Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Đừng Chọc Tôi, Tôi Đến Từ Mạt Thế - Kiều Mặc > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65 có bản audio.

Chương 65: Lòng dạ rắn rết

 

“Vậy thì quyết định thế nhé.” Hàn Nhất Mạt cũng biết tiền không dễ kiếm. Trước đây, bọn họ đều là những cậu ấm chưa từng động tay vào việc gì, sau khi xuống nông thôn lại không thể liên lạc với gia đình, nên chỉ có thể dựa vào chính mình.

 

Đã có kế hoạch, trong lòng nhẹ nhõm hẳn, ngay cả bước chân cũng trở nên thong thả. Để chắc ăn, Kiều Mặc về trước một bước, còn Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt phải lên Bắc Sơn lấy hai bao tải hạt dẻ giấu ở đó từ trước.

 

Không còn cách nào, dù sao họ cũng vào núi tìm thức ăn, vào núi lâu như vậy mà không kiếm được gì thì không thể tin được.

 

Dù vậy, ba người trước sau rời đi vẫn khiến kẻ khác có cơ hội bàn ra nói vào.

 

Sau khi tách khỏi Khang Minh Viễn, Kiều Mặc nhanh chân đi về điểm thanh niên trí thức. Vừa đến gần, cô phóng thần thức quét qua, liền nghe thấy mấy người ngoài sân đang bàn tán về mình.

 

“Mai lại phải đi làm rồi, hôm nay chắc Kiều Mặc về thôi nhỉ?” Trần Nhiên vừa tách hạt dẻ vừa hỏi Đường Tâm Mai. Mấy hôm nay bọn mình cũng không rảnh rỗi, đều lên núi kiếm được ít hạt dẻ và hạt dẻ nhọn mang về, lúc rảnh thì ngồi ngoài sân bóc vỏ.

 

“Chắc vậy. Ôi, không biết ông cậu của con bé có quý nó không.” Đường Tâm Mai thở dài, thầm nghĩ Kiều Mặc đúng là người nặng tình, nơi này cách Tương Bắc xa tít tắp, vậy mà con bé vẫn hớn hở chạy đi thăm ông cậu mấy năm không liên lạc, chẳng biết ông cậu có quý nó không nữa.

 

“Trời biết cô ta đi đâu!” Liễu Nhược Linh cười lạnh. “Cô ta vừa đi, Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt đã nối gót theo ngay sau. Biết đâu bọn họ rủ nhau đi cắm trại ở đâu đó rồi.”

 

“Liễu Nhược Linh, cô ăn nói cho sạch sẽ chút đi.” Đường Tâm Mai không ngờ mồm miệng Liễu Nhược Linh lại bẩn thỉu đến vậy, vừa mở miệng đã bôi nhọ người khác.

 

“Liễu Nhược Linh, Kiều Mặc vẫn còn là một đứa trẻ, sao cô lại đi nói người ta như vậy?” Trần Nhiên không ngờ một câu của mình lại dẫn đến hậu quả như thế, trong lòng cũng khó chịu.

 

“Trẻ con ư? Một đứa trẻ con lại có thể khiến hai người đàn ông là Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt nghe lời răm rắp, chiều theo mọi điều? Một đứa trẻ mồ côi không có gì trong tay, ngoài thân xác ra, còn thứ gì khiến bọn họ thèm muốn?” Liễu Nhược Linh nghĩ đến sự tốt bụng của Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt với Kiều Mặc, lại nghĩ đến việc Sở Mậu Thâm đối xử tàn nhẫn với mình, lòng đố kỵ như cỏ dại mùa xuân, phút chốc đã mọc kín trong tim.

 

Cô ta nhớ lại sự nhục nhã phải chịu hôm đó trước cổng trạm lương thực, nhớ lại việc Sở Mậu Thâm hết lần này đến lần khác nói cô ta không bằng Kiều Mặc, hận không thể cào nát khuôn mặt hồ ly tinh của Kiều Mặc.

 

Nhưng nghĩ đến việc Kiều Mặc là người có thể gánh bốn bao tải hạt dẻ từ trên núi xuống, cô ta không dám manh động. Còn lần này, trời cho cô ta một cơ hội, cô ta muốn khiến Kiều Mặc thân bại danh liệt, tốt nhất là không trụ nổi ở điểm thanh niên trí thức này.

 

Thật ra, cô ta càng muốn đến tận trong thôn nói xấu, để cả thôn đều coi Kiều Mặc là loại đàn bà lẳng lơ, ai cũng có thể qua lại, để những mụ đàn bà lắm chuyện trong thôn dùng lời ra tiếng vào dìm chết cô ta, để bọn du côn lêu lổng trong thôn nhân cơ hội sàm sỡ, ép cô ta phải gả cho một trong số chúng, đem cả đời cô ta giam hãm trong cái thôn nghèo khỉ ho cò gáy này. Chỉ có điều, dân thôn chẳng hề qua lại với cô ta, ngay cả khi đi cắt cỏ lợn, lũ trẻ con cũng chẳng thèm nói chuyện với cô ta.

 

Lúc trước, để chúng dạy mình nhận biết cỏ lợn, cô ta đã đưa hết số kẹo đang có cho chúng. Vốn tưởng có thể kéo gần quan hệ, nào ngờ lũ vô ơn ấy ăn kẹo xong là trở mặt, dạy cô ta nhận vài loại cỏ lợn phổ biến rồi không thèm nói chuyện với cô ta nữa. Cô ta muốn nhờ chúng truyền lời đồn cũng không được, đúng là tức chết.

 

Nghĩ đến đây, cô ta vừa hận vừa tức. Hận lũ nhóc lật mặt nhanh hơn lật sách, tức mình lúc trước quá hào phóng, đưa hết kẹo mang theo cho chúng. Bằng không, chỉ cần vài viên kẹo là có thể sai lũ nhóc đó vào thôn truyền lời, khiến Kiều Mặc khốn kiếp kia sống không bằng chết.

 

“Liễu Nhược Linh, cô đúng là mồm chó không thể nhả ra ngà voi. Kiều Mặc và Khang Minh Viễn là đối tác hợp tác, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện bình thường. Huống hồ Kiều Mặc đâu có yếu, cũng chưa từng lợi dụng hai nam thanh niên trí thức. Thế mà qua miệng cô lại thành ra bẩn thỉu như vậy. Đúng là đầu óc đựng toàn thứ bẩn thì nhìn ai cũng thấy bẩn.” Đường Tâm Mai nghe Liễu Nhược Linh nói thế, lòng lạnh buốt.

 

Cô không ngờ trong điểm thanh niên trí thức lại có kẻ lòng dạ rắn rết như vậy. Không đưa Kiều Mặc vào chỗ chết thì cô ta không cam lòng hay sao? Kiều Mặc rốt cuộc đã chọc gì đến cô ta mà cô ta phải bôi nhọ người ta như vậy?

 

Kiều Mặc lúc này đã tới ngoài cửa, nghe vậy không nhịn nổi nữa. Cô đá tung cánh cổng, sải bước đi về phía Liễu Nhược Linh.

 

“Kiều Mặc, cô về rồi à?” Đường Tâm Mai và Trần Nhiên thấy Kiều Mặc đều đứng dậy, cả hai biết chuyện hôm nay khó mà êm đẹp.

 

“Ừ, các cô cứ làm việc của mình đi.” Kiều Mặc phẩy tay với hai người.

 

“Kiều Mặc, cô cẩn thận một chút, đừng đánh chết người ta đấy.” Đường Tâm Mai nhắc nhở.

 

“Không đâu.” Kiều Mặc khẽ cười hai tiếng, nhưng bước chân không hề dừng lại.

 

Cô chỉ vài bước đã đến trước mặt Liễu Nhược Linh: “Sau lưng nói xấu người khác sướng lắm à? Bây giờ tao cho mày sướng hơn.”

 

Lời vừa dứt, cô đã túm tóc Liễu Nhược Linh, vài cái bạt tai vang dội khiến mặt cô ta sưng vù như đầu heo. Sau đó, cô đá một phát làm cô ta lăn xuống đất, rút từ đống củi bên cạnh một cành cây to bằng cánh tay, nhằm đầu mặt quất túi bụi.

 

“Ối, giết người, cứu mạng!” Liễu Nhược Linh hai tay che chắn đầu mặt, không ngừng kêu cứu.

 

“Bây giờ mày biết đau à? Mồm miệng bẩn thỉu như vậy, tao cứ tưởng mày có da đồng da sắt, đánh không biết đau đâu.” Kiều Mặc dùng sức quất, mỗi nhát lại nặng hơn, Liễu Nhược Linh đau đến mức lăn lộn dưới đất.

 

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tha cho tôi, tôi không dám nữa!” Từ kêu cứu đến cầu xin chưa đầy hai phút, xem ra cô ta cũng chẳng có bản lĩnh gì.

 

“Mày sai à? Nói cho tao biết mày sai chỗ nào?” Kiều Mặc làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cô ta. Hôm nay không cho ả một bài học nhớ đời, sau này ả lại giẫm lên đầu cô mà ức hiếp. Nghĩ đến những gì cô ta từng làm với nguyên chủ, tay cô lại càng thêm nặng.

 

“Tôi không nên nói bậy, xin lỗi, tôi sai rồi, van cô, tha cho tôi lần này, tôi không dám nữa.” Liễu Nhược Linh vừa khóc vừa lăn lộn dưới đất, bộ dạng không thể nhìn nổi.

 

“Mày vừa há mồm là muốn hủy hoại thanh danh của người ta. Một câu xin lỗi mà đòi tao tha cho mày? Mày nghĩ ngây thơ quá đấy!” Kiều Mặc vừa quất vừa cười lạnh.

 

“Tôi xin lỗi rồi, cô còn muốn sao nữa?” Liễu Nhược Linh khóc lóc thảm thiết, cô ta thật sự không chịu nổi nữa. Lớn từng này, ngay cả bố mẹ cũng chưa từng động tay vào người cô ta, vậy mà hôm nay lại ngã đau dưới tay một đứa mồ côi chẳng ra gì. Cô ta hối hận vô cùng: mình quá sơ ý, sao lại không để ý có người ngoài cửa chứ?

 

“Phạm sai lầm thì phải trả giá. Nếu một câu xin lỗi của mày mà xóa đi được tất cả, thì còn cần cảnh sát làm gì?” Kiều Mặc vẫn tiếp tục ra sức quất.

 

“Kiều Mặc, nếu cô đánh chết tôi, cô cũng chẳng yên thân đâu!” Liễu Nhược Linh nghiến răng nói. Cô ta muốn bò dậy chạy trốn, nhưng Kiều Mặc không cho cơ hội. Con đàn bà này, thật hiểm độc!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi