Chương 13: Thỏa thuận
“Được, mẹ thằng béo làm quản lý kho, chốc nữa anh sẽ đi tìm nó.” Dương Vệ Hoa gật đầu.
“Anh họ, nếu được thì cố mua thật nhiều vải, nhất là vải bò và vải nhung kẻ. Mấy loại này không những may áo, giày mà còn làm túi được, giá có đắt một chút cũng không sao.” Kiều Mặc nhét ba mươi đồng vào tay Dương Vệ Hoa, ý là bảo anh khéo lo liệu để mua cho nhiều. “Mua được thì báo em, tuyệt đối đừng đưa về nhà.”
“Được, anh đi tìm thằng béo ngay bây giờ, còn chưa đến giờ làm, tiện lắm.” Nói xong, Dương Vệ Hoa chạy vội đi.
Dương Vệ Hoa làm việc rất giỏi. Chiều hôm đó, anh đã mua được một bao tải vải về, còn trả lại Kiều Mặc mười đồng.
Kiều Mặc thừa lúc trong nhà không có ai đem vải về. Lấy vải ra khỏi bao tải, cô giật mình: bên trong có cả một tấm vải hoa nền trắng in hoa xanh, chỉ là in sai vài chỗ, đem may vỏ chăn thì chẳng sao. Ngoài tấm đó ra, số vải còn lại may áo, may váy gì cũng được.
Lại có hai miếng vải bò to, một miếng vải nhung kẻ, một miếng vải trắng dính bẩn, ngoài ra còn vài miếng vải hoa và vài miếng vải màu sẫm. Mấy tấm vải này có chung một đặc điểm: lỗi rất ít, lúc cắt chỉ cần hơi chú ý một chút là tránh được. Xem ra chúng được chọn rất kỹ, khả năng giao tế của Dương Vệ Hoa cũng khá.
Kiều Mặc vui đến toe toét. Cô cầm vải lách người vào không gian vòng gỗ. Cô lấy ra một miếng vải bò trước, định làm một chiếc ba lô to.
Cái lão Kiều Thành Lâm vô lương tâm ấy, chỉ bắt cô xuống nông thôn mà chẳng chuẩn bị cho cô thứ gì. Cô phải tự chuẩn bị một cái túi hành lý thật to: vải bò chắc chắn, bền lâu, đúng là dùng được.
Cắt xong, cô từ trong kho khiêng ra một cái máy may, lại tìm mấy cái khóa kéo, về căn nhà gỗ nhỏ lắp lại, cắm điện là dùng được. Máy may chạy điện làm rất nhanh, với lại kiếp trước lúc rảnh cô cũng hay tới tiệm may ở căn cứ làm thêm, coi như là thợ quen. Nửa tiếng sau, một chiếc ba lô to đã làm xong.
Sau đó cô cẩn thận phân loại chỗ vải, chỗ nào dính bẩn thì xịt chất tẩy mạnh lên trước, rồi chia theo màu, cho cùng chiếc túi vào máy giặt giặt riêng từng mẻ. Để tiết kiệm điện, cô không bật chế độ sấy, vắt khô rồi đem phơi ngoài sân. Đoán chừng Kiều Thành Lâm và mọi người sắp tan làm, cô mới ra khỏi không gian đi nấu cơm.
Đã tự mình nấu thì cô chẳng khách sáo gì. Cô bỏ hơn nửa nồi gạo như buổi trưa, xào rau còn múc hẳn một muôi dầu to, làm Trương Mỹ Vân đen mặt, suýt ném bát đũa trên bàn xuống đất. Kiều Mặc chẳng thèm nhìn bà ta, cứ tự nhiên ăn cơm của mình.
Buổi tối, Kiều Mặc cùng vợ chồng Kiều Thành Lâm có một cuộc thương lượng căng thẳng. Vợ chồng Kiều Thành Lâm tuy chấp nhận bỏ tiền ra cho xong chuyện, nhưng vẫn nghĩ cho được ít thì tốt, tốt nhất là không cho, nên đủ trò than nghèo, kể khổ, mọi thủ đoạn dùng hết, chỉ mong Kiều Mặc lấy ít tiền lại.
“Kiều Mặc, dù sao đi nữa chúng ta cũng là máu mủ ruột thịt, sao cháu cứ dồn ép hai bác đến thế?” Kiều Thành Lâm thấy cô không nhúc nhích, rất bực bội.
“Máu mủ ruột thịt? Hai bác bao giờ coi cháu là người thân?” Kiều Mặc cười lạnh. “Nếu thật là máu mủ ruột thịt, sao bác lại để Kiều Đống cướp suất làm việc của cháu, đẩy một đứa con gái chưa thành niên đi xuống nông thôn?”
“Kiều Mặc, nếu cháu không phải cháu gái của bác, bác làm sao đón cháu về nhà?” Kiều Thành Lâm nói ngang nhiên. “Còn chuyện công việc thì nhà nào chả trọng nam khinh nữ. Anh họ cháu là con trai, sau này sẽ là trụ cột của gia đình, có việc thì đương nhiên phải ưu tiên cho nó trước. Nó khá lên, sau này cũng là chỗ dựa vững chắc của các cháu.”
“Bác đừng ngụy biện ở đây. Bác đưa cháu về, chỉ vì cháu là một cây tiền, một cây tiền kèm theo chỉ tiêu công việc, hay nói thẳng là một đứa ở không mà tự lo được tiền ăn. Ai gặp được là người đó phát tài. Bác chỉ may mắn làm anh trai của bố cháu thôi, chứ nếu không, chuyện tốt như vậy đến lượt hai bác à?” Kiều Mặc khinh khỉnh cười một tiếng.
“Kiều Mặc, sao cháu có thể nói như vậy?” Kiều Thành Lâm nhìn cô như bị tổn thương.
“Không nói vậy thì nói thế nào? Nói chuyện máu mủ ruột thịt với bác, cháu sợ làm ô uế mấy chữ đó mất.”
“Bác thật sự không có nhiều tiền đến thế. Hay là vậy đi, tám trăm đồng, bác dốc cả vốn liếng đưa cháu.”
“Cháu biết một năm hai bác thu nhập công khai được bao nhiêu, cũng biết mỗi năm bác có bao nhiêu khoản thu nhập mờ ám. Bác đừng ép cháu, nếu không thì đừng trách cháu vô tình.”
Kiều Mặc từ lâu đã dùng thần thức xem xét nội tình nhà họ, lấy ra số tiền này căn bản không ảnh hưởng gì, nên cô một bước cũng không lùi, một đồng cũng không bớt. Cũng chính vì thấy được nội tình nhà họ, cô mới suy ra Kiều Thành Lâm lợi dụng chức vụ vơ vét không ít.
“Kiều Mặc, cháu đừng ăn nói hàm hồ!” Nghe cô nói, mặt Kiều Thành Lâm đỏ bừng như gan lợn. Mấy năm nay hắn lợi dụng chuyện công việc để vơ vét khá nhiều tiền, nhưng đều là những thứ không thể để lộ. Một khi lộ ra, chờ hắn rất có thể là án tù.
“Cháu có hàm hồ hay không còn tùy vào thái độ của hai bác.” Kiều Mặc chỉ suy đoán, tất nhiên không thể nói ra ngoài; hôm nay chỉ lợi dụng lòng chột dạ của hắn để sớm giải quyết chuyện thôi.
“Cháu tàn nhẫn thật!” Kiều Thành Lâm nghiến răng. Hắn đúng là xem thường con nhóc này, không ngờ nó lại lắm mưu mô như vậy, mà còn đem mưu mô đối phó với bọn họ.
Trải qua gần hai tiếng giằng co, Kiều Thành Lâm chỉ đành đồng ý điều kiện của Kiều Mặc, bảo Trương Mỹ Vân lấy một nghìn năm trăm đồng đưa cho cô.
“Từ nay về sau, mỗi người một ngả. Ngày mai, cháu dọn ra ngoài đi.” Trương Mỹ Vân lạnh mặt nói.
“Tháng này cháu đã đóng tiền sinh hoạt rồi. Muốn cháu dọn ra ngoài thì trả tiền sinh hoạt mấy ngày nay lại đây.” Kiều Mặc nhìn bà ta nói. Cô vốn định ngày mai dọn ra, nhưng thấy bộ dạng của Trương Mỹ Vân, cô đổi ý: tháng này vẫn còn mấy ngày, sao cô phải đi? Đã biết ở nhà khách phải tốn tiền, ra ngoài ăn cơm vừa tốn tiền lại vừa tốn phiếu, sao cô phải chịu cái thiệt thầm này?
“Thôi, để con bé ở thêm mấy ngày, dù sao mấy ngày nữa nó cũng đi. Bà chỉ miệng cứng lòng mềm thôi, con bé thật sự dọn ra ngoài thì bà lại không yên tâm. Nhân lúc còn có thể ở nhà hai ngày, đối xử với nhau cho hòa thuận. Dù sao đi nữa, chúng ta cũng là người một nhà.” Kiều Thành Lâm trấn an Trương Mỹ Vân, đồng thời cũng ngầm nhắc Kiều Mặc rằng cả nhà họ mới là chỗ dựa của cô, bảo cô đừng quá đáng.
“Chúng cháu ngày 31 sẽ đi, sẽ không để bác và bác gái chịu thiệt đâu.” Mấy hôm trước, Ủy ban khu phố đã dán thông báo lên đường. Nếu không có người báo cho cô biết tên cô nằm trong thông báo, chắc cô còn không biết mình bị đưa xuống nông thôn. Chính vì không hề có một dấu hiệu báo trước, nguyên chủ mới nghĩ quẩn, quá tức giận nhất thời nhảy sông.
“Kiều Mặc, bác biết cháu giận vì chuyện công việc. Bác là bác cả của cháu, nơi này mãi mãi là nhà của cháu. Đi xa rồi, có rảnh thì về thăm.” Kiều Thành Lâm nói một cách thấm thía.
