Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Ngày Tận Thế, Tôi Âm Thầm Trở Thành Nữ Vương Dị Chủng > Chương 39

Chương 39

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 39: Kẻ Nào Làm.

 

Sáng sớm, mắt Bạch Trà Trà còn chưa mở hẳn đã bị đám người Lưu Bình dẫn theo đàn xăm trổ bao vây.

Tiếng gầm rú xé phổi của Lưu Bình vang vọng bên tai họ: "Rốt cuộc thằng nào giết cậu chủ của tao! Có gan thì đứng ra đây!"

Đầu óc Bạch Trà Trà vốn chưa tỉnh hẳn, bị hắn hét đến mức càng mơ hồ hơn.

...Cố Sâm bị giết?

Trời ạ! Cố Sâm chết rồi?

Bạch Trà Trà bật người ngồi dậy, mắt mở to như chuông đồng!

Chuyện này hoàn toàn khác với diễn biến trong sách gốc! Sai không chỉ một chút xíu!

Sao Cố Sâm lại chết được...

Chết rồi, xem ra phải liều mạng sống mái mới xong được.

Mắt Bạch Trà Trà lóe lên sát khí, xách cây rìu quỷ của mình đi ra ngay.

Lúc cô ra, Hứa Tử Uyên và những người khác đã đối chất với Lưu Bình.

"Cậu Cố không phải chúng tôi giết."

Giọng Hứa Tử Uyên vẫn bình tĩnh, tiếc rằng Lưu Bình không mua màn.

"Không phải mấy người thì còn ai? Mấy người đúng là đồ xúi quẩy! Mấy người vừa đến thì cậu chủ gặp chuyện! Hôm nay đừng hòng ai chạy thoát! Mấy người phải chết hết!"

Lúc này chú Hồ cũng đứng ra, nhíu mày: "Chúng tôi còn chưa biết mặt cậu chủ của anh, sao có thể giết cậu ấy? Thật sự không phải chúng tôi giết. Oan có đầu, nợ có chủ, anh thả chúng tôi đi!"

"Hừ! Muốn đi? Cửa không có! Các người đều cùng một hội! Trừ phi... mấy người tìm ra kẻ chủ mưu cho tôi!"

Chú Hồ cố cãi: "Tối qua chúng tôi chưa từng ra khỏi nhà hàng, anh có thể hỏi mấy người tuần tra tối qua."

Lưu Bình sốt ruột phẩy tay, lập tức đám xăm trổ lên đạn hết: "Không phải các người thì còn ai! Ăn cắp kêu trộm!"

Thấy Lưu Bình chơi thật, chú Hồ cũng hoảng, phía họ nhiều người thường, chắc chắn không thể tránh khỏi đạn quét!

Ông ta sốt sắng nhìn Hứa Tử Uyên: "Đội trưởng Hứa, cháu nói gì đi, cậu chủ của họ không phải chúng ta giết!"

Ánh mắt Hứa Tử Uyên trầm xuống nhìn Lưu Bình, giọng trầm: "Cậu Cố tuyệt đối không phải họ giết, họ không có bản lĩnh đó, anh thả họ đi trước."

Lưu Bình cười khẩy: "Tôi dựa vào đâu mà nghe anh?"

"Chỉ dựa vào việc tôi biết cậu Cố do ai giết!"

Sắc mặt Lưu Bình ngưng lại, giọng lạnh: "Anh thực sự biết ai giết cậu chủ nhà tôi?"

Hứa Tử Uyên gật đầu: "Không sai. Không chỉ tôi biết, Văn Kha cũng biết."

Lưu Bình nghi hoặc nhìn Trần Văn Kha. Trần Văn Kha liếc Hứa Tử Uyên, lập tức hiểu ý, phối hợp gật đầu thật mạnh: "Phải, tôi cũng biết."

Lưu Bình nửa tin nửa ngờ, quét mắt nhìn đám chú Hồ phía sau. Đúng là một đám ô hợp! Chắc chúng cũng không dám vô lễ với cậu chủ! Thả chúng trước cũng không sao, dù sao chúng cũng chạy không xa, hừ!

"Được, chỉ cần anh nói cho tôi biết ai giết cậu chủ nhà tôi, tôi sẽ thả họ."

"Anh thả họ trước, tôi sẽ nói."

"Các người đã bị chúng tôi bao vây, không có tư cách thương lượng."

Hứa Tử Uyên cũng không phải tay vừa: "Được, vậy chúng ta liều mạng cá chết lưới rách, người đất còn có ba phần bực, vậy chúng ta thử xem."

Lưu Bình thấy Hứa Tử Uyên đầy tự tin, không khỏi hơi hoảng, nghĩ đến bọn họ từ hướng thành phố B nhiều zombie tới, còn mang nhiều vật tư như vậy, hắn không khỏi nới lỏng: "Được, tôi thả họ đi trước."

Lưu Bình trao cho người dưới một ánh mắt và ra một tín hiệu chỉ họ mới hiểu. Bức tường người xăm trổ lập tức nhường ra một khe hở.

Chú Hồ nhìn Hứa Tử Uyên một cái, khẽ nói tiếng cảm ơn, dẫn người của mình đi.

Nghe tiếng xe nổ máy bên ngoài, Lưu Bình lập tức hỏi: "Bây giờ các người có thể nói chưa?"

Hứa Tử Uyên bước lên một bước, che chở năm người còn lại ở phía sau, giọng lạnh: "Thực ra cậu Cố của các anh..."

Nói mới được một nửa, Bạch Nhã Ý bỗng thò đầu ra, chen lời: "Vốn em không muốn nói, em nghĩ anh sẽ tự đứng ra chịu trách nhiệm, nhưng giờ anh Tử Uyên đã đứng ra, em cũng không thể giấu nữa, Trà Trà ạ."

Bạch Trà Trà bị những lời mơ hồ của Bạch Nhã Ý làm cho ngơ ngác. Trực tiếp khó chịu nói: "Rốt cuộc cô muốn nói gì?"

Hứa Tử Uyên cũng nghiêm khắc quát: "Bạch Nhã Ý! Đừng nói bậy!"

Lưu Bình lại rất hứng thú hỏi: "Có phải cô biết gì không? Đừng sợ, cô cứ nói thật đi!"

Bạch Nhã Ý khóe mắt đỏ hoe, nước mắt sắp rơi lại không rơi, rất đáng thương. Cô ấy nức nở và ấm ức nhìn Hứa Tử Uyên: "Anh Tử Uyên, em không nói bậy, tối qua chúng ta đều ở nhà hàng không ra ngoài, chỉ có Trà Trà ra ngoài rất lâu mới về."

Ánh mắt Lưu Bình hung ác nhìn Bạch Trà Trà: "Chính cô giết cậu chủ nhà tôi!"

Bạch Trà Trà: Cạn lời là tiếng mẹ đẻ! Đồ Bạch Nhã Ý đáng ghét! Đổi tên thành Bạch Liên Hoa luôn đi! Bạch Liên Hoa chờ đó! Vốn nghĩ cô ngoài hơi đáng ghét ra cũng chưa làm gì ác độc, nên chưa tính toán gì với cô.

Bạch Trà Trà đầu óc xoay chuyển, thản nhiên nói: "Tôi đúng là có ra ngoài một lần, nhưng là đi vệ sinh, người tuần tra tối qua có thể làm chứng cho tôi."

"Còn nữa, cậu Cố hôm qua nói anh ta là không gian hệ, vậy trong không gian của anh ta chắc có không ít đồ tốt nhỉ, tôi có thể cung cấp một hướng điều tra cho mấy người."

Nói rồi, Bạch Trà Trà tùy tiện đưa ngón tay chỉ về phía Bạch Nhã Ý, cười nhẹ: "Mấy người nhất định không biết nhỉ, cô ấy cũng là dị năng giả không gian đấy. Mấy người nói xem, có phải cô ta ghen tị vì dị năng của cậu chủ nhà mấy người giống cô ta, nên mới giết cậu chủ? Bây giờ đang ăn cắp kêu trộm đấy."

Hứa Tử Uyên nghe vậy nhíu mày, tuy Bạch Nhã Ý nghi ngờ Bạch Trà Trà là không đúng, nhưng Bạch Trà Trà nói như vậy cũng quá đáng. "Trà Trà, đừng nói bậy!"

Xì, Bạch Trà Trà mặc kệ anh ta, cúi xuống mân mê những ngón tay tròn trịa hồng hào của mình. Quả trên cây dị năng đúng là lợi hại, những ngón tay thon dài này đẹp thế, nhìn thế nào cũng không giống tay giết người.

Về những lời vừa rồi, thực ra đều là Bạch Trà Trà bịa ra, cô căn bản không biết ai giết Cố Sâm, đây là tình tiết không có trong sách gốc. Cô chỉ đơn thuần muốn kéo Bạch Nhã Ý xuống nước, dù sao lát nữa nếu động tay động chân, cô chạy thẳng!

Nhưng Lưu Bình lại không nghĩ vậy, vì những người này còn chưa biết một chuyện, đó là sau khi Cố Sâm chết, tất cả vật tư trong không gian của anh ta cũng biến mất! Người khác không biết, hắn lại rất rõ! Trong không gian của Cố Sâm, không chỉ có rất nhiều đồ ăn, còn có một nửa là vũ khí quân sự mà chúng cướp được! Nhiều vật tư như vậy, vận chuyển cũng mệt, sao có thể theo đó mà biến mất, hơn nữa nhiều người như vậy tối qua không phát hiện gì lạ? Trừ phi, người giết Cố Sâm cũng là dị năng giả không gian! Trực tiếp thu dọn đồ rơi của Cố Sâm đi!

Lưu Bình trực tiếp tin lời Bạch Trà Trà, ánh mắt hung ác và vũ khí trong tay đều chĩa vào Bạch Nhã Ý. "Giao hết vật tư của cậu chủ nhà tôi ra! Nếu không hôm nay chúng ta sống mái!"

'Đoàng' một tiếng súng vang lên, kèm theo tiếng thét 'a' thảm thiết. Lưu Bình nổ súng vào Bạch Nhã Ý quá đột ngột, mọi người còn chưa kịp phản ứng. Cho dù Bạch Trà Trà phản ứng kịp, nhưng cô sẽ không ngăn cản. May mà Bạch Nhã Ý tự cảm nhận được nguy hiểm né nhanh, nhưng vẫn bị đạn xuyên qua cánh tay. Trần Văn Kha và Liệu Hiểu Vũ hồi thần đầu tiên, lập tức che chắn trước mặt Bạch Nhã Ý. Tuy cách làm vừa rồi của Bạch Nhã Ý cũng khiến hai người bất mãn, nhưng dù sao cô ấy là chữa trị hệ, thêm nữa trên người cô ấy còn mang toàn bộ tài sản của cả đội, lại là máu giấy, họ phải bảo vệ cô ấy.

Lưu Bình nghĩ rất đơn giản, là giết chết Bạch Nhã Ý, để cô ta rơi đồ, như vậy vật tư của nhóm này và của cậu chủ nhà hắn đều thành của họ! Những người này hôm nay đừng hòng chạy thoát!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích