Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Mạt Thế: Zombie Sắp Đến, Ta Vác Nam Thần Chạy Trước! - Lâm Mặc Uyển > Chương 95

Chương 95

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 95 có bản audio.

Chương 95: Lựu đạn nổ mạnh

 

Thời gian trên màn hình dừng lại ở ngày tận thế bùng nổ, lúc 10 giờ 47 phút sáng, kim giây không nhúc nhích.

 

Lâm Mặc Uyển thầm đếm trong đầu – năm nghìn con, không nhiều không ít.

 

Cô tìm thấy những bóng dáng khác lạ trong đám tang thi đó.

 

Không phải tang thi thường, mà là tang thi tiến hóa.

 

Bước chân của chúng vững hơn tang thi thường, thân không lắc lư, con ngươi biết chuyển động – không phải kiểu chuyển động đờ đẫn vô hồn, mà là có mục đích nhìn ngó.

 

Chúng đang quan sát, phân biệt, tìm kiếm.

 

Cô đếm thử, khoảng hơn một trăm con.

 

Lâm Mặc Uyển rụt tay khỏi khe cửa, lùi lại hai bước, dựa lưng vào tường hành lang, hạ giọng nói với Tạ Thanh Hàn: “Bên trong có hơn một trăm con tiến hóa, hơn năm nghìn con thường. Giết một con tiến hóa được mười điểm năng lượng, một con thường được một điểm.”

 

Tạ Thanh Hàn nhìn cô, chờ cô nói hết: “Tang thi tiến hóa có ý thức, biết nguy hiểm sẽ bỏ chạy, không thể để chúng chạy thoát.”

 

Cô không vội động thủ, nghiêng đầu gọi thầm trong đầu: “Hệ thống.”

 

“Có tôi đây, ký chủ!”

 

“Có vũ khí nào phạm vi khoảng một trăm mét, uy lực lớn hơn lựu đạn thường, nhưng không đến mức nổ chết chúng ta không?”

 

Lâm Mặc Uyển hỏi: “Đạn nổ năng lượng cao phạm vi một cây số, ném ra ngay cả tôi cũng bị nổ chết. Tôi cần loại nổ được một vùng, mà khoảng cách an toàn.”

 

“Có!” Giọng trẻ con vang lên, mang theo vẻ phấn khích của một nhân viên bán hàng, “Lựu đạn nổ mạnh! Phạm vi nổ một trăm mét, uy lực gấp năm lần lựu đạn thường, hai trăm điểm năng lượng một quả!”

 

Lâm Mặc Uyển nhanh chóng tính toán trong đầu.

 

Phạm vi một trăm mét, phòng chờ rộng khoảng một trăm năm mươi mét, cô ném từ cửa vào, bản thân đứng trong hành lang, cách điểm nổ ít nhất năm sáu mươi mét, an toàn.

 

Và bán kính sát thương một trăm mét đủ để bao phủ phần lớn phòng chờ.

 

Cô cần bốn quả – hai bên trái, hai bên phải, nổ tung toàn bộ nơi tập trung tang thi tiến hóa.

 

“Đổi bốn quả.” Cô nói.

 

“Vâng! Bốn quả lựu đạn nổ mạnh, tám trăm điểm năng lượng đã khấu trừ! Ký chủ còn lại tám nghìn năm trăm hai mươi sáu điểm!”

 

Bốn quả cầu kim loại nặng trịch xuất hiện trong lòng bàn tay cô.

 

Lớn hơn lựu đạn thường một vòng, bề mặt có những đường vân, có vẻ để tăng sát thương mảnh vỡ, sờ vào mát lạnh và thô ráp.

 

Cô cầm hai quả bên tay trái, hai quả bên tay phải, nghiêng đầu nhìn Tạ Thanh Hàn.

 

“Cái gì đây?” Tạ Thanh Hàn nhìn mấy quả cầu kim loại.

 

“Lựu đạn nổ mạnh, phạm vi nổ một trăm mét, uy lực gấp năm lần lựu đạn thường, hai trăm điểm năng lượng một quả.”

 

Lâm Mặc Uyển đưa hai quả cho anh, giữ lại hai quả trong tay: “Tang thi tiến hóa lẫn trong đám tang thi thường, dùng lựu đạn nổ một phát là xong, đỡ hơn phải xử từng con.”

 

Tạ Thanh Hàn nhận lấy, cầm trong tay, nặng trịch.

 

Anh nhìn đám tang thi dày đặc trong phòng chờ, rồi nhìn quả lựu đạn trong tay, đầu óc nhanh chóng tính toán – phạm vi một trăm mét, họ đứng ở cửa, cách con tang thi gần nhất khoảng năm mươi mét, không thể nổ trúng mình.

 

“Tôi ném bên trái, cậu ném bên phải, ném vào chỗ tang thi tiến hóa tập trung đông nhất.”

 

Lâm Mặc Uyển nói: “Ba, hai, một.”

 

Hai quả lựu đạn đồng thời rời tay, vạch ra hai đường parabol trên không, rơi vào hai bên trái phải của phòng chờ.

 

Ầm – ầm – hai tiếng nổ lớn gần như cùng lúc vang lên, ánh lửa phụt ra từ phòng chờ, mảnh kính vỡ, ghế vỡ, xác tang thi văng tứ tung.

 

Sóng xung kích từ cửa xông ra, thổi vạt áo Lâm Mặc Uyển bay về sau, tóc Tạ Thanh Hàn ngả ngược.

 

Anh nheo mắt nhìn vào phòng chờ – lấy hai điểm nổ làm trung tâm, tang thi trong bán kính một trăm mét bị nổ văng một mảng lớn.

 

Tang thi tiến hóa gần điểm nổ bị nổ vụn ngay tại chỗ, tang thi thường ở xa hơn bị sóng xung kích hất văng xuống đất, có con gãy chân, có con gãy tay, có con bị nổ bay ra xa.

 

Kính phòng chờ vỡ hết, ghế bị hất tung, đèn trên trần rơi một nửa.

 

Hơn năm nghìn con tang thi, trong chớp mắt giảm đi hơn một nghìn con.

 

Đám tang thi tiến hóa – hơn một trăm con, hơn một nửa bị nổ chết trong đợt đầu.

 

Mấy chục con còn lại nằm rải rác ở góc xa hơn của phòng chờ, có con bị sóng xung kích rung đến đứng không vững, có con đang chạy ra ngoài rìa.

 

“Vẫn còn.” Lâm Mặc Uyển đưa thêm một trong hai quả lựu đạn cuối cùng cho Tạ Thanh Hàn, “Số tang thi tiến hóa còn lại ở góc bên phải, anh ném bên phải, tôi ném bên trái.”

 

Hai quả lựu đạn lại rời tay, rơi vào góc xa nhất hai bên trái phải phòng chờ.

 

Lại hai tiếng nổ lớn, lại hai đám lửa, lại một mảng lớn tang thi bị nổ văng.

 

Tang thi trong phòng chờ lại giảm hơn một nghìn con, số còn lại nằm rải rác ở rìa xa hơn, còn mấy chục con tang thi tiến hóa sống sót – không còn con nào.

 

Hơn một trăm con tang thi tiến hóa, bốn quả lựu đạn nổ mạnh, giải quyết toàn bộ.

 

Tạ Thanh Hàn nhìn đống đổ nát, khóe miệng khẽ nhúc nhích.

 

Anh nhanh chóng tính toán trong đầu – bốn quả lựu đạn nổ mạnh, tám trăm điểm năng lượng, nổ chết hơn hai nghìn con tang thi, trong đó có hơn một trăm con tiến hóa.

 

Còn hiệu quả hơn anh cầm dao chém mấy ngày.

 

Anh ngẩng đầu nhìn Lâm Mặc Uyển, ánh mắt mang một tia sáng mà chính anh cũng không nhận ra – không phải ngạc nhiên, mà là sự phấn khích kiểu “thì ra là vậy”.

 

Trước đây anh chỉ biết giết tang thi để tích điểm năng lượng, nhưng không biết tích điểm năng lượng có thể đổi được thứ này.

 

Bây giờ anh biết rồi.

 

Một quả lựu đạn ném ra, mấy trăm, mấy nghìn con tang thi biến mất.

 

Nhưng trong phòng chờ vẫn còn hơn ba nghìn con tang thi chưa chết, chúng chạy loạn trong đống đổ nát, có con chạy về phía cửa, có con chạy về phía lối đi ngầm, có con chạy lên tầng hai.

 

Lâm Mặc Uyển gọi thầm trong đầu: “Hệ thống, đổi cho tôi một khẩu súng máy Gatling.”

 

“Vâng! Một khẩu súng máy Gatling, năm trăm điểm năng lượng đã khấu trừ! Ký chủ còn lại tám nghìn không trăm hai mươi sáu điểm!” Giọng trẻ con vang lên, mang theo vẻ khoe công.

 

Một khẩu súng máy Gatling mới tinh xuất hiện trong không gian, nòng súng đen bóng, dây đạn đầy đủ.

 

Lâm Mặc Uyển lấy khẩu Gatling của mình từ không gian ra, đặt lên khung cửa, rồi lấy khẩu vừa đổi ra, đưa cho Tạ Thanh Hàn.

 

“Dùng súng máy Gatling quét, anh bắn bên trái, tôi bắn bên phải, giữ cò không buông là được.”

 

Tạ Thanh Hàn nhận lấy khẩu Gatling, cánh tay khẽ chùng xuống.

 

Khẩu súng này còn nặng hơn anh tưởng, ít nhất phải hơn mười cân.

 

Nòng súng lạnh ngắt áp vào lòng bàn tay, cảm giác kim loại từ đầu ngón tay truyền lên vai, nặng trịch, như đang ôm một con dã thú đang ngủ say.

 

Dây đạn từ thân súng rủ xuống, kéo lê trên mặt đất, những viên đạn vàng óng cắm chặt vào dây đạn, lấp lánh ánh vàng dưới ánh nắng.

 

Anh đặt báng súng vào hõm vai, nòng súng gác lên khung cửa, họng súng nhắm vào đám tang thi dày đặc nhất bên trái phòng chờ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi