Chương 20: Đến nơi
Theo miêu tả trong sách, nam chính vì muốn cải thiện cuộc sống cho nữ chính, chẳng bao lâu đã làm quen với đám thợ săn trong thôn, theo họ học nghề săn bắn. Không chỉ cùng đội đi săn mùa đông trong núi, ngày thường anh cũng tranh thủ vào rừng đặt bẫy, thỉnh thoảng bẫy được gà rừng, thỏ rừng, khiến bữa ăn của nữ chính phong phú hơn hẳn, khiến cô trở thành đối tượng ai cũng ngưỡng mộ.
“Núi rừng này đúng là đất dụng võ.” Nghĩ vậy, Kiều Mặc khẽ cười. Vào núi tìm đồ là sở trường của cô, xem ra hai năm tới không phải chịu khổ rồi, nếu may mắn một chút, có lẽ còn sống khá ổn.
Thật ra, với số vật tư trong không gian vòng gỗ, cô có thể sống rất nhàn nhã, nhưng cũng phải có cơ hội để lấy ra. Sống lại một kiếp, cô không muốn bị người ta coi là quái vật.
Trong lúc xe lắc lư, cuối cùng đến mười một giờ, xe đã tới huyện Vũ Ninh. Người của Văn phòng thanh niên trí thức ở đây không tàn nhẫn như bên thành phố Thiệu, họ mời đám thanh niên ăn trưa ở nhà ăn chính phủ. Tuy chỉ là cơm trộn khoai lang, nhưng ít ra cũng lấp được bụng đói.
Nghe người phụ trách Văn phòng thanh niên trí thức nói một tràng những lời quan liêu, sáo rỗng, họ lại lên xe đến công xã Hồng Sơn. Ngồi xe liên tục, ai nấy đều mệt lử, lên xe là nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một giờ sau, họ đến công xã Hồng Sơn, theo người đón vào sân công xã. Ở đó đã có người của các đại đội phái đến chờ sẵn. Danh sách vừa công bố, mọi người lần lượt đi theo người của mình.
Không ngoài dự đoán, Kiều Mặc, Sở Mậu Thâm, Liễu Nhược Linh được phân vào cùng một đại đội; Hà Đông Thanh, Dương Tiểu Vân và một nam thanh niên tên Vương Tín được phân vào đại đội bên cạnh.
Hai đại đội khá gần nhau, có một đoạn đường dài đi chung, vì vậy cả hai nhóm cùng đi với nhau.
“Mặc Mặc, nhiều đồ thế này, cậu xách nổi không?” – Hà Đông Thanh lo lắng hỏi khi thấy ba cái túi lớn của cô. Cô cũng muốn giúp, nhưng đồ của cô chẳng ít, muốn giúp cũng đành bó tay.
“Mình xách được, từ nhỏ mình đã theo bố rèn luyện thân thể, sức khỏe hơn con gái bình thường.” Nói xong, Kiều Mặc đeo ba lô sau lưng, vắt chăn trước ngực, tay phải xách túi lưới rồi bước theo.
“Mặc Mặc, sao cậu mang nhiều chậu thế?” Dương Tiểu Vân thấy dưới đáy túi lưới của cô xếp ba cái chậu men, không khỏi hỏi.
“Một cái rửa mặt, một cái rửa chân, còn một cái... cậu biết đấy, con gái phải biết thương mình một chút, nếu không dính bệnh truyền nhiễm thì phiền.” Kiều Mặc vừa thì thầm vừa giải thích.
“Bác cả của cậu đối với cậu tốt thật.” Dương Tiểu Vân thấy bác cả của Kiều Mặc có thể sắm cho cô nhiều đồ như vậy, ấn tượng đối với bác cả nhà họ Kiều cũng thay đổi phần nào.
“Tốt cái nỗi gì! Tất cả những thứ này là bố mình mua cho mình. Họ để mình thay anh họ đi xuống nông thôn, vậy mà chẳng chuẩn bị gì cho mình, không cho một xu, cũng không cho một lạng phiếu lương, ngay cả trợ cấp xuống nông thôn cũng suýt bị họ nuốt mất. Nếu không nhờ bố mình để lại cho mình ít đồ, mình đã phải tay trắng xuống nông thôn.”
Đây không phải trên tàu, cô cũng chẳng cần nể mặt Kiều Thành Lâm. Mọi người đều là người Đông Hải, lại cùng trong một khu vực, sau này ít nhiều cũng sẽ có qua lại, cô không muốn làm đẹp mặt cho Kiều Thành Lâm.
“Chả trách đồ gì cũng cũ...” – Hà Đông Thanh trong lòng lại dấy lên vài phần thương cảm.
“Đồ tuy cũ, nhưng trong đó chứa đựng tình cha sâu nặng, mình rất thích.” Cô cười tươi với Hà Đông Thanh.
“Mặc Mặc, sau này có dịp thì sang chỗ bọn mình chơi, có thời gian mình cũng sẽ đến thăm cậu.” Hà Đông Thanh cũng bị nụ cười rạng rỡ của cô lây nhiễm, tâm trạng không còn nặng nề nữa.
“Được, có dịp mình sẽ đi thăm hai chị.” Kiều Mặc mỉm cười đáp.
“Chẳng lẽ đồng chí Kiều Mặc lại không đến thăm tôi à?” Vương Tín nghe họ nói cười vui vẻ, không khỏi chen vào một câu.
“Khi đi thăm hai chị thì tiện thể thăm cậu luôn.” Kiều Mặc cười tủm tỉm nói.
Đường núi khó đi, mọi người vốn là học sinh, thể lực chẳng ra sao, lại phải vác lỉnh kỉnh đủ thứ, thêm trời nóng nực, chưa đi được nửa đường ai nấy đã thở hồng hộc.
“Anh Ngô, còn bao xa nữa?” Sở Mậu Thâm vừa thở hổn hển vừa hỏi người dân dẫn đường. Trong đám, anh là người mệt nhất, không chỉ phải mang hành lý của mình mà còn giúp Liễu Nhược Linh mang hơn nửa số đồ.
“Đi được gần nửa đường rồi. Mọi người đi nhanh lên, tranh thủ về sớm, không thì trời tối, các đồng chí sẽ không kịp dọn dẹp nhà cửa đâu.” Ngô Đại Minh dẫn đầu thản nhiên nói.
Không phải anh ta lạnh lùng không muốn giúp, mà là đám thanh niên trí thức này quá khó chiều. Giúp một người sẽ đắc tội với cả một nhóm. Trước kia anh ta từng ăn quả đắng vì chuyện này, nên sau này thà không giúp ai cả.
“Hay là nghỉ một lát rồi đi tiếp?” Sở Mậu Thâm thấy Liễu Nhược Linh mặt đỏ bừng, bước chân mỗi lúc một nặng nề, khóe mắt ngấn lệ, sắp khóc đến nơi, bèn đề nghị.
“Đến ngôi làng phía trước rồi nghỉ. Ở đó có quán nước, vừa có chỗ ngồi, mọi người còn có thể uống nước giải khát.” Ngô Đại Minh thấy họ mệt lử, bàn với người dẫn đường của nhóm Hà Đông Thanh rồi nói.
“Mọi người cố lên, phía trước không xa là Vương Gia Pha rồi.” Người dẫn đường của nhóm Hà Đông Thanh cổ vũ mọi người.
Câu nói của người dẫn đường như một mũi thuốc trợ tim, ai nấy đều phấn chấn tinh thần tiến về phía trước.
Kiều Mặc đi cuối cùng, lau mồ hôi trên mặt rồi bước theo. Sức khỏe cô không tệ, không thấy mệt, nhưng trời rất nóng. Cô lại không dám vận công để chống lại cái nóng. Ánh nắng gay gắt làm hoa cả mắt, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi từ lâu, miệng khô khốc, cổ họng như bốc khói. Lúc này cô hối hận vì đã không chuẩn bị cho mình một cái mũ chống nắng và một bình nước. Nguyên chủ vốn có một cái bình nước quân dụng, chỉ là cô đã cất vào không gian vòng gỗ.
Mười mấy phút sau, họ nhìn thấy một ngôi làng, bèn rảo bước đi vào. Ngô Đại Minh để họ nghỉ ngơi trên cây cầu gỗ: cây cầu này còn kiêm luôn chức năng quán nước, hai bên cầu có ghế dài dành cho khách bộ hành nghỉ chân. Đầu cầu có một căn nhà nhỏ, một ông lão sống ở đó chuyên đun nước trà cho người qua đường uống.
Kiều Mặc nhìn thấy thùng trà trước cửa căn nhà nhỏ, bèn đặt đồ xuống, lấy từ túi lưới ra một cái cốc men múc trà uống ừng ực. Cổ họng mát lạnh, cô mới cảm thấy mình sống lại. Sau đó, lấy túi đeo chéo làm bình phong, cô lấy bình nước quân dụng từ không gian vòng gỗ ra, rót đầy nước rồi bỏ vào túi lưới.
Có Kiều Mặc làm trước, mọi người lần lượt lấy cốc ra múc trà uống. Uống trà xong, ngồi nghỉ một lát, dưới sự giục giã của Ngô Đại Minh, mọi người lại tiếp tục lên đường.
Mọi người vượt núi băng đồi, một giờ sau cuối cùng cũng đến đích – Đại đội Đông Sơn. Ngô Đại Minh đưa thẳng họ đến điểm thanh niên trí thức.
Điểm thanh niên trí thức nằm ở phía đông ngôi làng, là căn nhà trước kia địa chủ cho người làm thuê ở. Nhà cửa thấp bé, tồi tàn không chịu nổi. Dãy nhà chính đã bị đám thanh niên đến trước chiếm từ lâu, dãy phòng phía đông hơi tốt hơn một chút cũng đã khóa cửa, có vẻ cũng có người ở. Hiện giờ chỉ còn lại mấy gian phòng phía tây càng tồi tàn hơn.
