Chương 64: Não tình yêu
“Em gái à, nghe lời anh, tìm người nhỏ tuổi thôi.”
“Tốt nhất là người phương Nam, kẻ nào lảm nhảm anh một đấm quật gục hai.”
Bạch Tiêu càng nghĩ càng thấy mình nói có lý. Nhưng nghĩ kỹ lại, người phương Nam vóc dáng thấp bé, không được. Anh lại khuyên Thẩm Thư Hòa tìm người ở rể, vừa không phải hầu hạ bố mẹ chồng, vừa không dính dáng đến mấy chuyện rối rắm của nhà chồng. Không được nữa thì tìm một đứa mồ côi cha mẹ.
Trong đầu anh bỗng hiện ra khuôn mặt Mạc Vi. Thằng nhóc đó không lớn hơn em gái anh bao nhiêu, cha mẹ đều mất, lại là dị năng giả hệ hỏa. Lỡ như hai đứa cưới nhau sinh con, đứa bé thức tỉnh dị năng song hệ, một tay nắm quả cầu lửa, một tay tấn công tinh thần, để kẻ địch nếm thử cái gì gọi là địa ngục trần gian!
Cứ ngoại hình của em gái anh thế kia, sinh con ra tuyệt đối không kém. Tốt nhất sinh một bé gái ngoan ngoãn, để anh mượn chơi vài hôm.
Thẩm Thư Hòa: Cứ như mình thì làm sao sinh được bé gái ngoan ngoãn? Anh quá khen mình rồi.
Còn ở một phía khác, trên tàu hỏa, Kỳ Niên đang hắt hơi liên tục.
“Con bị cảm à? Sức khỏe con kém thật! Về đơn vị mau tăng cường rèn luyện đi. Cứ động một tí là cảm, đi với cha, cha đã thấy mất mặt rồi. Tránh xa cha ra, đừng lây cho cha.”
Kỳ Thắng Lợi chê con trai không thương tiếc, còn phẩy tay bảo Kỳ Niên tránh xa, ông sợ bị lây cảm. Ông chẳng muốn vào viện thêm lần nào nữa.
“Ai bị cảm? Ai sức khỏe kém? Nhất định là có kẻ nói xấu con!” Kỳ Niên gân cổ lên nói.
“Cứ cái cách xử sự của con, với mấy chuyện xấu con làm từ bé đến giờ, có người mắng con là chuyện bình thường.”
Kỳ Thắng Lợi nhích mông, theo phản xạ ngồi dịch ra xa một chút. Lỡ mà thật sự bị cảm thì sao? Ở xa ra là không lây sang ông được.
“Con nói là có người nói xấu con, không phải là bị mắng.”
Bị nói xấu và bị mắng là hai chuyện khác nhau. Nói xấu là vì con quá ưu tú, có kẻ ghen ghét nên mới nói xấu. Còn bị mắng là vì con phạm lỗi, đơn thuần bị mắng. Sao con có thể phạm lỗi để bị mắng được chứ?
“Cũng na ná nhau thôi. Đồ chuẩn bị cho nhà họ Thẩm, con trông cho kỹ. Để mất là cha đánh chết con! Toàn là đồ mẹ con để lại đấy.”
Kỳ Thắng Lợi mặc kệ vẻ mặt khó coi của con trai, nói xong đã nằm xuống, định nghỉ ngơi lấy sức, chờ đến nơi sẽ cùng ông bạn già uống vài chén. Ông đã hơn một tháng chưa động đến rượu.
Kỳ Niên bị ông cụ nhà mình tức đến đen mặt, nhưng lần này đến nhà họ Thẩm lại không thể không dẫn ông cụ đi theo, không thì anh đã sớm bỏ đi mất rồi.
Nhìn thấy hai chiếc va li để dưới giường tầng dưới, ánh mắt anh khẽ lay động. Đây là thứ mẹ chuẩn bị cho anh. Từ khi biết chuyện, anh chưa từng gặp mẹ; chính là chị dâu đã chăm sóc anh lớn lên.
Vì chăm sóc anh, chị dâu lùi lại mấy năm mới sinh con, bị người ta chê cười suốt mấy năm, mãi đến khi Kỳ An chào đời. Nhưng vui được bao lâu, Kỳ An vừa tròn ba tuổi thì anh trai đã hy sinh.
Chị dâu lại bị gán cái mác khắc phu. Vốn dĩ anh với chị dâu rất thân, vậy mà mấy năm nay, nhất là sau khi Kỳ An nhập ngũ, quan hệ của họ trở nên tế nhị... Kỳ Niên hiểu, chị dâu tranh chính là ánh mắt và các mối quan hệ của ông cụ.
Kỳ Niên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ lại dáng vẻ anh trai. Trong lòng anh, anh trai vừa là anh, vừa là cha. Hồi đó ông cụ bận rộn, cả năm cũng chẳng gặp được mấy lần, tiếng “ba” đầu tiên của anh là gọi anh trai.
Chặng đường tiếp theo nên đi thế nào đây? Anh có chút bối rối...
Thẩm Thư Hòa nghe Bạch Tiêu nói xong, mỉm cười nhạt nhìn anh.
Bạch Tiêu: “Trên mặt anh có gì à? Sao em nhìn anh như thế?”
Thẩm Thư Hòa: “Anh hơn Trương Bảo Lợi bảy tuổi đúng không! Về sau là anh hầu hạ cô ấy hay cô ấy hầu hạ anh? Anh tìm cô ấy chỉ vì cô ấy nhỏ tuổi thôi à?”
Mấy câu hỏi của Thẩm Thư Hòa dội thẳng làm Bạch Tiêu ngây người, còn cô thì vẫn tươi cười.
Cứ cái trí thông minh đó của Bạch Tiêu, bị Trương Bảo Lợi bán đi còn phải giúp người ta đếm tiền. Không phải cô nói chứ, ai lại đi tắm giữa ban ngày? Nhất là trong nhà lại có đàn ông.
Quan trọng nhất là ai đi tắm mà không cởi quần áo? Mới ôm nhau một cái là đã yêu đương, còn tính chuyện kết hôn.
Chậc, cô mà tin!
Bạch Tiêu không dám nói xấu Kỳ Niên nữa. Đem so sánh với Kỳ Niên, đúng là làm anh nghẹn họng. Nhưng nghĩ lại, mình một thanh niên hai mươi ba tuổi, bạn gái lại là cô bé mười sáu tuổi, sao nghe cứ như trâu già ăn cỏ non vậy nhỉ? Không đúng, Bảo Lợi đã mười bảy rồi, sang năm mười tám, hai đứa cưới được rồi.
Xì, mình mới không phải trâu già! Bảo Lợi bảo mình là người đặc biệt nhất, là món quà ông trời ban tặng.
“Trương Bảo Lợi có lấy máu của anh không?” Thẩm Thư Hòa thuận miệng hỏi.
“À, có lấy máu rồi. Bảo Lợi nói trước khi hai đứa sinh em bé phải xét nghiệm máu, có mấy nhóm máu không hợp nhau thì không nên cưới, sinh con ra dễ mắc bệnh bẩm sinh.” Bạch Tiêu vẻ mặt hạnh phúc. Bảo Lợi nói sau này hai đứa sinh hai đứa con; nhiều quá không đủ sức chăm, ít quá con cô đơn, hai đứa không nhiều không ít vừa đẹp.
Thẩm Thư Hòa: “Không nhìn ra được, anh đúng là não tình yêu!”
Bạch Tiêu: “Hả? Não gì cơ? Em gái à, chuyện anh yêu đương không được nói với Nghê Trường Thọ đâu. Em nói thật cho anh nghe, có phải em phải lòng Kỳ Niên rồi không?”
Thẩm Thư Hòa: “Anh ấy đẹp trai, chiều cao cũng tốt.”
Điểm mấu chốt là dáng người rất đẹp, mặc vào trông thon gọn, cởi ra toàn cơ bắp. Thấy Bạch Tiêu còn định lên lớp, Thẩm Thư Hòa vội đổi chủ đề, cô không muốn nghe thêm lời khen Mạc Vi nào nữa.
“À, mấy hôm nay em lên núi hái được một củ nhân sâm, chắc phải hơn ba trăm năm tuổi. Anh tìm người đưa về Long Thành giúp em.”
Thẩm Thư Hòa đã đem cây nhân sâm vương hơn năm trăm năm trồng bên cạnh linh tuyền, ngày nào cũng dùng dị năng hệ mộc thúc trưởng, nhưng tốc độ chậm hơn cô tưởng.
Mấy hôm nay dị năng hệ mộc tiêu hao gần cạn, tuổi của cây nhân sâm vương mới chỉ tăng thêm một năm. Cô có hơi do dự, có nên dùng linh tuyền tưới không?
Dùng linh tuyền tưới thì sợ dược tính quá mạnh, lỡ đâu cứu sống người chết thì làm sao?
Chuyện này cô còn chưa có ai để bàn, thôi!
“Ba trăm năm đã là rất tốt rồi. Anh sẽ tìm người đưa về Long Thành, hai hôm nữa anh dẫn Tiểu Hắc lên núi tìm thêm.”
Nhắc tới Tiểu Hắc, Bạch Tiêu theo phản xạ sờ túi đeo bên hông. Ơ, Tiểu Hắc đâu rồi nhỉ?
“Nó ở chỗ em này.” Thẩm Thư Hòa nhìn con Tiểu Hắc đang quấn trên cổ tay mình. Cái đứa nhỏ này muốn xin linh tuyền từ cô. Từ lúc cô bước vào Hợp tác xã cung tiêu, Tiểu Hắc đã nhảy tót lên tay cô.
Lúc này nó đã có được mấy giọt linh tuyền. Tiểu Hắc vui mừng ra mặt, cái đuôi nhỏ phe phẩy.
Tiểu Hắc: Ta bảo ngươi thêm nước nữa, không phải là đang vui đâu!
“Em đi cùng anh lên núi, hái thêm ít dược liệu quý. Lần này em hái được một ít về, đợi người thu mua đến, em bảo họ định giá.” Còn về củ nhân sâm ba trăm năm tuổi này, Thẩm Thư Hòa không định lấy tiền. Đã không thể minh oan cho ông nội, thì cũng phải hao tổn chút ở nơi khác.
