Chương 31: Xuân Về
Suốt bảy ngày dưỡng bệnh, Triệu Vinh Nguyệt sau khi tỉnh dậy từ cơn hôn mê cuối cùng cũng có sức xuống giường.
Nàng vốn nghĩ mình đã rơi vào tử cục, vậy mà vẫn mở mắt ra thấy ánh dương ban ngày, tốn khá nhiều thời gian mới hồi phục tinh thần.
Triệu Sơ Tinh bị thương nặng, tuy đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần nhưng còn cần một thời gian nữa mới tỉnh lại.
Cao Nguyên giờ đây chẳng ra người chẳng ra quỷ, hắn giấu mình trong chiếc áo choàng đen, ẩn nấp trong bóng tối không xa Triệu Sơ Tinh, lặng lẽ canh giữ.
Phủ Triệu dường như không có gì khác trước, nhưng chỉ là dường như mà thôi.
“Ta tỉnh dậy được, nhất định là hắn đã trả giá bằng mạng sống.”
Triệu Vinh Nguyệt nhìn mọi người muốn nói lại thôi, trên gương mặt tái nhợt hiện lên một nụ cười.
“Ta có thể đoán được, khiến người chết sống lại không phải chuyện đơn giản, các ngươi không cần phải thận trọng như vậy, việc đã thành sự thật, những kẻ còn sống sót chỉ có thể chọn chấp nhận.”
Thần sắc Triệu Vinh Nguyệt không thấy quá nhiều dao động, đến nỗi không ai biết cái chết của Tống Thính Tuyết thực sự có ý nghĩa thế nào với nàng.
Nàng có vẻ bạc tình, nhưng có khi nàng một mình ngồi lâu trong tiểu viện thưởng trà, im lặng không nói, hơi thở trầm lắng khó che giấu.
Sở Hòa cũng chẳng biết an ủi người, cô cầm tách trà trong tay xoay qua xoay lại, nhìn A Cửu ngồi bên cạnh.
A Cửu tưởng cô đói, đưa miếng bánh mình cắn dở đến bên miệng cô.
Sở Hòa nghiêng mặt, từ chối ăn thứ ngọt ngấy đó.
Quay sang phía khác, Phương Tùng Hạc ngồi thẳng lưng, chỉ cúi đầu uống trà, rõ ràng, hắn cũng không biết an ủi người, nên chỉ đành dồn ánh mắt vào Sở Hòa.
Sở Hòa thầm nghĩ mấy người đàn ông này chẳng có ai đáng tin, đành phải lên tiếng: “Triệu tiểu thư, tôi nghe nói cô đã bắt đầu xử lý việc buôn bán của nhà họ Triệu, cô vừa mới tỉnh dậy, cần thời gian nghỉ ngơi.”
Triệu Vinh Nguyệt mỉm cười: “Cả nhà Triệu trên dưới nhiều người như vậy, tôi không dám lơ là một chút nào. Cô đã quan tâm, tôi sẽ chú ý, không làm hại thân thể mình.”
“À, còn cả thù lao nữa.” Triệu Vinh Nguyệt lấy từ tay nha hoàn tập ngân phiếu đã chuẩn bị từ trước, đưa lên tay Sở Hòa: “Không ngờ lần này gặp nạn khiến ba vị liên tục rơi vào hiểm cảnh. Chút vàng bạc chưa thể tỏ lòng biết ơn của tôi đối với ba vị, sau này nếu có điều gì cần tôi giúp đỡ, ba vị cứ nói thẳng.”
Sở Hòa bóp túi tiền đựng ngân phiếu, còn khá dày, trên mặt cô lập tức nở nụ cười tươi: “Triệu tiểu thư khách sáo quá!”
Trong lòng cô tính toán thù lao cũng phải chia cho Phương Tùng Hạc một phần, chợt nghe A Cửu nói:
“Tống Thính Tuyết lấy hoa U La từ đâu?”
Triệu Vinh Nguyệt có được trái tim của Tống Thính Tuyết, hoàn toàn không có sự bài xích, dung hợp hoàn mỹ, như thể trái tim đó có ý thức riêng, không dám để nàng chịu đau đớn dù chỉ một chút.
Đôi khi trong mộng, Triệu Vinh Nguyệt thấy một số hình ảnh mà mình chưa từng trải qua, đó là ký ức của Tống Thính Tuyết.
Triệu Vinh Nguyệt cũng không giấu giếm, nói: “Đó là một người đàn ông đeo mặt nạ thần Nô màu đen, hắn khoác trường bào, không rõ dung nhan, là hắn chủ động tìm đến Thính Tuyết… không, nên nói là hắn chủ động tìm đến Ảnh Tùy Phong, đưa hạt giống hoa, báo cho biết phương pháp hồi sinh Sơ Tinh.”
Sau đó, dưới sự tẩu hỏa nhập ma của Ảnh Tùy Phong, đã xảy ra một loạt bi kịch.
A Cửu ăn xong miếng bánh trong tay, thần sắc không thay đổi, một tay tự nhiên đưa sang. Sở Hòa trợn mắt, chịu thua lấy khăn tay lau tay cho hắn.
“Loại pháp lấy mạng đổi mạng này, điều kiện khắt khe nhất là cam tâm tình nguyện, chứ không phải nhất định phải dùng tim huyết của người thân.”
Triệu Vinh Nguyệt khựng lại một chút.
Phương Tùng Hạc nghe vậy, ngạc nhiên nói: “Ý của A Cửu công tử là, người đó đã lừa vị Tống tiên sinh kia?”
Sở Hòa tò mò: “Tại sao vậy?”
Chẳng lẽ người đó là kẻ thù của Tống Thính Tuyết, mục đích là dùng cách này để trả thù hắn?
A Cửu cúp mắt mỉm cười nhạt: “Ép người rơi vào tuyệt cảnh mất đi lý trí, đưa ra lựa chọn khiến bản thân hối hận không kịp, rồi giết chết người yêu nhất của mình, rơi vào vực sâu đau khổ hơn, chẳng phải rất thú vị sao?”
Sở Hòa mặt không cảm xúc.
A Cửu hơi không tự nhiên thu lại dáng vẻ biến thái, đưa tay còn lại cho Sở Hòa, giọng trở lại ngây thơ vô tội, sửa lại: “Thực ra cũng chẳng thú vị gì mấy.”
Hiện tại Tống Thính Tuyết đã chết, kẻ đứng sau làm rối thêm cục diện rốt cuộc là ai, rất khó kết luận.
Việc ở Kiêu Thành đã xong, những lữ khách chọn lên đường, hướng tới điểm đến tiếp theo.
Triệu Vinh Nguyệt tiễn ba vị khách, cửa nhà vắng vẻ, bầu không khí bỗng nhiên trầm mặc hơn nhiều.
Nha hoàn nhắc: “Đại tiểu thư, đại phu nói người cần nghỉ ngơi nhiều, buổi trưa hãy chợp mắt một chút, rồi tính chuyện buôn bán.”
Triệu Vinh Nguyệt biết thân thể mình thế nào, nàng cũng không miễn cưỡng, trở về khuê phòng nằm xuống, chưa đầy một lát, đã vì mệt mỏi mà chìm vào giấc mộng.
Thực ra mấy ngày nay, chỉ cần nàng nhắm mắt ngủ say, sẽ mơ thấy mộng, nhưng hôm nay giấc mơ có chút khác lạ.
Tháng tư mùa xuân, hoa hạnh trên tường viện nở rộ vừa đẹp, gió ấm thổi qua, gửi đến từng trận xuân ý dịu dàng.
Triệu Vinh Nguyệt cúi đầu nhìn thân thể nhỏ bé của mình, ngỡ ngàng nhận ra mình đã trở về tuổi mười tám năm về trước.
Tất cả mới chỉ bắt đầu, mọi người đều chưa bước vào tử cục không thể vãn hồi.
Dưới sự thúc đẩy của một giác quan kỳ lạ, nàng xuyên qua khu vườn, đứng trong sân, ngẩng đầu lên, cành cây rung động, rụng xuống một bông hạnh.
Một cậu bé sáu tuổi nằm úp trên đầu tường, y phục trắng dính bẩn không ít, khuôn mặt mũm mĩm như tạc bằng ngọc, cậu ngẩn ngơ nhìn thiếu nữ trong tường, sắc mặt đỏ bừng.
Một lát sau, cậu lấy can đảm, trịnh trọng nói: “Triệu Vinh Nguyệt, cô chờ tôi lớn lên, tôi nhất định sẽ cưới cô.”
Triệu Vinh Nguyệt khựng người, sau đó khóe mắt cong cong: “Chỉ có một người đến thôi sao?”
Cậu bé áo trắng chớp mắt, hình như có chút không tình nguyện, nhưng cũng bất đắc dĩ, cậu nghiêng mặt nhìn sang bên cạnh.
Cành cây lại rung động, lần này hoa rụng xuống nhiều hơn lần trước.
Cậu bé áo đen từ từ thò đầu ra từ đầu tường, tính tình hình như u ám hơn, không dám nói, chỉ dùng đôi mắt đen nhánh, với cùng sự chuyên chú, gắt gao nhìn thiếu nữ trong ngày xuân.
Cậu bé áo trắng và cậu bé áo đen có khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt, người trước tươi sáng, người sau u trầm.
Cậu bé áo trắng đẩy hắn: “Cậu không nói một lời, sao người khác biết cậu đang nghĩ gì?”
Thiếu nữ lại rất kiên nhẫn, dường như hắn có im lặng thêm nữa, nàng cũng có thời gian chờ đợi.
Hai con bướm đùa giỡn đuổi nhau đậu trên cành, khẽ vẫy cánh, tận hưởng cảnh xuân tràn đầy sức sống.
Cuối cùng cậu bé áo đen cũng có động tĩnh.
“Triệu Vinh Nguyệt, tôi cũng muốn cưới cô.”
