Chương 24: Ám sát
Ánh nắng cuối ngày len qua khe rèm cửa sổ khoang tàu, Thẩm Thư Hòa cúi đầu nhét miếng cơm cuối cùng trong hộp cơm vào miệng.
Đưa mắt nhìn ra ngoài qua khe rèm, chỉ thấy hơn mười thanh niên trẻ đang hộ tống một ông lão tóc hoa râm lên tàu. Mười mấy người tuy mặc đủ loại quần áo, nhưng bước chân đều tăm tắp, không khó để đoán ra thân phận của nhóm người này.
Chẳng bao lâu, nhóm người này đi ngang qua khoang của họ. Thẩm Thư Hòa tinh ý nhận thấy thắt lưng của họ đều đeo súng, vũ khí đạn dược đầy đủ, hộ tống một ông lão.
Xem ra chuyến đi Thâm Thành này sẽ không yên ổn rồi nhỉ?
“Em gái, đưa hộp cơm đây, anh đi rửa. Em cứ nghỉ tiếp đi, mình đừng xen vào chuyện bao đồng!”
Bạch Tiêu cũng thấy nhóm người này. Người được quân đội hộ tống như vậy, hoặc là có địa vị rất cao trong quân đội, hoặc là người vô cùng quan trọng với Tân Hoa Quốc. Cậu ta nhìn lão Tôn một cái, ý là nếu gặp tình huống nguy cấp thì có thể ra tay cứu giúp.
Thẩm Thư Hòa nghe lời Bạch Tiêu, lại thấy hai người ở giường dưới đang lén trao đổi ánh mắt. Cô nằm trên giường tầng trên tiếp tục tu luyện dị năng, cố gắng đưa dị năng hệ tinh thần lên cấp tối đa. Cô đăng ký với Cục Dị năng là tinh thần lực, cô không muốn đánh trận mà chẳng có sự chuẩn bị, cũng không muốn lộ ra dị năng khác, nên chỉ có thể tranh thủ tu luyện dị năng hệ tinh thần.
Lại yên ổn trôi qua hai ngày. Chỉ cần trụ thêm hai ngày nữa là tàu đến Thâm Thành, vậy mà mười mấy người ở cách hai khoang lúc nào cũng căng như dây đàn, chỉ sợ lãnh đạo bị ám sát.
Ông lão tóc hoa râm lại điềm tĩnh lạ thường. Những năm qua ông trải qua vô số lần ám sát, sớm đã quen với đủ loại tình huống bất ngờ, thỉnh thoảng còn an ủi người bảo vệ mình vài câu.
Giữa đêm khuya, một tiếng kim loại va chạm làm Thẩm Thư Hòa giật mình tỉnh khỏi lúc tu luyện. Cô theo thói quen dùng tinh thần lực quét ra bên ngoài. Chẳng bao lâu, cô phát hiện vài kẻ khả nghi bên ngoài khoang nằm mềm.
Trên người một tên, cô phát hiện một khẩu súng ngắn kiểu Nhật, loại súng lục mà bọn tiểu Nhật trước đây hay dùng. Hơn nữa không chỉ một mình hắn, hai kẻ đi theo hắn, một tên mang theo kim độc, một tên giấu lưỡi lê. Chắc lưỡi lê cũng đã tẩm độc. Bọn tiểu Nhật vốn giỏi mấy trò hạ tiện này.
Thẩm Thư Hòa tiếp tục mở rộng phạm vi bao phủ của tinh thần lực, lần lượt phát hiện thêm vài nhóm người có súng, tất cả đều đang chậm rãi di chuyển về phía khoang nằm mềm. Cô biết những người này gần như đều nhắm vào ông lão kia. Trong không gian của cô có vài khẩu súng lục giảm thanh, cô dám chắc có thể một phát lấy mạng ba tên tiểu Nhật.
Nhưng đây là trên tàu, hành khách quá đông, lỡ có ai thức giấc giữa đêm nhìn thấy thì sẽ gây náo loạn. Cô không thể động thủ.
Vì vậy cô trực tiếp nhảy xuống giường định gọi Bạch Tiêu dậy, sau đó liền thấy hai đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Thẩm Thư Hòa: ...
Cô thở ra một hơi, coi như an ủi trái tim nhỏ đang hoảng sợ.
“Trước cửa khoang có ba người, một khẩu súng, mười cây kim độc, một con dao găm. Bên ngoài có không dưới ba nhóm người đang di chuyển về phía này.”
Thẩm Thư Hòa kể rõ ràng tình hình cô vừa dò ra. Có giúp hay không thì tùy hai người họ quyết định. Cô chỉ muốn buông xuôi, không muốn ôm chuyện bao đồng. Dù cô rất muốn bắn vỡ đầu ba tên tiểu Nhật kia.
Ngay khi ba người đang suy nghĩ, tiếng phanh gấp chói tai xé toạc sự yên tĩnh của màn đêm.
Ngay sau đó, do quán tính, nhiều hành khách trên tàu không kịp phòng bị bị hất văng khỏi ghế ngồi và giường nằm. Nhất thời trong khoang hỗn loạn, tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.
May mà Thẩm Thư Hòa và Bạch Tiêu phản ứng nhanh, trong tích tắc giơ tay bám chắc lan can khoang nằm mềm. Nếu không thì họ cũng khó tránh khỏi cảnh vỡ đầu.
Quan sát bằng tinh thần lực, Thẩm Thư Hòa phát hiện đường ray phía trước đã bị người ta giở trò, chỗ nối ray bị đứt. Giờ chỉ còn trông vào khả năng ứng biến của lái tàu.
Nếu tàu lao khỏi đường ray hoặc lật, cả một đoàn tàu người này e là thương vong khó mà lường được. Cô thì có thể trốn vào không gian để tránh nạn, nhưng những người còn lại làm sao?
“Em gái, phát hiện ra chuyện gì rồi?”
Bạch Tiêu không còn vẻ đùa cợt như ngày thường, sắc mặt hết sức nghiêm túc.
“Đường ray tàu bị người ta phá hoại.” Thẩm Thư Hòa không giấu giếm. Cô vừa nói ra đường ray có vấn đề, thì trong chớp mắt liền phát hiện dưới đáy tàu xuất hiện rất nhiều đất vàng.
Do lực ma sát tăng lên, tàu rõ ràng chậm lại, cuối cùng dừng hẳn trước đoạn ray bị cắt đứt.
Thẩm Thư Hòa thở phào nhẹ nhõm, không cần phải trốn vào không gian để thoát thân nữa. Không ngờ lại còn có dị năng giả hệ thổ ở đây.
“Lão tướng quân, ngài không sao chứ?”
“Toàn thể cảnh giác! Có người không rõ thân phận tiếp cận thì cảnh cáo lui ra, kẻ không nghe cảnh cáo thì bắn chết!”
“Rõ!”
Ngay lúc này, Thẩm Thư Hòa cảm nhận ba tên ở cửa khoang đang nhanh chóng tới gần. Bên ngoài cũng có một nhóm người đang tiến về phía tàu, xem ra đường ray chính là do bọn chúng phá hoại.
Cái lũ đặc vụ địch chó chết, ra tay thật ác độc!
Cả một tàu người vô tội, nói ra tay là ra tay.
“Ba tên đó đang tới gần, tôi ra giải quyết đám người bên ngoài tàu.” Thẩm Thư Hòa nhắc nhở một câu.
Rồi cô mở cửa sổ, một tay chống lên mặt bàn, vèo một cái nhảy ra ngoài.
“Em gái, đợi anh với, anh cũng đi!”
Bạch Tiêu lập tức bám theo sau. Trên tàu chiến đấu cậu không phát huy được gì, nhưng bên ngoài thì khác. Tiểu Hắc của cậu có thể gọi đến vô số động vật nhỏ đáng yêu.
Chẳng bao lâu, trên tàu vang lên thông báo qua loa: một là khẩn cấp gọi nhân viên y tế, hai là trấn an hành khách.
Tôn Thành Minh là dị năng giả, ngũ giác nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Ông biết rõ kẻ địch đang bao vây bên ngoài tàu đông hơn hẳn người trong tàu. Vì vậy, ông trực tiếp phong tỏa khoang nằm mềm. Ông dùng bùn đất bịt kín ổ khóa cửa khoang. Lúc này, người bên ngoài không vào được, còn người trong khoang nằm mềm cũng không ra được, tạo thành một khu vực an toàn.
Thẩm Thư Hòa nhảy khỏi khoang, chạy về nơi có nhiều kẻ địch nhất, đứng ở vị trí trung tâm, khép hờ hai mắt. Tinh thần lực như thủy triều vô hình trong nháy mắt tràn ra.
Đám kẻ địch đang xông tới ngơ ngác nhìn người đột ngột xuất hiện, chưa bước được hai bước đã cảm thấy cả người như bị một bàn tay vô hình bóp chặt tâm thần. Ánh mắt mất thần, động tác đờ đẫn, vũ khí trong tay rơi loảng xoảng xuống đất. Thẩm Thư Hòa trực tiếp phá tan sức chiến đấu của bọn chúng.
Phía sau cô, Bạch Tiêu điều khiển Tiểu Hắc hạ gục từng tên. Mục tiêu đứng yên thì Tiểu Hắc tự mình xử lý được, chẳng cần phải gọi thêm người.
Đây là lần đầu tiên cậu hạ kẻ địch thoải mái và đã tay như vậy.
Nhìn những kẻ địch lần lượt ngã xuống, Thẩm Thư Hòa hơi cau mày, thấy hơi lạ. Giờ có thể giết chóc như thế này sao? Tiểu Hắc trông có vẻ cực độc mà!
“Đừng lo, Tiểu Hắc biết nặng nhẹ, chặt bỏ phần bị cắn là được.” Bạch Tiêu do dự một lát rồi giải thích.
Thẩm Thư Hòa vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, không chắc chắn hỏi: “Cắt cụt à?”
Thấy Bạch Tiêu gật đầu, ngoài mặt cô không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đã hí hửng. Cục Dị năng xử lý theo cách này, xem ra đặc quyền lớn thật. Vậy sau này cô ra tay có phải cũng không cần nương nhẹ nữa không?
Như thể nhìn ra suy nghĩ của Thẩm Thư Hòa, Bạch Tiêu nói thêm một câu: “Ở nước ngoài thì thế nào cũng được, trong nước chỉ cần chừa lại một hơi thở là được.”
Thẩm Thư Hòa: “Rất tốt.”
Hai người phối hợp ăn ý, quay lại tàu thì phát hiện khoang nằm mềm đã trở thành khu vực biệt lập, ổ khóa cửa bị bùn đất bịt cứng.
Bạch Tiêu chủ động đi tìm người giải quyết hậu quả. Thẩm Thư Hòa vừa nhảy lên tàu liền phát hiện có kẻ từ khoang ăn đi tới, đang phá cửa sổ xông vào.
