Chương 38: Sự tò mò của thiên tài thiếu nữ
“Lão Nghê, mau ra nghênh giá! Xem bọn này mang gì về này!”
Từ lúc ra khỏi viện nghiên cứu, Bạch Tiêu vừa đi vừa nghĩ xem đống tài liệu trong ngực có thể bán được bao nhiêu tiền. Vừa thấy Nghê Trường Thọ, cậu đã muốn lôi ngay ra nhờ ông ta ra tay, đổi thật nhiều lương thực mang về. Chuyện đánh nhau đã vứt hẳn ra sau đầu.
Nào là tài liệu chế tạo động cơ, phương án thiết kế tàu thuyền, tư liệu nghiên cứu hạt nhân, lại còn có cả bản thiết kế máy bay mới nhất.
Nghê Trường Thọ nhìn đống tài liệu mà hai tay run cầm cập, tựa như không tin nổi vào mắt mình! Xoa đi xoa lại, lau đi lau lại.
Nghe bọn họ nói muốn bán đống tài liệu này lấy tiền, ông ta lập tức ôm chặt đống tài liệu trước ngực. Vẫn thấy chưa đủ an toàn, ông ta lại đưa cho Dư Tiểu Ngư cất giữ.
“Mau tìm người giải quyết đống tài liệu này, đổi thành lương thực mang về nước. Đồng chí Trương Bảo Lợi đã thuộc nằm lòng toàn bộ tài liệu, chúng ta mau về nước thôi.” Tôn Thành Minh trầm giọng nói.
Nhiệm vụ quan trọng nhất của tất cả mọi người lúc này là hộ tống Trương Bảo Lợi – cái kho tài liệu sống này – về nước, mọi chuyện khác phải xếp sau!
Mười phút sau, Tôn Thành Minh và Dư Tiểu Ngư rời khỏi nhà an toàn.
Nửa tiếng sau, Thẩm Thư Hòa và mọi người ra khỏi nhà an toàn, thẳng tiến ra sân bay.
Trương Bảo Lợi lại một lần nữa thay đổi diện mạo. Gương mặt non nớt ban đầu được hóa trang thành một đại mỹ nhân rực rỡ, mí mắt đơn biến thành mí kép, tay cầm hộ chiếu giả, nghênh ngang đi lại trong sân bay nước M.
Thỉnh thoảng lại buột ra vài câu chửi thề, khác hẳn hình tượng trước đây, mẹ ruột đến cũng chẳng nhận ra cô bé.
Lúc làm thủ tục đăng ký tại quầy, cô bé còn xảy ra xích mích với nhân viên, đòi khiếu nại. Thẩm Thư Hòa và Bạch Tiêu phải lên can ngăn, kết quả lại được nhân viên cảm ơn, thủ tục lên máy bay của bọn họ trôi qua vô cùng thuận lợi.
Điểm đến của chuyến bay này là Hương Giang. Máy bay vừa cất cánh, mọi thứ xem như đã yên vị.
Hơn hai mươi giờ trên máy bay, Thẩm Thư Hòa miên man suy nghĩ đủ thứ. Ra ngoài đã hai tháng, lần này cô thật sự sắp được về nhà. Nghĩ đến những món quà đã chuẩn bị sẵn trong không gian cho người nhà, trên mặt cô bất giác nở nụ cười.
Mẹ chắc đã bụng to lắm rồi! Phải để bố gánh vác trọng trách nuôi gia đình mới được. Thôn Bạch Sơn cách bệnh viện quá xa, mẹ là sản phụ lớn tuổi, sinh nở nhất định phải ở bệnh viện!
Cũng đến lúc kiếm cho bố một công việc ở thị trấn. Ban ngày đi làm, ban đêm chăm con, hoàn hảo.
Đúng lúc Thẩm Thư Hòa đang nghĩ không biết nên kiếm việc gì cho bố thì ngẩng mắt lên liền thấy người đàn ông cách cô ba ghế đột nhiên đứng dậy.
Trên tay hắn cầm một chiếc mũ trùm đầu màu đen, đang cố đội lên đầu. Không biết là mua nhỏ hay mua nhỏ nữa, đội ba lần vẫn không chui lọt.
Thẩm Thư Hòa: “...”
Đúng là có chút hài nhỉ?
Chẳng qua thời điểm chọn cũng không tồi, rạng sáng hai giờ, đúng lúc mọi người ngủ say nhất.
“Phụt.”
Thẩm Thư Hòa: ???
Trương Bảo Lợi: “Anh ta hài quá, em không nhịn được. Cái mũ trùm đầu này mà to thêm 3,82 cm là đội vừa khít, không bó mặt lại còn thoải mái nữa.”
Thẩm Thư Hòa: “... Cô bé thiên tài, cô đang giỡn chắc?”
Chính xác đến tận hai chữ số thập phân, đúng là cẩn thận ghê! Không hổ là dân nghiên cứu.
“Chị đẹp ơi, xin lỗi chị.”
Trương Bảo Lợi ngậm miệng lại, một giây sau đã biến thành khuôn mặt lạnh băng.
Rắc.
Tiếng lên đạn kéo suy nghĩ của Thẩm Thư Hòa về thực tại. Cô vừa định dùng tinh thần lực khống chế gã đàn ông thì thấy toàn thân gã lách tách – tóe lửa văng tứ tung, cơ thể như vừa được tắm trong một luồng tĩnh điện khổng lồ.
“Ồ, máy bay rò điện rồi, tên cướp tương lai bị điện giật ngã rồi.” Hoắc Tự huýt sáo nói.
Mấy tiếp viên hàng không lập tức xông tới. Nhờ sự giúp đỡ của Hoắc Tự, bọn họ khống chế được năm tên, trên tay tên nào cũng cầm mũ trùm đầu đen, có chối thế nào cũng chẳng ai tin.
Trương Bảo Lợi: “Không thể rò điện được, tĩnh điện làm gì có uy lực lớn như vậy! Không khoa học chút nào.”
Thẩm Thư Hòa: “... Cô nên đi ngủ đi.”
Trong vài giờ tiếp theo, Thẩm Thư Hòa cảm nhận rõ sự tò mò vô cùng tận của Trương Bảo Lợi dành cho Hoắc Tự. Không phải kiểu phụ nữ tò mò về đàn ông, mà là kiểu giới khoa học tò mò về một con chuột bạch.
Cô tin rằng chỉ cần nhà nước cho phép Trương Bảo Lợi nghiên cứu Hoắc Tự, cô bé thiên tài này nhất định sẽ không chút do dự mà cắt Hoắc Tự thành từng lát!
Đôi mắt cô bé ánh lên sự tò mò về lĩnh vực chưa biết và niềm khao khát tri thức.
Ánh mắt ấy khiến Hoắc Tự dựng hết cả tóc gáy. Sau khi xuống máy bay, anh liền chọn chỗ xa Trương Bảo Lợi nhất để đi theo.
Ở sân bay đã có đồng nghiệp chờ sẵn. Cả nhóm chọn cách nhanh nhất để về Long Thành, đó là đi tàu đến Thâm Quyến, trên bờ cát đã có máy bay chờ sẵn.
Long Thành đầu tháng Bảy hơi oi bức, nhưng lòng người khi được về nhà thì sảng khoái lạ thường. Sau khi bàn giao Trương Bảo Lợi an toàn cho quân đội, mấy người lập tức rời đi.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thư Hòa đặt chân vào văn phòng Cục Dị năng.
Ngoài việc khâm phục mạch suy nghĩ của Nghê Trường Thọ, cô không biết phải hình dung tâm trạng lúc này ra sao. Trụ sở của Cục Dị năng hóa ra lại là một nhà hàng quốc doanh.
Chả trách Nghê Trường Thọ nấu ăn ngon thế, thì ra là luyện ra từ chốn này. Lúc này chưa đến giờ ăn, trong quán chỉ có một người phục vụ, một đầu bếp và một phụ bếp.
Người phục vụ là vợ Nghê Trường Thọ – Tiền Thúy Hoa, đầu bếp là chồng Dư Tiểu Ngư – Trương Kiến Quốc, phụ bếp là mẹ Phùng Tiệp – Quan Lan. Đều là người nhà cả.
“Về rồi à! Hôm nay đúng dịp có vịt quay, để tôi mang lên cho mỗi người một con.”
Tiền Thúy Hoa nhiệt tình tiếp đón mọi người, ánh mắt quét tới lui trên người từng người, thấy không ai bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Quan Lan chào mọi người một tiếng rồi lập tức chui vào bếp nhào bột. “Lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì”, mỗi lần Cục Dị năng làm nhiệm vụ trở về, bữa đầu tiên luôn là mì.
“Cơm chín rồi nhé!” Quan Lan dịu dàng gọi với ra.
“Đến ngay đây!”
Bạch Tiêu hô to nhất, nhanh chân giành hai bát mì, chia cho Thẩm Thư Hòa một bát.
Trên bàn, mỗi người một con vịt quay đã được bày sẵn, cùng vài đĩa rau trộn nguội, linh tinh bày thành một đống.
Thẩm Thư Hòa đi rửa tay trước, sau đó nôn nóng bẻ một cái đùi vịt ra gặm. Đồ ăn nước M căn bản không phải thứ để người ta ăn, mấy ngày nay cô chưa từng được ăn một bữa ra hồn, mà bận cứu người nên cũng chẳng có thời gian vào không gian đổi món.
Điều quan trọng là, mọi người ở đây đều là dị năng giả, nếu cô đột nhiên biến mất khỏi phòng, cô sợ sẽ lộ chuyện không gian.
Dị năng giả hệ không gian tuy là bảo bối, nhưng cũng bận thật sự. Chẳng phải thấy mọi người đều đã về mà Dư Tiểu Ngư vẫn còn đang làm nhiệm vụ đấy sao?
Chỉ riêng số lương thực mua được cũng đủ khiến cô ấy phải chuyển vài chuyến. Thẩm Thư Hòa được biết không gian của Dư Tiểu Ngư khoảng một nghìn mét vuông, không bảo quản được đồ tươi, không cất được vật sống, mà bản thân Dư Tiểu Ngư cũng không thể bước vào không gian.
Cũng na ná không gian của cô hồi mạt thế, chỉ là một dị năng giả hệ không gian thuần túy.
Ăn xong, Thẩm Thư Hòa đề xuất muốn bắt chuyến tàu gần nhất về nhà.
Nghê Trường Thọ dẫn mọi người ra sân sau, vừa đi vừa nói: “Muộn một ngày hẵng đi. Cô còn vài thủ tục chưa làm xong, lần này tiện thể làm nốt luôn.”
