Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Mạt Thế: Zombie Sắp Đến, Ta Vác Nam Thần Chạy Trước! - Lâm Mặc Uyển > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 29 có bản audio.

Chương 29: Nổ Tung Đám Xác Sống

 

Chiếc vòng tay vô hình trên cổ tay vẫn mát lạnh áp vào da.

 

“Hệ thống.”

 

“Có tôi!”

 

“Tôi bây giờ có bao nhiêu điểm năng lượng?”

 

Hệ thống im lặng hai giây, rồi báo một con số: “Ký chủ hiện có tám mươi điểm năng lượng!”

 

Tám mươi.

 

Còn chín nghìn hai trăm nữa mới đến một nghìn.

 

Không phải, còn chín trăm hai mươi.

 

Cô nhanh chóng tính nhẩm trong đầu, từ tám mươi đến một nghìn, thiếu chín trăm hai mươi.

 

“Không gian chứa đồ bên ngoài bây giờ rộng bao nhiêu?”

 

“Năm mét vuông đó ký chủ! Lần trước cô dùng năm mươi điểm để mở ra rồi không mở rộng thêm nữa.”

 

“Mở rộng lên mười mét vuông bao nhiêu?”

 

“Hai mươi điểm năng lượng!”

 

“Mở rộng.”

 

“Vâng ạ!”

 

Một màn hình sáng màu xanh nhạt lóe lên trước mắt cô, những con số trên đó nhảy lên.

 

Hai mươi điểm năng lượng bị trừ đi, còn lại sáu mươi điểm.

 

Không gian chứa đồ bên ngoài từ năm mét vuông biến thành mười mét vuông.

 

Lâm Mặc Uyển đẩy cửa xe, bước xuống.

 

Cô đi ra phía đầu xe, hai tay đặt lên nắp capo, nhắm mắt, dùng ý niệm chạm vào chiếc xe việt dã.

 

Khu vực chứa đồ trong không gian như một tấm lưới vô hình, từ từ bao phủ toàn bộ chiếc xe.

 

Cô cảm nhận một lực nhẹ từ chiếc vòng trên cổ tay truyền đến, như có ai đó đặt một sợi dây dưới gầm xe và nhẹ nhàng kéo lên.

 

Giây tiếp theo, chiếc xe việt dã biến mất giữa không trung.

 

Trước mặt cô trống trơn, trên mặt đất chỉ để lại một vết xi măng sạch sẽ, ngay cả dấu vết lốp xe đè qua cũng không có.

 

Lâm Mặc Uyển vỗ tay, rút con dao rựa từ thắt lưng ra, cầm trong tay.

 

Cô vừa rút dao ra, phía con hẻm bên phải đã có động tĩnh.

 

Ba con xác sống từ đầu hẻm bước ra, đôi mắt trắng đục phản chiếu ánh nắng, động tác nhanh hơn mấy con nhìn thấy mấy hôm trước.

 

Chúng ngửi thấy mùi người sống, trong miệng phát ra tiếng gừ gừ khó hiểu, há miệng lao về phía cô.

 

Lâm Mặc Uyển không nhúc nhích, đứng nguyên tại chỗ chờ chúng đến.

 

Con đầu tiên lao đến trước mặt, móng vuốt còn chưa giơ ra, lưỡi dao của cô đã chém ngang từ phải sang trái, thân đao vạch một đường cong, đầu con xác sống bay đi, thân thể còn lao thêm hai bước rồi mới ngã xuống.

 

Con thứ hai từ bên trái nhào tới, cô không quay người, đao trong tay đổi hướng, đâm ngược từ dưới lên, lưỡi dao cắt vào cằm con xác sống, xuyên qua đỉnh đầu, nửa cái sọ bay đi.

 

Con thứ ba chậm nhất, khi lao đến trước mặt cô thì hai con trước đã ngã.

 

Cô đá một cú vào đầu gối con xác sống, xương kêu răng rắc gãy, con xác sống quỵ xuống, cô chém dọc lưỡi dao, từ chính giữa đầu bổ xuống, chẻ đôi cái đầu.

 

Ba nhát, ba con.

 

Lâm Mặc Uyển phẩy phẩy máu đen trên đao, cắm đao trở lại thắt lưng, quay người bước nhanh về phía đối diện phố thương mại.

 

Cô cần tìm một nơi có thể quan sát toàn bộ đám xác sống mà không bị bao vây.

 

Cô chọn tòa nhà dân cư cũ sáu tầng đối diện phố thương mại.

 

Tòa nhà không cao, nhưng vị trí tốt, ngay đối diện ngã tư phố thương mại, đứng trên nóc có thể nhìn rõ sự phân bố của đám xác sống trên toàn con phố.

 

Hơn nữa cầu thang của tòa nhà dân cư hẹp, mỗi lần chỉ có thể lên một người, dù xác sống có phát hiện ra cô, cũng không thể tràn lên với số lượng lớn.

 

Cô chạy vào cầu thang của tòa nhà, tiện tay khóa trái cửa tầng từ bên trong, rồi một hơi leo lên sáu tầng.

 

Cửa lên nóc nhà bị khóa, cô đạp một cú mở tung, cánh cửa sắt va vào tường kêu rầm, mảnh vụn rơi vãi khắp nơi.

 

Cô đứng bên mép nóc nhà, nhìn xuống một cái.

 

Cả con phố thương mại như một nồi sủi cảo luộc nhừ.

 

Xác sống chen chúc dày đặc trên đường phố, từ đầu này đến đầu kia, nhìn không thấy điểm cuối.

 

Có con đứng ngẩn ngơ ở ngã tư, có con lảng vảng trước cửa hàng, có con bò lên xe bỏ hoang gặm kính.

 

Quần áo trên người chúng có con vẫn còn nhìn ra màu ban đầu – màu xám, màu xanh, màu đen – nhưng dưới nền da trắng đục, tất cả các màu sắc đều trở nên ảm đạm.

 

Lâm Mặc Uyển từ phía sau lưng móc ra hai quả lựu đạn, rút chốt an toàn, cầm trong tay cân nhắc.

 

Cô không vội ném, trước tiên quan sát sự phân bố của đám xác sống – chỗ nào dày đặc nhất, chỗ nào thưa thớt nhất, sau khi nổ xác sống sẽ chạy về hướng nào.

 

Đầu óc cô đang tính toán nhanh, giống như trước khi đánh bi-a phải tính trước đường đi của từng quả bóng.

 

Khi ném quả lựu đạn đầu tiên, cô không dùng hết sức, ném một đường vòng cung, rơi ngay giữa đám xác sống dày đặc nhất ở ngã tư.

 

Ầm –

 

Tiếng nổ không lớn, nhưng hiệu quả bùng nổ.

 

Sóng xung kích của lựu đạn hất văng bảy tám con xác sống xung quanh, mảnh văng tứ phía, lại đánh gục thêm năm sáu con.

 

Xác sống trong bán kính hơn mười mét quanh điểm nổ đều ngã xuống đất, có con bị nổ gãy chân, có con bị mảnh văng cắt mất nửa cái đầu, có con vẫn còn bò, kéo lê nửa thân mình trên mặt đất để lại những vệt máu đen.

 

Nhưng nhiều xác sống hơn – những con không bị nổ – nghe thấy tiếng động, như bị ai đó nhấn nút khởi động, đồng loạt quay đầu lại, đôi mắt trắng đục nhìn về hướng phát ra tiếng nổ.

 

Sau đó chúng động đậy, như thủy triều tràn tới.

 

Lâm Mặc Uyển không đợi chúng tụ tập xong, quả lựu đạn thứ hai đã được ném ra.

 

Lần này ném xa hơn, nổ ở một ngã tư phía tây phố thương mại, làm kinh động cả đám xác sống ở bên đó.

 

Rồi quả thứ ba.

 

Thứ tư.

 

Thứ năm.

 

Cô ném liên tiếp hơn mười quả lựu đạn, mỗi quả đều đếm thầm trong đầu.

 

Tiếng nổ vang vọng giữa các tòa nhà, như ai đó đang đánh sấm.

 

Xác sống từ khắp các con phố tràn ra – từ trong hẻm, từ cửa hàng, từ trên lầu, từ hầm đỗ xe.

 

Có con từ cửa sổ nhảy ra gãy chân, bò tới; có con từ cầu thang tầng hầm lăn xuống, lại bò dậy tiếp tục lao tới.

 

Lúc đầu cô còn đếm được, đến sau thì không đếm nổi nữa.

 

Toàn bộ xác sống trên phố thương mại đều bị kinh động, chen chúc đen kịt, như một nồi cháo đen sôi sục.

 

Từ trên nóc nhà nhìn xuống, chi chít những cái đầu trắng đục, nhìn không thấy điểm cuối.

 

Có con xác sống giẫm lên con khác, trèo lên cao hai ba mét, muốn trèo lên lầu, nhưng tòa nhà quá cao, chúng không trèo lên được, chỉ chen chúc dưới lầu, bao vây tứ phía tòa nhà dân cư kín mít.

 

Lâm Mặc Uyển đứng bên mép nóc nhà, nhìn xuống một cái, da đầu hơi tê dại.

 

Không phải sợ – mà là quá nhiều.

 

Cô đã thấy đám xác sống, nhưng chưa từng thấy đám xác sống dày đặc đến vậy.

 

Từ dưới chân cô kéo dài đến cuối phố thương mại, ít nhất cũng vài nghìn con.

 

Lựu đạn giết chết không ít, ít nhất cũng giết được một hai trăm con.

 

Nhưng so với vài nghìn con, một hai trăm con như múc một gáo nước từ biển cả, mắt thường không thể nhìn thấy sự thay đổi.

 

“Hệ thống.” Cô gọi thầm trong lòng, giọng nhanh hơn bình thường một chút.

 

“Có tôi có tôi!”

 

“Có thứ gì uy lực lớn hơn lựu đạn không? Phạm vi lớn hơn? Sát thương cao hơn?”

 

Hệ thống dừng lại một giây, như đang lục tìm trên kệ hàng.

 

Rồi giọng nói nhỏ nhẹ lại vang lên, mang theo sự phấn khích của một nhân viên bán hàng: “Có! Đạn nổ năng lượng cao! Vũ khí dùng một lần, sau khi kích nổ, lấy điểm nổ làm tâm, tất cả các tòa nhà và sinh vật trong bán kính một km sẽ bị san bằng.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi