Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Đừng Chọc Tôi, Tôi Đến Từ Mạt Thế - Kiều Mặc > Chương 8

Chương 8

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8 có bản audio.

Chương 8: Thần thức

 

Thần thức có thể coi là đôi mắt, đôi tai thứ hai của con người, có thể thấy và nghe được mọi thứ trong phạm vi bao phủ. Nhờ có thần thức, người ta mới có thể tấn công tầm xa chuẩn xác, sớm phát hiện đòn tấn công của địch để phòng thủ có hiệu quả.

 

Nếu không có thần thức, chẳng khác gì người mù mất đôi mắt, người điếc mất đôi tai. Không những không thể đánh địch từ xa, mà còn không hiểu được thủ đoạn của đối phương, không thể phòng thủ hiệu quả.

 

Hơn nữa, dị năng đều thông qua thần thức để tấn công và phòng thủ. Nếu nói dị năng là vũ khí, thì thần thức chính là đôi tay điều khiển vũ khí ấy. Không có đôi tay, dù dị năng có mạnh đến đâu cũng không dùng được. Thần thức bao phủ càng rộng, cánh tay của con người càng dài, phạm vi công kích cũng theo đó mà mở rộng.

 

Còn Dương Dương vì không có thần thức, cho nên khi muốn thu vật tư thì phải dùng tay chạm vào. Nếu không, cô ta không có cách nào thu đi được.

 

Theo những gì cô biết, rất nhiều dị năng giả khi dị năng thức tỉnh đều sẽ sản sinh thần thức, chỉ là phạm vi bao phủ của thần thức có lớn có nhỏ. Đại đa số dị năng giả có phạm vi thần thức rất nhỏ, chỉ mười mấy hai mươi mét, nhưng lại là thứ không thể thiếu: một người dù tầm nhìn có kém đến đâu thì vẫn hơn người mù, đúng không?

 

Tất nhiên, cũng có những người thần thức siêu mạnh. Ví như thần thức của cô khá mạnh, khi dị năng vừa thức tỉnh đã có thể bao phủ hơn một trăm mét xung quanh; sau này khi dị năng thăng cấp, nó tăng lên hai trăm mét. Lớn lên trong cô nhi viện, cô tự hiểu đạo lý ôm ngọc trong người dễ rước họa. Thần thức cường đại như vậy, cô không dám để lộ dù chỉ một chút.

 

Chiếc vòng này vốn đang đeo trên cổ tay Dương Dương. Kiếp trước, hai người họ vào núi tìm thức ăn, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì nghỉ chân trên sườn núi, bỗng nghe thấy dưới vách đá có động tĩnh.

 

Cô bảo Dương Dương nghỉ tại chỗ, còn cô đi đến ven vách đá xem xét. Không ngờ Dương Dương, người bạn chơi với nhau từ nhỏ, người cô thương như em gái, lại là một kẻ hai mặt giả tạo. Nhân lúc cô đang tập trung tinh thần câu thông với thực vật để tìm hiểu tình hình dưới vực, cô ta lặng lẽ đi đến sau lưng, đưa tay đẩy cô xuống.

 

Đến khi cô phản ứng lại thì đã không còn sức để tự cứu, chỉ kịp túm lấy cổ tay ấy, kéo cô ta cùng rơi xuống vực.

 

“Chả trách lúc đó cảm thấy cộm tay, thì ra tôi túm phải không phải cổ tay mà là chiếc vòng này.” Kiều Mặc vừa nhìn vòng vừa lắc đầu. Chiếc vòng này vốn là do cô ta đòi từ chỗ cô, nói là rất thích, muốn lấy nó làm quà sinh nhật.

 

Chính cô cũng rất thích, nếu không thì đã chẳng chọn nó giữa muôn ngàn món trang sức. Nhưng cuối cùng cô vẫn không cưỡng lại được lời nài nỉ ngọt ngào của cô ta. Cô nghĩ đây cũng đâu phải bảo vật gia truyền, chỉ là một món trang sức thôi, nên đành nhịn đau tặng cho cô ta.

 

Sau đó, Dương Dương luôn nói chiếc vòng này đại diện cho tình bạn của hai người, nhất định phải đeo trên người, lúc nào cũng không rời. Cô còn tưởng cô ta thật sự coi trọng tình bạn của họ, không ngờ chỉ vì chiếc vòng là bảo vật, đeo sát người mới dễ dùng. Nghĩ đến đây, cô suýt bị sự ngu ngốc kiếp trước của mình làm tức đến phun máu: “Mù cả mắt lẫn lòng, chả trách cuối cùng chết không có chỗ chôn.”

 

Cô đưa thần thức vào trong chiếc vòng, chỉ thấy bên trong có một khoảng sân rộng bằng hai sân bóng đá, mặt đất đều lát đá xanh, phẳng phiu như một khối liền. Phía nam khoảng sân là một căn nhà gạch ngói, bề ngoài nhìn không lớn nhưng diện tích bên trong lại không hề nhỏ.

 

Cô lướt nhìn một lượt. Trong nhà, ngoài chiếc tủ lớn cổ kính dựa sát tường phía đông, những nơi khác được phân thành nhiều khu, chất đủ loại vật tư theo từng loại: lương thực, chăn đệm quần áo, vải vóc, thuốc men, xe cộ, nhiên liệu... ăn, mặc, ở, đi lại, đầy đủ mọi thứ. Số lượng nhiều đến mức suýt làm chóa mắt cô.

 

Hơn nữa, rất nhiều thứ trong đó đều do cô tìm được. Dương Dương mỗi lần đều lấy cớ không gian quá nhỏ, chỉ vận được một phần về, phần còn lại để đó lần sau đến lấy, nên đống vật tư vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Chỉ là đến lần sau quay lại lấy, chúng lại biến mất một cách khó hiểu. Cô còn tưởng có người khác lấy mất.

 

Không ngờ toàn bộ đều bị cô ta nuốt riêng. Cô còn lải nhải với cô ta, hỏi có phải có người đi theo sau bọn họ, đợi bọn họ tìm được đồ rồi nhặt mót hay không. Lúc đó, cô ta nhất định đã cười chết trong lòng nhỉ? Cô đúng là ngốc, kiếp trước chết là do ngốc.

 

Thần thức rời khỏi kho hàng, cô thấy phía đông khoảng sân có một căn nhà gỗ. Căn nhà này kiếp trước cô từng thấy, hơn nữa còn do cô giúp thiết kế. Dương Dương nhờ người đóng, nói trong không gian của cô ta trống trơn, rất không quen, muốn làm một căn phòng đặt bên trong theo đúng diện tích không gian, như vậy mới có cảm giác như nhà. Thế là cô liền thiết kế một căn nhà gỗ như vậy theo ý cô ta.

 

Nhà gồm hai tầng, mỗi tầng hơn chín mươi mét vuông. Tầng một vốn là một gian lớn để chứa đồ, giờ được ngăn thành phòng luyện công, phòng bếp, phòng ăn, phòng rửa mặt, nhà vệ sinh và phòng tắm. Bên trong bày trí rất sang trọng: nguyên bộ nội thất gỗ đỏ, đồ làm bếp, chén bát đều là hàng cao cấp. Phòng tắm còn có một bồn tắm sục nước thật lớn. Phía bắc có một cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. Không biết cô ta cải tạo lúc nào.

 

Tầng hai ban đầu chỉ ngăn ra một phòng ngủ, giờ ngăn thành ba phòng, bày trí thành phòng khách, phòng ngủ và phòng đọc sách. Trừ ghế sofa bọc da thật, các đồ nội thất khác đều bằng gỗ đỏ. Trên bàn máy tính trong phòng đọc sách đặt một laptop và một máy in. Trong hai chiếc laptop đó, có một chiếc vốn là của cô, bị Dương Dương mượn trước khi thời mạt thế đến.

 

Trên mái nhà gỗ có lắp máy phát điện năng lượng mặt trời. Phía nam nhà gỗ có một cái giếng, lắp thiết bị bơm nước. Bên cạnh giếng, ngoài một thùng gỗ lớn đựng nước, còn có hai vòi nước.

 

Phía sau căn nhà gạch là một khoảng đất đen rộng lớn, nhìn sơ chừng bốn năm mẫu, chưa hề khai khẩn. Có lẽ vì nhiều năm thiếu nước, tầng đất mặt đã nổi lên những đốm trắng lốm đốm.

 

“Thu thập được nhiều vật tư như vậy, mấy kiếp cô ta ăn cũng không hết, sao lại chịu khổ đi trồng trọt?” Kiều Mặc tuy thấy tiếc vì khoảnh đất bỏ hoang, nhưng cũng hiểu vì sao Dương Dương không trồng. Cô ta thuộc tuýp người hưởng thụ, việc có thể không làm thì tuyệt đối sẽ không động tay.

 

Cô thu hồi thần thức, đeo chiếc vòng gỗ lên cổ tay. Ý niệm vừa động, chiếc vòng gỗ biến mất trước mắt cô, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được nó đang tồn tại.

 

Dị năng hệ Mộc đúng là thứ tốt. Tuy khả năng tấn công kém hơn một chút, nhưng khi cường đại lên có thể câu thông với thực vật, thúc đẩy cây cối sinh trưởng, dùng để trị thương cho người khác. Quan trọng nhất là có thể dùng nó để phục hồi và tôi luyện thân thể của chính mình. Đã theo cô sang đây, Kiều Mặc cũng sẽ không tùy tiện bỏ phế.

 

Sau khi cất những thứ quan trọng vào căn nhà gạch trong không gian, cô ngồi xuống giường bắt đầu tu luyện bộ công pháp chuyên môn của dị năng hệ Mộc mà kiếp trước cô đã đổi từ Hiệp hội Dị năng: “Thảo Mộc Quyết”. Chuyện này kiếp trước đã trải qua vô số lần, có thể nói là đường quen lối thuộc, rất nhanh cô đã vào trạng thái.

 

Vô số ion năng lượng màu xanh lục ùa về phía cô, theo lỗ chân lông và huyệt khiếu chui vào cơ thể, đi vào kinh mạch, sau khi luyện hóa thì tiến vào đan điền, dung hợp với luồng sương xanh trong đan điền, trở thành một phần của luồng sương xanh ấy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi