Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Thành Mẫu Cổ: Vì Giữ Mạng, Ta Nói Dối Mang Thai Con Của Phản Diện - Sở Hòa > Chương 73

Chương 73

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 73 có bản audio.

Chương 73: Người giấy

 

Trong đường hầm cơ quan tối đen, có những con Minh Trùng màu xanh cung cấp ánh sáng ấm áp.

 

A Cửu lại muốn dẫn Sở Hòa cùng “chơi”, nhưng đi thẳng về phía trước thì chẳng có chuyện gì xảy ra, chẳng có cơ quan nguy hiểm nào chực chờ cướp mạng. Hắn nắm tay Sở Hòa chậm rãi, hơi mím môi, vẻ không vui. Cái lão Kim gia làm cơ quan chẳng tiếc chi phí gì cả, sao không bố trí thêm nhiều cơ quan nhỉ?

 

Sở Hòa lại không thấy thất vọng, tinh thần cô vẫn rất phấn khích, vừa đi vừa nhảy nhót theo A Cửu: “A Cửu, có lẽ lão Kim gia nói về chuyện đầu độc là thật, chúng ta phải nhanh chóng nghĩ cách ra ngoài trước nửa đêm để báo tin cho mọi người.”

 

A Cửu lại chẳng vội, trong môi trường tối tăm hắn đi như trên đất bằng, tựa như dạo bước trong sân nhà. Sở Hòa lay lay tay hắn: “A Cửu.” Hắn hờ hững đáp: “Thôi được.”

 

Trước mắt là một ngã rẽ, Sở Hòa là người sợ nhất việc phải chọn lựa thế này. Cô ngẩng đầu lên thì thấy thiếu niên đang buồn chán móc ống sáo ngắn, vẻ mặt ủ rũ. Sở Hòa chuẩn bị một lúc, lại hắng giọng, sau đó hai tay ôm mặt, hết sức phấn khích: “Lúc nãy A Cửu đã mang em bay rất lâu, tránh được bao nhiêu cơ quan, A Cửu thật lợi hại, chắc hẳn là người lợi hại nhất trên đời! Chỉ cần có A Cửu ở đây, nhất định chúng ta có thể nhanh chóng thoát ra, đúng không!” Trong đôi mắt xinh đẹp của cô gái tràn đầy sự ngưỡng mộ chân thành, nồng nhiệt và thích thú, như thể chỉ hận không thể biến hắn thành một miếng bánh ngon mà ăn mất.

 

A Cửu lúc ấy ngước mày lên, nâng cằm, giọng nói mang chút đắc ý khó nhận thấy, nhưng lại cố tình làm mặt nghiêm: “Đương nhiên rồi, mấy cái cơ quan đường hầm nhỏ xíu này, còn không đủ để anh nhét kẽ răng đâu.” Sở Hòa chắp tay, mắt lấp lánh: “Oa, A Cửu giỏi quá!” Cô dành cho hắn một sự tin tưởng kỳ lạ.

 

A Cửu giữa những lời tâng bốc không giới hạn ấy, dần dần tâm thần dao động, như thể trong mắt cô, dù trên đời có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần có hắn ở đây thì nhất định mọi chuyện đều có thể giải quyết. Hắn bỗng có vô vàn hăng hái, cúi người xuống, ngón trỏ đặt lên môi Sở Hòa, nhẹ nhàng phát ra âm thanh: “Suỵt——” Sở Hòa nín thở, hoàn toàn im lặng.

 

A Cửu lại nhặt một lọn tóc đen của Sở Hòa thả lên không trung, trong không khí có luồng chuyển động nhỏ, biên độ rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để A Cửu bắt được quỹ đạo đuôi tóc cô bay. “Đi lối này.” A Cửu nắm tay Sở Hòa, dẫn cô vào lối đi bên trái. Ngay khi họ bước vào, những ngọn đuốc hai bên hành lang hẹp không biết bị cơ quan nào đó đốt cháy, ánh lửa đỏ cam lập tức xua tan bóng tối, những con Minh Trùng phát sáng liền tự tản đi, ẩn mình vào các góc vô danh.

 

Sở Hòa tinh mắt: “Phía trước có một căn phòng!” A Cửu nói: “Vào xem thử?” Sở Hòa gật đầu. Đẩy cửa phòng ra, nến trong phòng cũng được thắp sáng, chiếu rọi mọi đồ đạc trong phòng, bóng người lờ mờ, u ám đáng sợ. Cũng trong khoảnh khắc đó, Sở Hòa bị giật mình, bị A Cửu ôm vào lòng. “Là ma!” A Cửu nhẹ nhàng cười, vỗ lưng cô: “Em A Hòa gan thật nhỏ, hãy nhìn kỹ xem, có phải ma không?”

 

Sở Hòa nắm mái tóc trắng mềm mại che trước mắt, lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên, qua kẽ tóc, thấy rõ những bóng người kia đều là người giấy. Người giấy đều mặc y phục đỏ tươi, nói là y phục đỏ, nhưng giống quần áo bị nhuộm đỏ bởi máu tươi hơn. Trên khuôn mặt cứng nhắc của chúng vẽ đôi mày mắt xiêu vẹo, khi ánh nến quét qua, bóng ong tường lay động dữ dội, thật sự có chút dáng vẻ ma quái. Còn những người giấy này tư thái khác nhau, có ngồi có đứng, có người nằm trên giường, như đang ngủ say.

