Chương 41: Lá thư
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã nửa tháng. Dương Vệ Quốc gửi bưu kiện của Kiều Mặc tới, bên trong không chỉ có quần áo, chăn cô để lại, mà còn có hai tấm vải lỗi mua ở nhà máy in nhuộm, cùng một lá thư kẹp ở giữa.
Trong thư, Dương Vệ Hoa kể cho cô nghe tình hình của bản thân anh và nhà họ Kiều, rồi dặn cô phải bảo vệ mình cho tốt, có chuyện gì thì đánh điện báo cho anh, tuyệt đối đừng yêu đương ở nông thôn. Anh bảo cô cho anh ba năm, nếu ba năm sau cô vẫn chưa về được, anh sẽ nghĩ cách tìm quan hệ để đưa cô về.
Kiều Mặc biết anh không nói suông. Trong sách, vì muốn điều nguyên chủ về thành, Dương Vệ Hoa đã cố tình kết giao hai người bạn học có hậu thuẫn. Nhờ người bạn đó vận động, sau khi tốt nghiệp trung học, không những bản thân anh không phải xuống nông thôn mà còn xin được một suất trở về thành cho Kiều Mặc. Chỉ là khi vào nhà máy thép xin giấy tờ thì bị Kiều Đống biết chuyện. Con sói mắt trắng ấy, vì muốn ngăn cản Kiều Mặc về thành, đã đem chuyện này mách với bà cụ nhà họ Dương.
Bà cụ họ Dương biết tin thì làm ầm ĩ lên, lấy cái chết ra ép, ép anh phải nhường suất đó cho con trai chú hai. Cha anh cũng mắng anh là khuỷu tay hướng ngoại, anh em ruột thịt không giúp lại hết lòng đi giúp một đứa em họ. Ông nổi giận đánh anh một trận nên thân, khiến anh nửa tháng không xuống giường được.
Nhà chú hai còn kéo cả nhà sang nằm lì ở nhà anh, không lấy được suất đó thì không chịu đi. Kiều Thành Đình suýt nữa bị họ ép đến chết. Cuối cùng, anh đành phải nhường suất đó cho thằng em họ.
Suất mà chính mình tốn công tốn sức kiếm được lại rơi vào tay người khác, Dương Vệ Hoa vừa tức vừa hận. Trong cơn bi phẫn, anh rời bỏ nhà. Còn Kiều Đống – kẻ cố tình tiết lộ tin – ngoài mặt anh không làm gì được, bất đắc dĩ chỉ đành chặn nó lại trùm bao tải đánh hai trận, đánh đến mức ngay cả mẹ nó cũng không nhận ra, coi như trút giận.
Nói Kiều Mặc không cảm động thì là giả, nhưng cô cũng không muốn anh vì mình mà tốn công tốn sức rồi cuối cùng lại để kẻ khác hưởng lợi. Khi viết thư hồi âm, cô nói với anh rằng cô sẽ cố hết sức trong ba năm để trở về thành, anh không cần phải lo lắng cho cô, chỉ cần tự bảo vệ mình và mẹ anh là được.
Mấy ngày sau, công việc trên đồng đã xong gần hết, Đại đội trưởng Lý hào phóng cho mọi người nghỉ hai ngày.
Đã có nghỉ thì làm sao có thể lãng phí. Sau khi Đại đội trưởng Lý tuyên bố hôm sau được nghỉ, Kiều Mặc liền bàn với Khang Minh Viễn và mấy người:
- Anh Khang, anh Hàn, ngày mai chúng ta vào núi săn thú nhé?
- Ngày mai chắc chắn sẽ không ít người vào núi, muốn không bị phát hiện thì hơi khó. - Hàn Nhất Mạt buồn rầu nói. Trong thôn nghèo lắm, ai cũng muốn vào núi săn chút gì đó cải thiện bữa ăn, nên chỉ cần có kỳ nghỉ là rất nhiều người lén lút lên núi.
- Không sao, chúng ta đi sớm hơn, đi xa hơn. - Khang Minh Viễn cũng muốn vào núi. Mấy hôm trước, chú của anh lặng lẽ liên lạc với anh, cho anh địa chỉ của bố mẹ anh. Anh muốn kiếm chút tiền và phiếu gửi về cho ông bà.
Phiếu họ mang theo đã dùng gần hết, tiền thì vẫn còn ít. Năm ngoái làm ở hồ chứa nước kiếm được kha khá, nhưng chỉ có tiền không có phiếu thì cũng vô ích. Muốn kiếm phiếu, chỉ có đi chợ đen. Vậy nên anh hy vọng vào núi săn được nhiều thú rừng, đổi càng nhiều phiếu càng tốt để gửi về nhà.
- Đúng, chúng ta đi sớm, tốt nhất là nửa đêm lên đường. Anh Khang, các anh có đèn pin không? - Kiều Mặc vui vẻ nói. - Rắn rết côn trùng thì không cần sợ, về em sẽ làm cho hai anh mấy túi thuốc đuổi côn trùng. Có chúng rồi, rắn rết bình thường không dám lại gần.
Túi thuốc đuổi côn trùng trong không gian vòng gỗ rất nhiều, có những túi lĩnh ở căn cứ, có những túi do họ tự pha chế, đều cất ở căn nhà trệt.
- Bọn anh có đèn pin, nhưng không có pin. Điểm bán hàng trong thôn đã lâu không nhập pin về, lần trước ở chợ đen cũng không tìm được. - Hàn Nhất Mạt buồn bực nói. Không có đèn pin thì ban đêm khó vào núi lắm.
- Bên em có, về em sẽ đưa cho hai anh. - Trong không gian vòng gỗ của cô có mấy thùng pin, loại nào cũng có, cũng chẳng biết Dương Dương thu nhặt từ đâu ra nhiều pin như vậy.
- Cứ coi như bọn anh mượn của em, sau này sẽ trả. - Khang Minh Viễn nhận lời tốt bụng của cô.
- Được, nhưng các anh đừng vội. Lúc đi, em nghĩ nông thôn chưa có điện nên mang theo kha khá pin. - Kiều Mặc gật đầu.
Sau khi bàn bạc xong, tiếng kẻng báo tan việc cũng vang lên. Họ vội về nhà nấu cơm ăn, rồi chuẩn bị lương khô cho chuyến đi. Trong nhà không có thức ăn nào khác, trời lại nóng, nên họ cũng chẳng chuẩn bị gì thêm, chỉ làm ít bánh ngô. Còn thức ăn thì họ định vào núi rồi kiếm đại cái gì ăn nấy.
Lúc giữa đêm, vầng trăng tựa chiếc mâm bạc treo cao trên đỉnh đầu, ánh sáng trắng bạc phủ lên mặt đất một tấm lụa mỏng, khiến cả mặt đất trở nên thần bí và xa xăm.
Ba người Kiều Mặc lặng lẽ ra khỏi cửa, lên đường dưới ánh trăng.
Khang Minh Viễn cầm dao chặt củi, đeo cung tên sau lưng, trên vai vắt một chiếc túi quân dụng màu cỏ úa, bên hông giấu một con dao găm.
Hàn Nhất Mạt cầm dao chặt củi, đeo sau lưng một chiếc gùi, trong gùi ngoài cây cung còn có nước, lương khô, mấy tấm ni lông, một cái nồi nhỏ và mấy cái bao tải to.
Kiều Mặc không có dụng cụ đi săn, đành tìm trong không gian vòng gỗ một bộ cung tên thô sơ nhất đeo sau lưng, rồi còn đeo thêm chiếc ba lô to làm bằng vải bố.
Họ bước đi nhẹ nhàng, mắt lại tinh, dưới ánh trăng có thể nhìn rõ mọi thứ. Họ nhanh chóng băng qua cánh đồng rồi men theo đường núi.
Đường núi khó đi, ban đêm lại càng khó. Khang Minh Viễn đi trước mở đường, Kiều Mặc đi giữa, Hàn Nhất Mạt đi bọc hậu.
Họ đi rất nhanh và không hề chùn bước. Dọc đường gặp gà rừng, thỏ rừng cũng không động tay, một mực hướng về mục tiêu.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mãi đến khi vượt qua năm ngọn núi, Khang Minh Viễn mới dừng lại:
- Mặc Mặc, phía trước là vào sâu bên trong núi rồi. Bên trong không chỉ có động vật nhỏ mà còn có cả lợn rừng, chúng ta phải cẩn thận.
- Biết rồi ạ, các anh không cần lo cho em. Sức và tốc độ của em đều ổn, sẽ không làm chậm chân các anh đâu. - Kiều Mặc gật đầu, đồng thời cũng thả thần thức ra.
Thần thức của cô không bao phủ chung quanh, ngoài việc quan sát động tĩnh bên cạnh thì chỉ dò xét phía trước, muốn xem trong núi rốt cuộc có những thứ gì.
Tài nguyên ở sâu trong núi không thể so với vòng ngoài. Không nói đến việc động vật nhỏ nhiều vô kể, ngay cả cây cỏ cũng tươi tốt hơn hẳn, một cây tạp nhỏ thôi cũng đã lớn bằng cánh tay.
Cô có phát hiện ra vài điều nhưng không lên tiếng, chỉ ngoan ngoãn đi theo Khang Minh Viễn và mọi người.
Họ cứ đi sâu mãi, cho đến khi trời tờ mờ sáng mới dừng lại:
- Chúng ta nghỉ một lát, ăn chút lương khô rồi hẵng đi tiếp.
Hàn Nhất Mạt phát cho mỗi người một cái bánh ngô, rồi đưa bình nước cho mọi người.
- Bình nước chúng ta tự đeo thì hơn, không thì lỡ có rẽ nhau ra, ngay cả hớp nước cũng không có mà uống. - Kiều Mặc uống một ngụm nước rồi nói. Có lẽ vì có chỗ dựa, cô lười cả động não, nên mới phạm phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy.
