Chương 56: Theo Khương Tước, khổ gì cũng chịu
“Cô học thì được, nhưng năm người kia là sao?”
Đúng vậy, Khương Tước đã lôi cả Trầm Biệt Vân và Mạnh Thính Tuyền đến, một cái bàn tròn nhỏ xíu mà nhồi tới tám người.
Khương Tước ôm cây đàn tỳ bà Lang Hoài Sơn đưa, thản nhiên nói: “Tất nhiên là để bảo vệ tôi rồi. Hai người đàn ông các anh, tôi yếu đuối đáng thương lại bất lực, không có người bảo vệ sao được?”
Du Kinh Hồng tức đến nỗi bật cười.
“Cô tự nghe lại mình xem, đó có phải lời người nói không?”
Cô ta mà dính dáng tới mấy chữ đó dù chỉ một chút, hôm nay cũng chẳng ngồi được đến đây!
“Đừng giận mà.” Khương Tước vội vàng vuốt lông cho người ta, “Dạy tôi, dù không có danh phận sư đồ, nhưng thực chất là sư đồ. Sau này thi đấu gặp lại, nhớ tới tình sư đồ, thế nào tôi cũng nương tay với các anh, có đúng không?”
Du Kinh Hồng nghĩ lại, nói thật, cô nói cũng có lý.
Hắn thực sự được vuốt lông thoải mái, làm bạn với Khương Tước tốt hơn làm thù nhiều.
Nhìn đại sư huynh bị cô hành hạ thành ra thế nào kìa, bọn họ không muốn nối gót đại sư huynh đâu.
Du Kinh Hồng nghĩ thông suốt, liếc Lang Hoài Sơn một cái: dạy đi.
Tuyệt đối không phải khuất phục, chỉ là bọn họ rộng lượng vô tư thôi.
Lang Hoài Sơn tiếp nhận thành công, bắt đầu truyền thụ tâm pháp Vạn Âm Đạo cho Khương Tước.
“Huyền chấn càn khôn, âm khởi thái hư...”
“Huyền chấn càn khôn, âm khởi thái hư!”
Du Kinh Hồng bị tiếng ồn ào bên cạnh làm giật mình, hắn quay đầu quát năm người đang đường hoàng nghe trộm, còn đọc to rõ ràng: “Câm miệng! Đọc thầm!”
Vốn dĩ dạy một lúc sáu người đã đủ bực rồi.
Mấy người: “Vâng ạ.”
Du Kinh Hồng: “...”
Mẹ kiếp!
Đám mặt dày vô sỉ này.
“... Tâm thanh miểu miểu, nhạc thanh chiêu chiêu... Nhận phá thương khung, đạo hóa vạn tượng!”
Theo tiếng đàn réo rắt, một đạo âm nhận từ tay Khương Tước bay ra, xuyên mây xé đá, đập vào tường cạnh cửa, hùng hổ để lại một vết âm.
Mấy người Lam Vân Phong nhảy dựng lên: “Thành công rồi!”
Khương Tước sợ là may mắn, lại thử gảy vài lần, một đạo âm nhận khác thẳng tắp bay về phía cửa. Đúng lúc đó, trưởng lão Lục Nhâm Tông đột nhiên đạp tung cửa phòng: “Hai đứa bây đàn càng ngày càng tệ...”
Âm nhận lướt qua đầu Tề trưởng lão, cạo cho ông ta một mái tóc.
Mọi người trong phòng ngơ ngác nhìn cái đầu trọc lóc của Tề trưởng lão, còn Tề trưởng lão thì sững sờ nhìn cây đàn trong tay Khương Tước.
“Được lắm.” Lần này Tề trưởng lão tiến bộ, không ngất nữa, ông ta nhìn Khương Tước, bình tĩnh rút trường kiếm: “Hôm nay hai ta, thế nào cũng phải chết một đứa, nghe chưa!”
Khương Tước vứt luôn cây đàn, tám người nháo nhào tản ra, nhảy qua cửa sổ trốn.
“Đứng lại cho lão tử!”
Mấy người Lam Vân Phong lảo đảo bay lên trời bằng phi kiếm, đùa à, tình huống này ai dám đứng, chẳng phải đợi ăn đòn sao?
Đang bay, Khương Tước bị người vượt mặt, cô nhìn kỹ, là Du Kinh Hồng và Lang Hoài Sơn.
Khương Tước đuổi theo, khó hiểu: “Hai người chạy cái gì?”
Du Kinh Hồng mặt mày méo mó: “Cô nghĩ nếu trưởng lão không giết được cô, sẽ trút giận lên ai?!”
Bọn họ là đồng phạm, đồng phạm đấy.
Mẹ kiếp.
Lớn tới từng này lần đầu bị trưởng lão nhà mình cầm kiếm đuổi chém.
Theo Khương Tước đúng là khổ gì cũng chịu.
Động tĩnh của mấy người quá lớn, khách trọ đều mở cửa sổ ra xem náo nhiệt.
“Úi, trên trời sao đông người thế?”
“Ấy chết, Thiên Thanh Tông đấy.”
“Ồ, thế không sao.”
Từ Ngâm Khiếu vừa bước tới cửa phòng Khương Tước: “???”
Người hắn cần tìm bay lên trời rồi?
Từ Ngâm Khiếu cũng ngự kiếm đuổi theo, tông chủ đã ra tối hậu thư, sáng nay nhất định phải hỏi ra kết quả, bọn họ phải làm xong tông phục mới trước trận thi thứ hai.
Mấy củ cải trắng của Lăng Hà Tông thấy Khương Tước bị đuổi, cũng ào ào ngự kiếm đuổi theo.
Có người muốn hại Tước chủ, phải ngăn lại!
Thế là, Khương Tước và đồng bọn chạy trước, Tề trưởng lão đuổi sau, Từ Ngâm Khiếu và Lăng Hà Tông chạy theo sau cùng.
Tổng cộng năm đại tông, trên trời bay hết bốn.
Dưới đất có người hỏi: “Có ai biết bọn họ diễn trò gì không?”
“Không biết, cứ xem thôi.”
Có người cười khẽ: “Thấy tóc Tề trưởng lão chưa, tôi đoán, Khương Tước làm đấy.”
Mọi người: “...”
Ngoài cô ra cũng chẳng ai dám.
Mấy củ cải trắng Lăng Hà Tông hăng hái đuổi kịp, cuối cùng cũng đuổi được Tề trưởng lão, hỏi: “Sao lại đuổi Tước chủ của bọn tôi?”
Tề trưởng lão gầm lên: “Nó trộm học công pháp Lục Nhâm Tông của bọn ta, còn cạo trọc đầu ta! Cạo trọc đầu ta!”
Bạch Nhược bay ở đầu, thản nhiên nói: “Trộm học gì chứ, sáu đại đạo vốn do tổ sư truyền lại, phàm đệ tử tiên môn đều có thể học. Chỉ là các người Lục Nhâm Tông tư tàng thôi. Không trách Tước chủ được, là các người sai trước.”
Đừng thấy mấy củ cải trắng này ngốc, nói lý lẽ ra thì một bài một bài, Tề trưởng lão mặt cứng đờ: “Thế tóc của ta thì sao, ta đòi lại công bằng cho tóc của ta có được không, hả?!”
Mấy củ cải trắng nhìn nhau, đồng loạt chắn trước mặt Tề trưởng lão: “Muốn làm hại Tước chủ, hãy bước qua xác bọn tôi trước.”
Tề trưởng lão chẳng coi bọn họ vào đâu, phất tay áo phóng ra phong nhận, hơn chục người hét thảm rơi xuống.
Nghe tiếng kêu, Khương Tước quay phắt lại, thấy mấy củ cải trắng giữa không trung không biết vận khí giảm tốc, suýt thì hồn bay phách lạc. Rơi thế này thì thành củ cải trắng nghiền mất.
Cô hai tay phóng Câu Thiên Quyết, mỗi bên quấn mấy người, đưa đám củ cải trắng về mặt đất an toàn. Ngẩng đầu lên, kiếm của Tề trưởng lão đã đập thẳng vào mặt.
Mấy sư huynh và Phất Sinh đồng loạt chắn trước mặt cô.
Nói thật, chẳng ích gì.
Tề trưởng lão vẫn có chút chuẩn xác, thanh kiếm hoàn hảo né qua bức tường người, chính xác đập vào trán Khương Tước.
‘Choang’ một tiếng, đập cô bay đi.
Mấy vị sư huynh ruột chưa kịp phản ứng, Từ Ngâm Khiếu đã sợ hết hồn. Cú vừa rồi có đập vào mắt không? Khương Tước mà hỏng mắt, nhiệm vụ hôm nay của hắn coi như xong, tông chủ không lột da hắn mới lạ!
Không được không được, mau đi xem.
Khương Tước rơi xuống với tốc độ nhanh, dù đã vận khí nhưng vẫn rất nhanh, Câu Thiên Quyết mãi không móc được vật gì. Sắp đâm thủng mái nhà, lòng cầu sinh của Khương Tước trỗi dậy, không thể đâm, không có tiền đền.
Cuối cùng, Câu Thiên Quyết móc được một thứ, rất chắc.
Khương Tước mượn đà xoay người, đâm thẳng vào Từ Ngâm Khiếu đang lao tới xem cô thế nào.
“Đệt!”
Không phải chứ, anh bạn.
Đầu cô đập vào bụng Từ Ngâm Khiếu, suýt thì làm hắn nôn ra, hai người hét lên bay vút lên không trung, ‘rầm’ một tiếng đập xuống đất, bụi mù mịt.
“Không sao chứ? Không sao chứ?” Mấy người Lam Vân Phong hạ cánh an toàn, hì hục đỡ Khương Tước dậy, kiểm tra từ đầu đến chân.
Khương Tước xua tay: “Không sao.”
“Dù hạ cánh hơi gian nan, nhưng may là không đập vào nhà, không đập vào sạp hàng, cũng không đập vào người, hoàn hảo.”
Phía sau cô, Từ Ngâm Khiếu loạng choạng đứng dậy, máu mũi chảy dài ba thước.
“Tôi không phải người à?”
Khương Tước quay lại nhìn hắn: “Anh không phải, tự anh lao tới mà.”
Từ Ngâm Khiếu: “...”
Coi như vì bản vẽ mẫu, nhịn.
Khương Tước thu hồi Câu Thiên Quyết, khen một câu “cục cưng”, may mà cuối cùng móc được thứ đáng tin.
Giữa không trung, Vô Uyên nhìn sợi chỉ vàng biến mất khỏi hông mình, không hiểu sao mỗi ngày cô có thể sống ồn ào như vậy.
Vừa chữa lành vết thương trên trán cô, lại bị đập tiếp.
Thôi, ông ta sờ trán, sống là được.
Cô luôn có thể tự bảo vệ mình.
Dù không được, còn có ông ta.
Dưới đất, Tề trưởng lão cũng đáp xuống đối diện mấy người. Khương Tước lúc này cũng bình tĩnh lại, chắp tay nói: “Trưởng lão bớt giận, thực sự là ngoài ý muốn. Tôi nguyện luyện đan mọc tóc cho trưởng lão để chuộc lỗi.”
Tề trưởng lão xả giận xong, lúc này cũng bình thản hơn nhiều, thậm chí còn có tâm trạng mặc cả: “Còn đám mây trên đầu đại đồ đệ của ta.”
Khương Tước không chút do dự: “Thế thì ông cứ trọc đi.”
Tề trưởng lão mặt tối sầm, không ngờ cô từ chối dứt khoát như vậy.
Sáng nay ông ta tới phòng Hiên Viên trước, vốn định nhắc hắn đừng đi trêu chọc Khương Tước nữa, ai ngờ vẫn muộn một bước.
Đám mây quỷ đó chẳng phải là chiêu của Khương Tước trong bí cảnh sao?
Tề trưởng lão nheo mắt: “Nếu ta nhất định đòi thì sao?”
Lý Hiên Viên là đệ tử ông ta đắc ý nhất, nếu hắn cứ hôn mê, lần đại bỉ này Lục Nhâm Tông sống chết khó liệu.
Nếu con nhỏ này không phối hợp, ông ta không ngại dùng chút thủ đoạn cứng rắn.
“Có mình ông biết uy hiếp người à?” Khương Tước hừ lạnh, “Trói Du Kinh Hồng và Lang Hoài Sơn lại!”
Hai người đang trốn sau lưng mấy người giả chết: “?!?”
Đồ lừa đảo!
Tình sư đồ đâu rồi?
