Chương 70: Đổ tội cho người khác
Yêu đương quả thật có thể khiến người ta tiến bộ, xem kìa, A Cửu vốn không rõ việc đời mà giờ cũng biết nói vòng vo.
Sở Hòa hơi ngượng, nhưng lại không muốn thừa nhận mình vô dụng, liền nhét cây sáo vào tay cậu, cô bực mình nói: “Nhất định là cây sáo của chàng có vấn đề, chứ không phải lỗi của ta.”
A Cửu sờ sờ cây sáo ngắn, nhỏ giọng nói: “Sáo của ta làm gì có vấn đề.”
Sở Hòa quay mặt đi, “Không thể nào.”
A Cửu liếc nhìn gáy đen thui của Sở Hòa, đặt cây sáo ngắn lên môi, nhẹ nhàng thổi ra hơi, âm thanh du dương trong trẻo, vang vọng trong không khí, cũng khiến nhiều sinh vật dị động.
Chim muông ẩn trong cây và bụi cỏ thò mặt ra, cá chép đỏ trong ao phóng lên khỏi mặt nước, mặt nước vỡ thành từng vòng tròn gợn sóng nhỏ li ti, những giọt nước đuôi cá vẩy lên lấp lánh dưới ánh nắng.
Mùa hè như thể đón xuân về, tràn đầy sức sống, sinh sôi không ngừng.
Sở Hòa không kìm được đưa tay ra, một chú chim nhỏ đậu trên đầu ngón tay cô, lắc lư đầu kêu ríu rít.
Thiếu niên đặt sáo xuống, một tay chống cằm, chăm chú nhìn gương mặt cô gái càng thêm mềm mại dưới ánh nắng, giọng nói cũng vô thức nhẹ hơn nhiều.
“Có vui không?”
Sở Hòa không kìm lòng được, mày cong mắt cười, rạng rỡ: “Vui chứ!”
Chim bay đi, Sở Hòa chồm người dậy, lại gần hôn lên khóe môi cậu.
A Cửu sờ môi mình, lần đầu tiên cảm thấy, hóa ra tiếng sáo mà trước đây cậu cho là vô dụng vì không giết được ai, lại có thể mang đến cho cậu lợi ích to lớn như vậy.
Sở Hòa nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu, quen thuộc đan mười ngón tay vào nhau, “A Cửu, sau này chàng còn thổi sáo cho ta nghe được không?”
A Cửu khẽ cười thành tiếng, “A Hòa ngốc.”
Sở Hòa trừng mắt nhìn cậu, “Sao ta lại ngốc nữa?”
Cậu quấn một lọn tóc đen của cô vào tay, nhìn màu da mình hòa quyện với màu đen của cô, thần sắc nhàn nhạt, hiếm khi có được tâm trạng bình hòa.
“Người thường nghe tiếng sáo của ta, đều chạy trốn hết.”
Chỉ có cô, nghe một lần còn nói muốn nghe thêm vài lần.
“Sao phải trốn?” Sở Hòa dựa vào lòng cậu, ngước mặt lên, trong mắt tràn đầy hình bóng cậu, “A Cửu đẹp trai, ăn nói dễ nghe, tiếng sáo cũng hay, hễ ta nhìn thấy A Cửu là trong lòng vui sướng không chịu nổi, dù sao ta đời đời kiếp kiếp cũng muốn ở bên A Cửu, ta sẽ không trốn tránh A Cửu, A Cửu cũng không được phép trốn tránh ta.”
Thiếu niên khẽ động yết hầu, buông ra một tiếng thở dài khàn khàn suýt không nghe thấy, mang theo vài phần bất đắc dĩ, nhưng nhiều hơn là sự xúc động khó giấu.
Cậu cúi mắt nhìn đôi mắt long lanh của người trong lòng, sự nóng bỏng và kiên định chứa trong đó, như một ngọn lửa nhỏ, nhẹ nhàng liếm láp trái tim đã tĩnh lặng bấy lâu của cậu.
“A Hòa… thực sự rất xấu.”
Sở Hòa mím môi, “Sao ta lại xấu?”
A Cửu cúi xuống, kề trán với cô, sợi tóc trắng rơi trên thái dương cô, hòa với sợi tóc đen của cô mờ đi ranh giới của nhau, cậu móc ngón tay út của cô, hơi thở phả ra nóng hổi.
“Nàng như vậy, còn bảo ta sau này làm sao nỡ rời xa nàng?”
Sở Hòa cười, cọ má vào mặt cậu, “Vậy đừng rời xa nữa, ta đã nghĩ kỹ rồi, đợi về nhà, ta sẽ nói rõ với cha ta, chúng ta nhất định sẽ thành thân, đợi chúng ta lớn hơn một chút, rồi tính chuyện sinh em bé, chàng nói có được không?”
A Cửu gật đầu, khẽ cười, “Được.”
Lòng bàn chân Sở Hòa hơi ngứa, cúi đầu nhìn, thì ra là tiểu thanh xà cũng chui xuống nước chơi.
Có lẽ câu “vật như chủ nhân” cũng có chút đạo lý, tiểu thanh xà chui xuống nước liền làm trò nghịch ngợm, nhe răng nanh đuổi theo lũ cá chép đỏ khắp nơi, rồi nó há to miệng ồ một tiếng, nuốt luôn một con cá chép vàng.
Sở Hòa sững sờ.
A Cửu chợt nói: “Có người tới.”
Sở Hòa vội vàng kéo cậu đứng dậy lau khô chân và mang tất giày, không lâu sau, một đám người đi tới.
Lạc Xảo Xảo ôm con, trong sự hầu hạ của thị nữ chậm rãi bước tới, thấy Sở Hòa và A Cửu, mắt bà sáng lên, “Sở cô nương, A Cửu công tử, ta tìm hai người đã lâu, hóa ra hai người ở đây.”
A Cửu vốn không thích giao thiệp với người, nắm một lọn tóc đen của Sở Hòa, chỉ cảm thấy cúi đầu nhìn từng sợi tóc đen cũng thấy thú vị, chẳng thèm đáp lời.
Sở Hòa nở nụ cười lịch sự, “Phu nhân tìm chúng tôi có việc gì không?”
Lạc Xảo Xảo ôm con hành lễ, “Hôm ấy mẹ con ta suýt mất mạng dưới tay tà sùng, đa tạ cô nương và công tử đã ra tay cứu giúp.”
Sở Hòa vội nói: “Lúc ấy tình cảnh đó, ai thấy cũng sẽ ra tay thôi, phu nhân không cần để lòng. Nhưng mà, sao phu nhân và thiếu gia lại lưu lạc bên ngoài, bị tà sùng truy sát?”
Lạc Xảo Xảo nói: “Ngạn Nhi từ nhỏ thể trạng không tốt, ta mang Ngạn Nhi sống trong trang viên ngoài thành, ở đó thanh tịnh, tiện cho Ngạn Nhi điều dưỡng thân thể. Bỗng một ngày, trang viên bị tà sùng tập kích, ta mang Ngạn Nhi liều chết chạy thoát, sau đó chạy vào rừng cây trong núi, thì gặp cô nương.”
Nhắc đến chuyện này, Lạc Xảo Xảo vẫn còn kinh hồn chưa định, lúc nghĩ đến cuộc sống chạy trốn, lúc lại nghĩ đến mũi tên của Thượng Quan Hoan Hỉ, không khỏi ôm chặt đứa con trong lòng.
Giờ bà như chim sợ cành cong, tuyệt không để đứa trẻ rời khỏi tầm mắt.
Lạc Xảo Xảo cảm khái, “Lúc ấy, ta chỉ mong Châu chủ có thể nhanh chóng tìm được mẹ con ta, không ngờ người xuất hiện trước Châu chủ, lại là cô nương.”
Song thấy Sở Hòa chỉ duy trì vẻ mặt tươi cười, rất đơn thuần vô tri, cũng không tiếp lời.
Lạc Xảo Xảo cười, chuyển sang: “Cô nương và công tử nhất định phải ở Thương Hải Châu thêm vài ngày, ta và Châu chủ sẽ chiêu đãy thật tốt, để tỏ lòng cảm kích.”
“Phong cảnh Thương Hải Châu đẹp thế này, ở lại thêm vài ngày cũng là phúc phần của chúng tôi rồi. Chợt nhớ ra, ta và A Cửu đã hẹn nhau đi dạo phố, chúng tôi xin phép đi trước.”
Sở Hòa kéo tay A Cửu, lôi cậu cùng rời đi.
Nàng nói nhỏ: “Ta không muốn tiếp xúc với bà ta.”
A Cửu cũng rất có kinh nghiệm lẩm bẩm, “Bà ta cười giả tạo quá.”
Thị nữ mang theo của Lạc Xảo Xảo lấy thức ăn cho cá, rải xuống nước, nhìn kỹ, kinh hãi nói: “Ơ, sao con cá chép vàng không thấy đâu nữa?”
Lạc Xảo Xảo ngạc nhiên: “Không thấy?”
Thị nữ gấp gáp: “Đó là con cá chép may mắn mà phu nhân đặc biệt cầu được khi thiếu gia ra đời, nói là có thể bảo vệ thiếu gia bình an thuận lợi. Hôm qua nô tỳ còn thấy nó quẫy đuôi dưới lá sen, sao hôm nay đã mất tăm?”
Lạc Xảo Xảo nóng lòng như lửa đốt: “Mau tìm, con cá chép đó không thể xảy ra chuyện được!”
Không xa, hai người đang thầm thì bỗng im bặt, rất ăn ý sát lại gần nhau, che chắn con tiểu thanh xà đang căng tròn bụng trước mặt.
Sở Hòa vội vàng lau miệng dính vẩy cá của tiểu thanh xà.
A Cửu cũng cố gắng ấn bụng tiểu thanh xà xuống, nhưng rất khó.
Tiểu thanh xà trợn trắng mắt, suýt bị móc thủng bụng một cách tàn nhẫn.
Sở Hòa hạ thấp giọng: “Làm sao bây giờ?”
A Cửu tròng mắt xoay chuyển: “Ta có cách.”
Khoảnh khắc này, họ trông giống hệt những bậc cha mẹ bao che con hư.
Chốc lát sau, A Cửu nắm tay che miệng, ho nhẹ hai tiếng.
Một con bọ cạp tím đen từ góc tường chui ra, trước tiên liếc mắt khinh thường con tiểu thanh xà đang được chủ nhân yêu quý, sau đó cái đuôi có nọc độc lắc qua lắc lại, để lại nhiều dấu vết trên mặt đất.
Rồi nó lại chui vào bóng tối, tự giấu mình.
Thị nữ tìm cá chép đi đến chỗ này, réo lên: “Phu nhân, ở đây có một bức vẽ!”
Lạc Xảo Xảo vội vàng dẫn người đi tới, cúi đầu nhìn.
Trên mặt đất dùng nét vẽ đơn giản phác họa ra một bức vẽ rất đơn giản.
Một người nhỏ đeo đao bên hông, tay cầm cây quạt, tay kia cầm một con cá, nhét thẳng vào miệng.
Bức vẽ này có tác dụng như một kỷ niệm, cùng chung mục đích với “Mỗ Mỗ đã từng đến đây”.
“Ta nhận ra rồi, đây là Đao Tam Lang trong ba anh em nhà họ Đao từ Phượng Gia Bảo tái ngoại!”
“Bởi vì phong lưu tiêu sái, mọi người đều gọi hắn là Đao Thiếu!”
“Gần đây hắn lại có thêm một danh hiệu, là Đao Lão Ma, người người đều muốn giết!”
“Không sai được, ngông cuồng như vậy, nhất định là hắn ăn trộm cá chép!”
Dáng vẻ ôn nhu của Lạc Xảo Xảo dần vỡ nát, nghiến răng nghiến lợi.
“Đao Lão Ma, chẳng lẽ hắn cũng là người của Thượng Quan Hoan Hỉ sao!”
“Hắt xì!”
Thanh niên trốn trong ổ gà một thân chật vật, hắt xì một cái, hoảng sợ ôm đầu.
“Không phải chứ, còn vận xui tìm ta nữa!!!”
