Chương 46: Càng ngày càng tà môn
Chu Tước cuối cùng cũng có cơ hội chứng minh bản thân, nó nháy mắt với Khương Tước liên tục mấy chục cái.
“Thật hả?!” Khương Tước kích động ôm chặt nó hôn túi bụi, “Bảo bối, để tao nhổ mày một cọng lông được không?”
“Gạc.”
Đương nhiên là được.
Bị gọi là bảo bối, Chu Tước rất hào phóng.
Khương Tước chuẩn bị ra tay, nhưng nhìn bộ lông đen thui của nó, cô chần chừ, không biết lông đen này có ảnh hưởng đến dược hiệu không: “Mày tắm lửa à? Lông đen thui.”
Chu Tước: “Gạc gạc.”
Phải, phải đợi thêm một thời gian nữa mới mọc ra lông mới, lúc đó sẽ đẹp hơn, oách hơn, rực rỡ hơn.
“Vậy tao đợi thời gian sau rồi nhổ, mày cứ dưỡng sức đi.”
Khương Tước nghe không hiểu, nhưng ở chung với Bạch Hổ lâu nên cũng đoán được đại khái.
Cô thả Chu Tước về túi Tu Di, rồi đến Tàng Kinh Các.
Năm vị thuốc, Linh Minh Hoa và Chu Tước Vũ đã có, còn thiếu Lôi U Thảo, Xà Yêu Cốt và Thanh Long Huyết.
Khương Tước lật hết sách về bí cảnh, Lôi U Thảo và Xà Yêu Cốt ở trong bí cảnh mà tông môn đại bỉ sẽ mở ra, chỉ có Thanh Long là không thấy ghi chép.
Thôi kệ, có gì kiếm trước đi.
Đại bỉ sắp đến, thời gian này phải dưỡng sức, chuẩn bị chiến đấu.
Khương Tước nghĩ hay đấy, nhưng hiện thực tàn khốc.
Những ngày sau đó cô suýt thì bận chết.
Sáng sớm theo các sư huynh học Phong Vân Quyết với Kiếm lão, chưa kịp thở đã bị Vân Anh trưởng lão lôi đi dạy học cho các đệ tử, xong lại đến lớp đan đạo của Ngu trưởng lão, cuối cùng là lớp trận pháp của Thanh Sơn trưởng lão nhà mình.
Tối nào Khương Tước cũng mệt đến nỗi vừa gối đầu là ngủ mê man.
Ngày qua tháng lại, sao dời vật đổi.
Lá ngô đồng trong sân rơi nhẹ, chẳng mấy chốc, cành cây đã phủ đầy tuyết.
Cổng viện của Khương Tước đột nhiên bị ai đó đạp tung, tuyết trắng rơi lả tả.
“Khương Tước!!! Hu hu hu... cô mau đưa giải dược cho tôi... hu hu hu...” Văn Diệu mặt đầy nước mắt xông vào sân Khương Tước.
Khương Tước đang đun rượu dưới gốc ngô đồng bằng lò đất nung nhỏ, nghe vậy liếc nhìn Văn Diệu: “Không cho.”
Còn ba ngày nữa là tông môn đại bỉ, các trưởng lão cho đệ tử nghỉ, Khương Tước chui trong phòng định ngủ bù, ai ngờ vừa nằm xuống thì trong sân vang lên tiếng cây cối gãy răng rắc.
Hai thằng chó Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên đánh nhau, chặt mất năm cây hồng mai trong sân cô, Khương Tước liền đè Văn Diệu ra nhét một viên đan dược.
Đó là Thương Tâm Đan, một trong đống tà môn tà đạo mà Khương Tước nghiên cứu ra lúc rảnh rỗi.
Người ăn Thương Tâm Đan sẽ chìm trong nỗi buồn không thể thoát ra, Văn Diệu từ tối qua khóc đến tận bây giờ, cảm thấy cuộc đời này coi như xong.
Hắn từ cửa đi đến chỗ Khương Tước, bước một tiếng lại gào lên: “A——”
Vừa khóc vừa ngồi xuống đối diện Khương Tước: “Rượu của cô... hu hu... cho tôi một ly... hu hu hu...”
Khương Tước vừa rót rượu xong, Văn Diệu lại không muốn uống nữa, gục xuống bàn khóc thảm thiết: “Thôi bỏ đi, toàn là rác rưởi, a——a——”
Tiếng khóc vang vọng trên Lam Vân Phong, mãi không tan.
Còn Diệp Lăng Xuyên, bị Khương Tước nhốt trong một trận pháp tên là ‘La Cổ Huyên Thiên Trận’, trong trận chiêng trống inh ỏi, pháo nổ tưng bừng, mỗi tiếng chiêng đều là ba chữ chói tai——
Đậu Máu Mẹ Nó.
Khương Tước gần đây lại thăng cấp, đã lên Luyện Khí tầng tám, tùy tay kết một trận mà Diệp Lăng Xuyên không tài nào phá nổi.
Diệp Lăng Xuyên mặt mày đờ đẫn ngồi trong trận, sắp bị hành hạ phát điên.
Cuối cùng Văn Diệu vừa khóc vừa lôi đến một tu sĩ có linh căn Mộc để hồi phục lại cây mai, Khương Tước mới thả cho hai người.
Đôi huynh đệ khốn khổ ngồi dựa lưng vào nhau trong sân Khương Tước, cùng thở phào một hơi, sư muội đúng là quá đáng sợ.
Văn Diệu mũi đỏ hoe hỏi Khương Tước: “Cô học được những gì từ chỗ Ngu trưởng lão thế?”
“Ờm.” Khương Tước móc từ túi Tu Di ra mấy viên thuốc đủ màu sắc: “Còn có Thoát Phát Đan, Kê Khiếu Đan, Tán Linh Đan, Hồ Ngôn Loạn Ngữ Đan, à đúng, còn có Giảm Thọ Đan.”
“Phù lục tương ứng cũng có luôn.”
Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên nhìn nhau không nói nên lời, sư muội đã nương tay với họ rồi.
Đây đều là đan dược tà môn quái gì thế này!
“Khương Tước! Khương Tước——”
Cảm xúc của hai người bị tiếng la thất thanh của Yến Ninh Ninh cắt ngang.
Hắn hối hả xông vào sân nhỏ, kéo Khương Tước đi: “Nhanh! Theo tôi đến Quảng Bình Phong luyện Uẩn Linh Đan.”
Chưa ra khỏi cửa thì đụng phải Tùy Ngọc đang thở hổn hển chạy tới, hắn nắm lấy cánh tay kia của Khương Tước: “Theo tôi đến Bách Thanh Phong vẽ phòng ngự phù.”
Đại bỉ sắp đến, trong bí cảnh không thể dẫn linh, các trưởng lão đang chuẩn bị đan dược bổ sung linh khí và phù lục phòng thủ cho đệ tử.
Cuộc thi kéo dài một tháng, tổng cộng ba mươi người tham gia, mỗi người mười viên đan dược, ba mươi tấm phòng ngự phù, tất cả phải chuẩn bị xong trong ba ngày, thời gian rất gấp.
Yến Ninh Ninh nắm chặt Khương Tước: “Bên tôi gấp hơn, linh thực vừa mới gửi đến, quá thời gian linh khí sẽ hao tổn.”
Tùy Ngọc cũng không chịu buông tay: “Bên tôi cũng rất gấp, lần này dùng toàn giấy phù đắt nhất, Khương Tước có tỷ lệ thành công cao nhất, cô ấy phải đến.”
“Đến Quảng Bình Phong!”
“Bách Thanh Phong!”
“Quảng Bình Phong Quảng Bình Phong Quảng Bình Phong!”
“Bách Thanh Phong Bách Thanh Phong Bách Thanh Phong!”
“Này, từ từ, nói chuyện đàng hoàng, hai người có thể buông tay trước không?” Khương Tước suýt thì bị kéo đứt tay.
Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên muốn giúp nhưng không có chỗ chen tay, đang định cho mỗi người một gậy thì Khương Tước đột nhiên rút mạnh tay về, Tùy Ngọc theo đà đó đâm sầm vào Yến Ninh Ninh, hôn thẳng một cái thật kêu lên má Yến Ninh Ninh.
...............
Không khí đông cứng, hai người hóa đá.
“Không sao! Không sao!” Văn Diệu lắp bắp xoa dịu bầu không khí, “Đều, đều là anh em, hôn một cái cũng, cũng chẳng sao.”
Sắc mặt hai người càng khó coi hơn, mày thử hôn Diệp Lăng Xuyên một cái xem.
Tùy Ngọc ở đó phì phì phèo phèo, Yến Ninh Ninh thì điên cuồng lau mặt, hai người vốn chỉ hơn người lạ một chút, gặp mặt chào hỏi qua loa, đột nhiên hôn nhau, đổi ai mà chẳng ngại.
“Xin lỗi, tôi không cố ý.” Khương Tước thành tâm xin lỗi, rồi lấy ra hai tấm phù: “Muốn quên không? Đây là Đầu Óc Trống Rỗng Phù, có thể khiến người ta quên mất chuyện xảy ra trong nửa canh giờ.”
Văn Diệu nghe mà mặt mày tái mét, quả nhiên đồ của sư muội càng ngày càng tà môn.
Tùy Ngọc và Yến Ninh Ninh không do dự, cùng nhau cầm phù dán lên, phù vừa dán là cháy, lập tức phát huy hiệu quả, thần sắc hai người dần bình tĩnh, cuối cùng đứng trong sân Khương Tước nhìn nhau: “Sao tôi lại ở đây?”
Họ không chỉ quên chuyện hôn nhau, mà còn quên luôn cả việc trưởng lão dặn dò.
Khương Tước hài lòng nheo mắt, đưa hai người đầu óc trống rỗng ra cửa: “Hai người chỉ là nhớ tôi nên qua thăm thôi, thăm xong rồi, về đi.”
Tùy Ngọc và Yến Ninh Ninh gãi đầu, đều cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng nghĩ mãi không ra tại sao mình lại đến tìm Khương Tước.
Trước khi đi, Khương Tước đưa cho Yến Ninh Ninh một cái bếp ga và một cái bình.
“Đây là gì?” Yến Ninh Ninh đầy đầu dấu hỏi.
Khương Tước làm mẫu cho hắn: “Cái bình này dùng để chứa linh khí của hỏa linh căn, cái bếp này gọi là ‘Linh Khí Lò’, nút này là công tắc cũng có thể điều chỉnh lửa to nhỏ, trên đó đặt lò luyện đan.”
Mọi người vây quanh ‘Linh Khí Lò’, trầm trồ không ngớt.
Diệp Lăng Xuyên đặc biệt thích thứ này, không nhịn được khen: “Sư muội, sao em nghĩ ra được vậy? Hay quá.”
Khương Tước xua tay: “Không phải em nghĩ ra, em chỉ thấy ở chỗ khác thôi.”
Chỉ là từng đứng trên vai người khổng lồ, may mắn được thấy cảnh tượng khác lạ.
Yến Ninh Ninh càng nhìn ‘Linh Khí Lò’ càng thích: “Có thứ này, luyện đan sư không cần phải canh lò suốt nữa, mà còn có thể luyện nhiều lò cùng lúc. Cô chỉ có một cái thôi à, còn không?”
“Có chứ.” Khương Tước đưa tay, “Đưa tiền đây.”
Mỗi cái đều là cô thức đêm vất vả làm ra.
Yến Ninh Ninh trả tiền thoải mái, mang đi tám cái Linh Khí Lò với giá một trăm thượng phẩm thạch một cái.
Tùy Ngọc cũng nhìn Khương Tước với ánh mắt đầy mong đợi: “Có thứ gì tốt bán cho tôi không? Tụi tôi cũng có nhiều phù lục phải vẽ.”
Khương Tước im lặng, sao lại có người hùng hộc đi tặng tiền thế này?
Nhìn ánh mắt mong chờ của Tùy Ngọc, Khương Tước bất đắc dĩ móc từ túi Tu Di ra một viên ‘Bất Miên Bất Hưu’ Đan đưa cho hắn: “Ăn đi.”
Tùy Ngọc cũng thật sự tin tưởng Khương Tước, không nói hai lời nuốt luôn, xong mới nhớ hỏi cô: “Đây là đan gì?”
Khương Tước vỗ vai hắn: “Ba ngày tới anh không ngủ được, cày đi.”
Tùy Ngọc: “...”
Đậu má.
Văn Diệu Diệp Lăng Xuyên: “Phụt!”
Nhìn bóng lưng Yến Ninh Ninh và Tùy Ngọc xa dần, Văn Diệu từ từ bước đến bên Khương Tước: “Sư muội, em không định mang mấy thứ phù lục và đan dược tà môn quái gở này tham gia đại bỉ đấy chứ?”
Khương Tước: “Thì sao?”
Có đồ tốt đương nhiên phải dùng.
Văn Diệu sững sờ, vậy năm nay đại bỉ sẽ điên cuồng cỡ nào đây?
Không dám nghĩ.
Nửa điểm cũng không dám nghĩ.