 

Sở Hòa dần bình tĩnh lại, buông mái tóc trắng dài: “Sao ở đây lại có nhiều người giấy như vậy?” A Cửu liếc qua, cười như không: “Chắc là có người còn trẻ con, thích chơi đồ hàng thôi.” Sở Hòa bước tới hai bước, vẫn thấy người giấy chỗ nào cũng có âm u quỷ dị, lại lùi về, nắm tay A Cửu, kéo hắn cùng đi tới, mới có gan quan sát tình hình xung quanh. A Cửu hơi nghiêng đầu, nhìn bàn tay bị mình nắm, đầu ngón tay Sở Hòa còn hơi lạnh, nhưng lại nắm chặt, như thể đang nắm khúc gỗ cứu mạng. Hắn khẽ cười một tiếng trong cổ họng, không nói gì, chỉ mặc cho cô kéo, bước chân phối hợp với tốc độ của cô từ từ di chuyển. Cô ấy thật sự rất nhát, nhưng lại đầy tò mò. Đúng là ngốc đến đáng yêu.

 

Ánh mắt Sở Hòa dừng lại ở mắt cá chân của những người giấy: “Chúng đều bị khóa xích sắt ở chân!” Chỉ là người giấy thôi, vậy mà lại dùng xích sắt kim loại khóa chân, kim loại lạnh lẽo dưới ánh nến lấp lánh ánh sáng kỳ dị, như thể đang khóa chặt người giấy tại chỗ. Cơ thể vừa mới thả lỏng không lâu của Sở Hòa lại căng cứng, theo bản năng dựa sát vào A Cửu hơn, kéo tay hắn cũng mạnh hơn. Cô nghi hoặc: “Tại sao vậy?”

 

“Nghe nói có một loại thuật cổ độc ác, tên là Tù Hồn, giống như làm một người giấy, bôi lên máu sau khi người đó chết, là có thể giam cầm linh hồn của hắn trong vỏ người giấy.”

 

“Em A Hòa……” Giọng nói trầm thấp của thiếu niên vang bên tai cô: “Có lẽ bên trong những người giấy này có mắt của oan hồn đang nhìn chằm chằm chúng ta đấy? Em đoán xem chúng có muốn tìm kẻ chết thay không?” Lời dứt, hắn nhẹ nhàng thổi một hơi bên tai, như có quỷ binh đi qua. Sở Hòa run bắn người, la lên nhảy dựng: “Em không muốn làm kẻ chết thay!”

 

A Cửu mày mắt cong cong, tiên một bước giang tay về phía cô, chờ người đẹp vào lòng. Nhưng “bốp” một tiếng, nắm đấm của Sở Hòa vừa vặn đập trúng mặt hắn: “Cút ngay!” A Cửu che nửa mặt mình, mặt không cảm xúc. Sở Hòa bình tĩnh lại, nhìn vết bầm mờ mờ trên khuôn mặt trắng nõn của hắn, rồi lại nhìn nắm đấm của mình, từ từ giấu tay ra sau lưng, vẻ mặt nghiêm trang nói: “Không phải em ra tay, là ma ra tay.” A Cửu: “Ồ.” Sở Hòa then thùng quay lưng lại, xoa xoa nắm đấm, thầm khen: Đánh tốt lắm!

 

Tuy nhiên, cô thấy câu “chơi đồ hàng” của A Cửu rất có lý. Hai bên bàn là hai lão nhân, ông lão đang uống trà, bà lão đang vá áo, đứng sau lưng họ chắc là hai nha hoàn bưng trà rót nước. Còn ở bên kia, trên giường có một đứa trẻ bảy tám tuổi đang ngủ, cha mẹ trẻ canh giữ bên cạnh, nét mặt vẽ bằng bút vẽ méo mó, mơ hồ có thể thấy họ đang cười. Đôi vợ chồng này dựa vào nhau, như đang nói chuyện nhỏ nhẹ, rất ân ái. Nhưng ở góc dưới cửa sổ, trong nôi có một đứa trẻ nằm, nó còn nhỏ hơn, cũng cần được chăm sóc hơn, nhưng ánh mắt của tất cả người lớn đều không đặt trên người nó, như thể nó không hợp với gia đình này, tất cả mọi người đều không thích nó. Căn phòng này sạch tinh tươm, chắc hẳn có người thường xuyên đến. Còn nhìn qua có vẻ là cảnh gia đình hòa thuận ấm áp, nhưng ngoại trừ con người, tường chung quanh phòng có vết máu văng bắn để lại, sàn nhà lại lốm đốm máu. Sở Hòa cảm nhận được một loại sát khí nặng nề, cô từ từ lui về bên A Cửu, nắm lấy vạt áo hắn: “Nơi này… giống như đã từng xảy ra thảm án tàn sát vậy.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn