Chương 41: Cổ trùng
“Cô... cô nữ đồng chí này biết gì cơ chứ, có khi chữ còn không biết đọc, lại dám đưa ra phương án điều trị với tôi? Tôi chỉ nói chuyện với người nhà bệnh nhân thôi, ngoài ra không giao tiếp.” Bác sĩ Tần tưởng Thẩm Thư Hòa là người do đơn vị nào đó phái đến thăm Kỳ Thắng Lợi, bèn bày ra vẻ coi cô chẳng biết gì, khinh khỉnh từ chối nói chuyện.
Kỳ Niên: “Đây là vợ chưa cưới của tôi, không phải người ngoài.”
Thẩm Thư Hòa: “Bác sĩ Tần coi thường nữ đồng chí à? Ngay cả lãnh đạo còn nói nam nữ bình đẳng, phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời. Sao, ông điếc hay sao mà chưa từng nghe bao giờ? Mẹ ông mà biết ông coi thường bà ấy như vậy không?”
Đối với loại đàn ông coi thường phụ nữ như thế, miệng lưỡi Thẩm Thư Hòa chưa từng mềm, phải chụp mũ thì cứ chụp.
“Tôi nói coi thường nữ đồng chí lúc nào? Cô đúng là mồm mép sắc sảo, cãi cùn! Tôi... tôi không thèm chấp với cô. Hừ!”
Bác sĩ Tần vừa dứt lời, người đã bước ra khỏi phòng bệnh, có phần như hốt hoảng bỏ chạy.
Sự ra đi của ông ta không làm dịu đi bầu không khí căng thẳng trong phòng bệnh. Họ biết nếu không tìm ra phương án điều trị chính xác, thân thể Kỳ Thắng Lợi sớm muộn cũng sẽ suy sụp, mà thời gian dành cho họ chẳng còn nhiều.
“Tôi đi mời bác sĩ Đông y đến hội chẩn lần nữa.”
Bác sĩ Triệu vẻ mặt lo lắng, nhưng bước chân vừa nhấc đã bị Nghê Trường Thọ ngăn lại.
“Không cần mời thầy thuốc Đông y đâu, vô ích thôi. Trên người lão tướng quân Kỳ là cổ.”
Lời của Nghê Trường Thọ khiến mọi người trong phòng sững sờ tại chỗ, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Chỉ có ánh mắt Thẩm Thư Hòa mang vẻ tò mò. Cổ? Cô còn chưa nhìn thấy cổ bao giờ đâu nhỉ? Trên thế gian này lại thật sự có thứ gọi là cổ tồn tại.
“Thế mà trên đời lại thật sự có thứ này, tôi chỉ từng thấy trong y thư cổ thôi.”
Bác sĩ Lý theo phản xạ thốt ra, rồi lập tức ý thức được mình lỡ lời, liền ngậm miệng lại.
“Cục trưởng Nghê đã biết thứ này, vậy có cách nào giải quyết lũ trùng này không?”
Kỳ Niên tuy hỏi Nghê Trường Thọ, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Thẩm Thư Hòa. Sau đó, Thẩm Thư Hòa phát hiện Nghê Trường Thọ cũng đang nhìn mình, rồi tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía cô.
“Khụ khụ khụ, tôi chưa từng nghe nói đến cổ.
“Chẳng qua thứ này nếu đã sống trong cơ thể người, nhất định là phải dựa vào thân thể người để duy trì sinh cơ! Cục trưởng nói có phải không?”
Thẩm Thư Hòa mở lời, sau đó đẩy vấn đề cho Nghê Trường Thọ. Ông ta biết cổ, chắc hẳn phải hiểu chút ít về cổ chứ!
“Sinh cơ, máu... thứ này nhờ máu người mà sống.” Kỳ Niên lẩm bẩm, nhìn thân thể gầy yếu của ông cụ mà lòng đầy xót xa.
“Không sai. Thứ này chỉ cần vào trong miệng, không hút cạn người ta thì sẽ không buông tha.”
Lời Nghê Trường Thọ như thể tuyên án tử hình cho Kỳ Thắng Lợi.
Giữa lúc mọi người đang chìm trong bi thương, Thẩm Thư Hòa lên tiếng: “Dùng máu tươi dẫn thứ này ra ngoài, chẳng phải là xong sao?”
Nghê Trường Thọ: “Đều là máu tươi, cổ trùng làm sao mà chịu ra? Trừ phi là máu của người nuôi cổ.”
Thẩm Thư Hòa: “...” Đồng đội heo! Câu cuối cùng không cần nói đâu! Cô vừa nghĩ đến chuyện cắt máu rồi pha thêm chút nước linh tuyền vào để dẫn cổ trùng ra. Thế mà cái đồ này một câu đã biến cô thành kẻ tình nghi, mà còn là kẻ tình nghi lớn nhất. Nếu cô thật sự dẫn được cổ trùng ra, nói sao cho rõ ràng đây?
Bây giờ chẳng quản được nhiều đến thế nữa. Thẩm Thư Hòa cắn răng nói: “Tôi khá thu hút côn trùng, dùng máu của tôi thử xem.”
Nghê Trường Thọ: “Hồ đồ.”
Kỳ Niên: “Được, cảm ơn em!”
Kỳ Niên nắm chặt hai nắm đấm, biết Thẩm Thư Hòa đây là đồng ý cứu ông cụ.
Dưới sự kiên quyết của Kỳ Niên, bác sĩ Lý nhanh chóng chuẩn bị dụng cụ và chậu sắt. Trước mặt mọi người, Thẩm Thư Hòa đành cắn răng bước tới.
Cầm lấy con dao mổ lạnh ngắt và lọ cồn i-ốt để sát trùng, cô nhắm mắt, liều một phen, cứa một nhát vào cổ tay mình.
Cảm giác đau nhói ập đến, tiếp theo là tiếng máu nhỏ xuống. Thẩm Thư Hòa mượn thân thể che chắn, vội nhỏ một ít nước linh tuyền vào trong chậu.
Kỳ Niên theo phản xạ bước lên trước một bước, che khuất tầm nhìn của bác sĩ Lý và người cảnh vệ.
Chẳng bao lâu, hai chiếc chậu đều hứng được một ít máu. Thẩm Thư Hòa nhanh chóng cầm máu và băng bó cho mình, tốc độ nhanh đến mức ngay cả chuyên gia cũng phải kém hơn.
Băng bó xong cho mình, cô nhìn thấy bác sĩ Lý đã cắt một đường trên cổ tay cả hai bên của Kỳ Thắng Lợi, còn chiếc chậu máu pha nước linh tuyền của cô được đặt phía dưới.
Ban đầu vẫn chưa có phản ứng gì. Một phút sau, có thể nhìn thấy rõ lũ trùng trong cơ thể Kỳ Thắng Lợi đang nhanh chóng tụ về phía cổ tay ông.
Chẳng mấy chốc, từng con trùng đỏ đen từ miệng vết thương của Kỳ Thắng Lợi bò ra, rơi vào trong chậu. Mọi người trong phòng bệnh đều nín thở, chỉ sợ hơi thở của mình nặng quá sẽ kinh động đến lũ trùng, càng sợ chúng đột nhiên bò ngược trở lại.
Nghê Trường Thọ nhìn Thẩm Thư Hòa với vẻ mặt phức tạp. Cái miệng này của mình sao mà lắm chuyện thế! Nói thừa câu đó làm gì cơ chứ? Bất quá, lính dưới tay mình thì đương nhiên mình phải bảo vệ. Cô bé muốn về nhà, mình sẽ mua quà rồi tiễn cô bé về. Còn chuyện cấp trên nghi ngờ, đã có mình đi giải thích.
Thẩm Thư Hòa dùng tinh thần lực dò xét một lượt cơ thể Kỳ Thắng Lợi, phát hiện trong người ông đã không còn cổ trùng. Cũng may hôm nay cô đến, nếu không thì lũ cổ trùng bò ra ngoài này ngày mai đã kịp đẻ trứng.
“Đây... đây, cổ trùng đẻ trứng rồi!” Bác sĩ Lý đứng gần Kỳ Thắng Lợi nhất nên là người đầu tiên phát hiện ra sự dị thường của lũ cổ trùng.
Con cổ trùng lớn nhất, vì rơi xuống chậu bị va đập, thế mà nhả ra một đống hạt trắng. Ông ta lập tức lo lắng cho thân thể Kỳ Thắng Lợi, không biết trong người ông cụ có còn trứng trùng hay không.
Cho dù bây giờ đã tìm ra cách dụ cổ trùng ra, nhưng nếu để lão tướng quân phải rút thêm máu vài lần nữa, thân thể ông cũng chịu không nổi.
Nghê Trường Thọ thấy Thẩm Thư Hòa lắc đầu, đoán được lũ cổ trùng này còn chưa kịp đẻ trứng đã bị dẫn ra ngoài. Ông thầm mừng vì hôm nay đã đưa Thẩm Thư Hòa đến bệnh viện, cũng may cả hai đến kịp lúc.
Nửa giờ sau, bác sĩ Lý xử lý xong vết thương cho Kỳ Thắng Lợi, nhưng ánh mắt vẫn liên tục liếc về phía Thẩm Thư Hòa.
Lúc này Thẩm Thư Hòa chỉ muốn về nhà, không để ý có người nhìn mình hay không. Mà cho dù có để ý, cũng chẳng sao.
Kỳ Niên bày tỏ lòng cảm ơn với Thẩm Thư Hòa, biết được sáng mai cô đáp tàu về Đông Bắc, tuy không nói gì, nhưng trong lòng đã âm thầm tính xem nên mua quà gì cho ông Thẩm thì phải.
Ra khỏi phòng bệnh, người cảnh vệ muốn chặn Thẩm Thư Hòa lại, bị Kỳ Niên ngăn.
Rời bệnh viện, theo yêu cầu của Thẩm Thư Hòa, Nghê Trường Thọ đưa cô đến nhà khách.
Đồng chí lái xe từ lúc bác sĩ Tần ra ngoài đã bị Kỳ Niên sai đi, nên không hề nhìn thấy những gì xảy ra trong phòng bệnh.
Vì ngày hôm sau có thể về nhà, nên đêm đó Thẩm Thư Hòa ngủ rất ngon. Cô không biết rằng Nghê Trường Thọ sau khi rời nhà khách lại chạy về bệnh viện, cùng Kỳ Niên bận rộn suốt cả đêm, gặp vị lãnh đạo cao nhất, nói đến khô cả cổ họng, cuối cùng vừa cam đoan vừa bảo lãnh, mới giúp Thẩm Thư Hòa có thể bình an rời khỏi Long Thành.
Thẩm Thư Hòa đến nhà ga, trong tay chỉ cầm một chiếc túi vải đen, vẫn là hôm qua tiện thể mua ở cửa hàng hợp tác xã. Hành lý trước đó của cô vì vội vàng để lại ở Hương Giang, lần này về cũng không cố tình đi lấy. Trong không gian của cô chẳng thiếu thứ gì, dù sao chuyến này chỉ có một mình cô, đợi đến thị trấn Hồng Hà rồi lấy đồ ra là được, nên lên tàu không cần phải xách lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ.
Vừa đến nhà ga, Thẩm Thư Hòa đã bị Bạch Tiêu đang xách hai chiếc va li da gọi giật lại.
Tối hôm qua thấy Nghê Trường Thọ đưa Thẩm Thư Hòa lên xe, Bạch Tiêu liền đi tìm Hoắc Tự, lục lọi nhà kho chợ đen cả nửa đêm, tìm được hai va li đầy ắp đồ ăn, quần áo và đồ dùng, đủ cho bố mẹ nuôi và em gái dùng hai tháng. Hai tháng nữa anh ấy cũng phải trở về thị trấn Hồng Hà rồi, thiếu thứ gì anh ấy sẽ mang thêm. Em gái một mình đi tàu, mang quá nhiều đồ thì xách bất tiện.
Bạch Tiêu đã quên mất chuyện em gái mình từng một quyền đánh gục một gã đàn ông vạm vỡ.
“Thư Hòa, cuối cùng cũng đuổi kịp, anh còn tưởng sắp lỡ mất.” Kỳ Niên đeo một chiếc ba lô quân đội to, chen tới.
Ánh mắt anh nhìn Thẩm Thư Hòa đầy ý cười. Ông cụ sáng sớm đã tỉnh lại, thần trí đã hồi phục. Biết là Thẩm Thư Hòa cứu mình, ông cụ còn nói khi xuất viện sẽ dẫn Kỳ Niên đến nhà họ Thẩm hỏi cưới.
