Chương 83: Đáng yêu cực kỳ
Kiều Mặc kiếp trước đọc truyện niên đại, trong đó có xe bò, xe ngựa, điều kiện tốt hơn thì có máy kéo, còn Đại đội Đông Sơn thì chẳng có gì. Tất nhiên, bò thì vẫn có, nhưng đều là báu vật của đại đội, lãnh đạo đại đội nào nỡ để chúng đi kéo xe chứ?
“Có xe bò thì đã sao? Chẳng phải vẫn phải đi bộ hơn nửa đường à?” Hà Đông Thanh lắc đầu nói. Đại đội Tây Sơn là vùng núi, ra khỏi cửa không lên dốc thì xuống dốc, đi thị trấn cũng vậy. Ngồi xe bò, cứ gặp dốc là phải xuống đi bộ, nếu đồ trên xe nhiều, mọi người còn phải giúp đẩy xe.
“Có còn hơn không.” Kiều Mặc nghĩ tới con đường lên thị trấn, trong lòng thầm gật đầu. “Chị Hà, phòng chị đông người thế, họ có dễ chung sống không?”
“Ở chung thì kiểu gì chẳng có mâu thuẫn.” Hà Đông Thanh cười khổ nói. Nhất là hồi mới đến, đám người đó cứ hay bắt nạt những kẻ mới như bọn chị. May mà bọn chị không phải loại dễ bị bắt nạt, cãi lại mấy lần thì họ cũng đỡ hơn.
“Người đông thì mâu thuẫn tự nhiên nhiều. Chị Hà, em cũng chẳng có gì, chỉ mang cho các chị ít gạo, một ít khoai lang khô và một con thỏ xông khói để các chị đổi bữa.” Kiều Mặc đưa đồ cho Hà Đông Thanh.
“Không cần đâu, Kiều Mặc. Nói thật lòng, bọn chị ở đây cũng tạm đủ ăn. Em tuổi còn nhỏ hơn bọn chị, đừng có gắng sức quá. Nhất là mấy việc như đắp hồ chứa nước, không phải việc con gái nên làm, có thể không đi thì đừng đi.” Hà Đông Thanh từ chối đồ của Kiều Mặc.
“Chị Hà, đây là chút lòng thành của em. Gạo là từ số thóc được chia đem xay, thỏ là anh họ em gửi từ Đông Hải tới, khoai lang khô là tự tay em phơi. Em muốn chia sẻ với các chị.” Kiều Mặc nhét túi đồ vào tay chị.
“Anh họ em gửi từ Đông Hải tới thì bọn chị càng không thể nhận. Mà bên này bất tiện, có làm cũng là cả phòng cùng ăn. Em cầm về đi, khi nào bọn chị rảnh sẽ lên Đại đội Đông Sơn thăm em, lúc đó em làm đồ ngon cho bọn chị.” Hà Đông Thanh nhất quyết không nhận.
“Vậy cũng được. Các chị có thời gian nhất định phải lên Đại đội Đông Sơn chơi, em sẽ tiếp đãi các chị thật tốt.” Kiều Mặc nghĩ bọn họ ăn chung một chỗ, nấu nướng đúng là bất tiện, nhưng cô vẫn nhất quyết để lại chỗ khoai lang khô. Thứ đó không cần nấu, đói là lấy ra ăn được ngay.
Cô ở chỗ Hà Đông Thanh hơn hai tiếng đồng hồ, hai người kể cho nhau nghe tình hình gần đây. Mãi đến khi hai người cùng phòng khác của Hà Đông Thanh trở về, Kiều Mặc mới cáo từ ra về.
Đi ngang qua nhà tranh của Ngô Viễn Tân, cô phóng thần thức ra nhìn thử, thấy sắc mặt Ngô Viễn Tân đã khá hơn lúc mới gặp rất nhiều, trong mắt Bạch Cáp cũng có thêm chút sức sống, cô mới yên tâm rời đi.
Đường núi khó đi, nhưng Kiều Mặc đã qua vài lần tôi luyện thân thể, thân thể rất rắn rỏi, huống chi dạo này cô thường cùng Khang Minh Viễn và những người khác lăn lộn trong rừng núi, nên con đường núi thoáng đãng này với cô chẳng khác gì đất bằng, tốc độ cũng rất nhanh. Đi được nửa đường, cô thấy một con gà rừng sặc sỡ bay qua khu rừng, bèn nhặt một viên sỏi ném tới, một con gà trống to rơi xuống. Cô nhặt lên, lấy lá cây bọc lại, bỏ vào túi rồi xách về nhà.
Về đến điểm thanh niên trí thức, Kiều Mặc lấy con gà rừng ra, rồi vào bếp đun nước nhổ lông.
“Mặc Mặc, con gà rừng này ở đâu vậy?” Nghe tiếng động, Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt bước ra, thấy con gà rừng trong chậu liền hỏi.
“Đi qua Ngọa Ngưu Sơn trông thấy nên đánh luôn, tiện thể thêm món ăn.” Kiều Mặc vừa thêm củi vào bếp vừa trả lời.
“Mặc Mặc may mắn thật. Em đi xa như vậy chắc mệt lắm rồi, đi nghỉ trước đi, con gà này bọn anh lo.” Khang Minh Viễn đi qua nhóm lửa.
Kiều Mặc lúc này cũng thấy hơi mệt, nên không khách sáo với họ, đứng dậy về phòng. Vào phòng, cô khóa trái cửa lại, lách người vào không gian.
Vẫn như mọi lần, Kiều Mặc đi thẳng ra sau căn nhà một tầng, thấy ruộng nước trống trơn, bèn vào nhà một tầng lấy mấy cân thóc, rắc đều xuống. Trồng trọt trong không gian đơn giản hơn bên ngoài nhiều, không những thời gian sinh trưởng ngắn, mà còn không cần gieo mạ, cứ gieo hạt trực tiếp là được, cũng không cần bắt sâu bón phân, đỡ cho cô bao nhiêu việc.
Gieo lúa xong, thấy vụ khoai lang thứ hai cũng đã chín, cô quay vào lấy liềm và cuốc. Cô cắt dây khoai trước, rồi đào hết khoai lên, phủi đất cát, chất vào sọt đem vào nhà một tầng cất, chờ khi nào rảnh sẽ nghiền khoai, lọc lấy tinh bột làm miến.
Khoai lang thu hoạch được khá nhiều, cô tạm thời không định trồng khoai nữa. Sau khi san phẳng đám đất trống, cô trồng toàn bộ là ngô.
“Mặc Mặc, ăn cơm thôi.” Kiều Mặc còn muốn làm thêm việc gì đó thì tiếng gõ cửa vang lên, cô đành phủi đất trên người rồi lách ra khỏi không gian.
“Xin lỗi, ngủ quên mất một lúc.” Kiều Mặc ngáp một cái nói.
“Không sao, ra ăn cơm nhanh đi.” Khang Minh Viễn thấy bộ dạng còn lơ mơ chưa tỉnh ngủ của cô, thấy đáng yêu cực kỳ.
“Vâng, ra ngay.” Kiều Mặc về phòng lấy chậu rửa mặt và khăn mặt, ra bếp lấy nước rửa mặt, rồi quay lại ăn cơm.
Lúc này cơm canh đã bày lên bàn. Con gà đó họ làm thành hai món: một nửa gà xào cay, một nửa hầm nấm, ngoài ra còn làm thêm một đĩa rau củ cải xào tỏi.
“Ngon quá, hôm nay anh Viễn nấu đúng không?” Kiều Mặc gắp một miếng gà xào cay bỏ vào miệng nhai nhai nuốt xuống, hương vị quả thực không tệ.
Mấy ngày nay, Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt đều theo cô học nấu ăn. Nói về nấu ăn, Khang Minh Viễn có vẻ có thiên phú hơn, mấy món bình thường đã làm rất khá. Hàn Nhất Mạt kém hơn một chút, nhưng cũng không đến mức biến thức ăn thành thuốc độc nữa.
“Vẫn ăn được chứ nhỉ?” Khang Minh Viễn cười hỏi.
“Ngon lắm, anh Viễn tiến bộ nhanh thật.” Kiều Mặc giơ ngón cái về phía anh.
“Chỉ cần hợp khẩu vị Mặc Mặc là được.” Khang Minh Viễn thấy cô thật lòng thích, trong lòng cũng vui, xem ra sau này có thể học thêm vài món nữa.
“Anh Viễn, giỏi lắm.” Kiều Mặc gật đầu với anh, rồi quay sang Hàn Nhất Mạt nói: “Anh Mạt, anh cũng phải cố gắng lên. Học được nấu cơm xào rau, sau này theo đuổi bạn gái cũng dễ hơn.”
“Anh học nấu ăn là vì bản thân anh thôi. Còn bạn gái, chuyện còn xa lắm.” Hàn Nhất Mạt vừa ăn vừa nói. Anh bị chuyện trước đây dọa cho sợ rồi nên mới quyết định học nấu ăn.
“Không đến mức vậy đâu. Đợi hai năm nữa về thành phố, các anh sẽ cưới vợ sinh con thôi.” Kiều Mặc cười nói. Hàn Nhất Mạt và Khang Minh Viễn tuổi tác xấp xỉ nhau, đều đã tròn mười bảy, sang năm là mười tám, ở thời đại này hai năm nữa là có thể cưới vợ được rồi.
“Mặc Mặc nghĩ hai năm nữa bọn mình có thể về thành phố ư?” Khang Minh Viễn kinh ngạc nhìn cô.
“Dù có về thành phố hay không, các anh cũng phải cưới vợ sinh con thôi.” Kiều Mặc lắc đầu nói.
“Mặc Mặc, có phải em muốn tìm bạn trai rồi không?” Hàn Nhất Mạt mở to đôi mắt nhìn cô.
