Chương 51: Sự bảo vệ đến từ Hoàng Quyên
“Mày còn dám để vợ tao đi báo cảnh sát tìm lãnh đạo của tao à? Mày thuộc đơn vị nào? Tao phải đi tìm lãnh đạo của mày nói cho ra lẽ mới được. Xem mày còn trẻ mà sao lại đi quản chuyện nhà người khác như vậy?”
Mã Húc cả người nồng nặc mùi rượu, ánh mắt nhìn Thẩm Thư Hòa như chứa đầy băng giá. Trước đây mỗi lần anh ta làm loạn, Hoàng Quyên biết cũng chỉ coi như không biết.
Vốn dĩ luôn nhịn nhục, đến rắm cũng không dám thả một cái. Thế mà hôm qua người phụ nữ này về đã đòi ly hôn với anh ta, anh ta liền đánh cho cô ta một trận. Không ngờ hôm nay Hoàng Quyên lại học đòi bắt gian, may mà chỉ có mình cô ta.
Nếu không, không những công việc của anh ta không giữ được, mà người cũng phải đi cải tạo. Để tránh Hoàng Quyên nói lung tung, hôm nay nhất định phải đưa cô ta đi!
“Em yêu, anh thấy vết thương của em không có gì nghiêm trọng, về nhà với anh đi! Tiểu Bảo còn nhỏ, ở bệnh viện không tốt cho sức khỏe của nó. Để hôm khác anh gọi mẹ anh đến trông Tiểu Bảo, em yên tâm nghỉ ngơi.”
Ngón tay Hoàng Quyên bấu chặt lấy vạt áo! Vải bông bị vặn xoắn thành những nếp nhăn sâu hoắm. Cô biết Mã Húc đang uy hiếp mình, nếu cô không nghe lời, anh ta sẽ gọi mẹ anh ta đến mang Tiểu Bảo đi.
Nghĩ đến bà mẹ chồng, Hoàng Quyên sợ hãi run lên. Khi cô và con gái bị bắt cóc, là cùng bà ấy bắt xe về quê, vậy tại sao chỉ có mình cô và con gái bị bắt? Tại sao cô uống nước bà ấy đưa không bao lâu thì ngủ thiếp đi.
Những chuyện này cô không dám nghĩ sâu. Cô là người nhát gan lại nhu nhược, cô chỉ muốn bảo vệ con gái lớn lên, chỉ muốn thoát khỏi nhà họ Mã.
Không biết từ lúc nào, thân thể Hoàng Quyên đã trốn sau lưng Thẩm Thư Hòa. Điều này khiến Mã Húc nổi giận, trong mắt anh ta đây chính là ý không muốn về nhà sao?
Anh ta khinh thường cười nhạo một tiếng. Trốn sau lưng một cô gái nhỏ, cũng nghĩ ra được! Mã Húc căn bản không coi Thẩm Thư Hòa ra gì, giơ tay muốn lôi Hoàng Quyên ra.
“Bốp!!!”
Một cái tát vang lên giòn giã, phá tan sự tĩnh lặng của phòng bệnh. Mã Húc chỉ cảm thấy một cỗ lực mạnh không thể cưỡng lại được hung hăng quất vào má trái của mình, cả người bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào tường.
Tai ù đi, mắt nổ đom đóm, nửa bên mặt trái sưng đỏ thấy rõ, cơn đau rát bỏng lan khắp toàn thân. Đau mặt, đau lưng, đầu cũng như đau theo.
Mã Húc choáng váng, đầu óc trống rỗng.
Tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn Thẩm Thư Hòa đã thay đổi. Dù sao anh ta cũng từng lăn lộn vài năm trong quân đội, thân thể cũng được coi là cường tráng, làm sao có thể bị một cô gái nhỏ tát bay đi?
Thậm chí anh ta còn không nhìn rõ cô gái giơ tay như thế nào!
Đây là...
Mã Húc ôm khuôn mặt đang sưng lên nhanh chóng như cái bánh bao đang lên men, khó tin nói: “Mày là ai? Người bình thường không thể nào có sức lực như mày được. Mày là đặc vụ nằm vùng, là kẻ xấu phá hoại đoàn kết. Tao phải báo công an, tao phải báo cáo lên quân đội.”
Thẩm Thư Hòa phẩy phẩy tay, vẻ mặt vẫn không cảm xúc, giọng điệu bình thản: “Tôi là ai thì mày không có tư cách để biết? Muốn báo công an hay báo cáo lên quân đội thì tùy mày.”
Cô liếc nhìn Hoàng Quyên mặt mày bầm dập rồi nói tiếp: “Bất quá chuyện của mày phải làm cho rõ ràng, ngoài chuyện bạo hành gia đình, mày còn làm những chuyện gì nữa.”
“Tao... tao làm gì? Tao có làm gì đâu, chỉ đánh vợ một chút thôi. Nhà ai mà chẳng có đàn bà bị đánh? Hơn nữa con mụ đó cũng cào tao rồi còn gì, nhiều lắm thì bị giáo dục vài câu thôi.”
Mã Húc ánh mắt hung ác nhìn hai người, đặc biệt là khi chạm phải ánh mắt của Hoàng Quyên. Người ta nói bắt trộm phải bắt tang, bắt gian phải bắt đôi, chuyện anh ta chơi gái chắc chắn cô ta không dám nói bậy đâu!
Nhìn thấy Mã Húc thật sự muốn đi ra ngoài báo cảnh sát, Hoàng Quyên lập tức nhảy xuống giường chặn ở cửa phòng.
“Không được báo cảnh sát! Mày giở trò lưu manh còn có lý à? Mày dám báo cảnh sát, tao sẽ đến đơn vị của mày dán báo tường, tao sẽ đi tìm Hội Phụ nữ, tao cũng phải báo cảnh sát.”
Những lời này dường như đã dùng hết toàn bộ sức lực của Hoàng Quyên, chân cô run rẩy, nhưng vẫn kiên quyết chặn ở cửa!
Thẩm Thư Hòa đã cứu mạng hai mẹ con cô, cô đã không biết lấy gì báo đáp, bây giờ còn vì họ mà đánh Mã Húc, cô không thể để Mã Húc đi báo cảnh sát.
Cô không thể lại gây thêm phiền phức cho ân nhân được nữa.
Lời của Hoàng Quyên khiến Mã Húc tức đến đỏ cả mắt, anh ta vươn tay bóp chặt cổ họng Hoàng Quyên, không ngờ chuyện này lại bị cô ta vạch trần.
“Hoàng Quyên, mày muốn chết có phải không?”
Thẩm Thư Hòa lại ra tay, lần này trực tiếp bẻ gãy cánh tay của người đàn ông.
“A!!!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên trong phòng bệnh. Hoàng Quyên vội vàng mở cửa muốn đẩy Thẩm Thư Hòa ra ngoài.
“Em gái Thư Hòa, em đi trước đi. Mã Húc nếu báo cảnh sát, chị sẽ nói là chị đánh người. Bây giờ chúng chị là vợ chồng hợp pháp! Chắc không đến nỗi vào tù đâu, em mau đi đi.”
Hoàng Quyên sốt ruột đẩy Thẩm Thư Hòa rời đi, ngay cả tiếng khóc của con gái Mã Tiểu Bảo phía sau cũng không màng tới, một lòng muốn nhận tội thay cho Thẩm Thư Hòa, cho dù có bị cảnh sát bắt đi cũng không hối hận.
Mạng của mình là do cô ấy cứu, cho dù bây giờ có chết cũng là lời!
“Hoàng Quyên, mày đúng là đồ ăn cây táo rào cây sung, đồ súc sinh không bằng. Ăn của tao uống của tao, còn đẻ ra cái đứa tốn tiền của. Hôm nay mày dám để người ta đi? Tao sẽ khiến mày cả đời không gặp được cái đứa tốn tiền đó.”
Mã Húc biết điểm yếu của vợ chính là đứa con, món nợ hôm nay anh ta nhớ kỹ, anh ta sẽ không bỏ qua cho người phụ nữ này.
Thân phận của cô gái này nhất định có vấn đề!
Không muốn nghe người đàn ông lải nhải, Thẩm Thư Hòa lên tiếng rồi lại tát một cái thật mạnh vào má phải của Mã Húc, lực vừa đủ, hai bên mặt đối xứng.
“Phụt!”
Mã Húc bị đánh đến hoa mắt, trong miệng có vị tanh ngọt, dường như răng cũng bị sắp rụng.
Cơn đau khủng khiếp khiến anh ta hoàn toàn hoài nghi nhân sinh! Sao cô gái này còn dám ra tay?
Chẳng lẽ gia thế không bình thường?
Thẩm Thư Hòa quay người ngồi xuống giường bệnh, bế Mã Tiểu Bảo đang bị dọa sợ lên, rồi bảo Hoàng Quyên ra ngoài báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh. Hoàng Quyên lên tiếng trước, kể chuyện bạo hành gia đình và Mã Húc giở trò lưu manh. Sợ Mã Húc cắn ngược Thẩm Thư Hòa, cô lại nhận hết chuyện đánh người về mình, còn nói cả chuyện nghi ngờ mẹ chồng buôn bán mẹ con cô. Tóm lại là vạch trần tất cả chuyện xấu trong nhà, cuối cùng đề nghị ly hôn.
Nghe nhiều chuyện bẩn thỉu như vậy! Nữ cảnh sát cũng không khuyên can, ôn tồn nói với Hoàng Quyên: “Hai người cầm giấy đăng ký kết hôn đến Sở Đăng ký kết hôn là có thể làm thủ tục ly hôn.”
Hoàng Quyên sững sờ một lúc, rồi bật cười thành tiếng: “Giấy đăng ký kết hôn, ha ha ha! Tôi không có giấy đăng ký kết hôn. Em gái Thư Hòa, chị không có giấy đăng ký kết hôn, chị và Mã Húc không phải là vợ chồng.”
“Mày nói bậy, bọn tao có tổ chức đám cưới ở quê mà.” Mã Húc nghĩ ra điều gì đó, lập tức đổi lời: “Không kết hôn, bọn tao không kết hôn. Tao không giở trò lưu manh, tao với cô ta là yêu tự do.”
Thẩm Thư Hòa thấy Hoàng Quyên vui sướng đến rơi nước mắt, trong đầu thoáng hiện lên dáng vẻ cô ấy bảo mình đi lúc nãy, trong lòng có chút dòng nước ấm chảy qua.
Lúc đầu ở chợ đen, mình chỉ thuận tay cứu hai mẹ con họ, mà mình cũng chưa từng thừa nhận chuyện này.
Coi như nể mặt Tiểu Bảo, mình giúp cô ấy thêm lần nữa vậy!
“Chú công an, giữa họ có một đứa con, đứa bé chưa thành niên. Đồng chí Mã với tư cách là cha ruột của đứa bé có nghĩa vụ nuôi dưỡng con đến tuổi thành niên. Tiền cấp dưỡng tính mỗi tháng mười đồng, một năm là một trăm hai mươi đồng.”
Thẩm Thư Hòa liếc nhìn Mã Húc một cái, nói tiếp: “Thanh toán đủ mười lăm năm tiền cấp dưỡng, nếu không bọn tôi vẫn sẽ kiện anh ta ngoại tình, đến trước cổng đơn vị anh ta dán báo tường.”
