Chương 72: Cha nào con nấy
Thấy cô gái trong lòng đang bị mình làm cho say mê, Kỳ Niên cười càng rạng rỡ. Nhìn đôi mắt Thẩm Thư Hòa đang long lanh, anh thầm nghĩ với vẻ ngoài này của mình thì còn lâu mới không cua được cô gái nhỏ; cái gã tên gì có chữ “Dã” hôm qua làm sao sánh được với anh?
Thẩm Thư Hòa: “... Anh nhìn em bằng ánh mắt gì thế? Nhìn em làm gì?”
Bị nhìn đến phát ngượng, cô trừng mắt với anh.
“Nhìn em đẹp.” Kỳ Niên nhìn chằm chằm, hít sâu một hơi rồi nói: “Với cái tình cảm gần như đã thấy hết nhau của chúng ta, anh thấy em phải chịu trách nhiệm, anh cũng phải chịu trách nhiệm. Em lấy anh, anh lấy em.”
Thẩm Thư Hòa: !!!
Đúng là sét đánh ngang tai! Cô giật mình suýt ngã khỏi giường, cả người đơ ra.
“Anh nói bậy gì vậy? Em... chúng ta khi nào thì thấy hết nhau?”
Dù đã từng chứng kiến những quan hệ nam nữ phóng khoáng, Thẩm Thư Hòa vẫn bị lời Kỳ Niên dọa cho không nhẹ.
Vấn đề là cô có làm chuyện đó đâu!
Kỳ Niên hoàn toàn đổi bộ dạng nghiêm túc thường ngày, ngả người ra giường với vẻ lưu manh, khóe môi nhếch lên:
“Anh không nói bậy. Mười tám năm trước, tính ra là anh đã nhìn thấy em trước! Anh tận mắt thấy dì Mẫn Kiều thay tã cho em. Còn em nhìn thấy anh lúc nào, trong lòng em hẳn phải rõ.”
Thẩm Thư Hòa vội bò dậy khỏi giường, bụm miệng người đàn ông lại, ánh mắt vô thức hướng ra ngoài toa tàu, hoàn toàn quên mất chuyện có thể dùng tinh thần lực để dò xét.
Thấy cô gái nhỏ căng thẳng, Kỳ Niên không nỡ trêu nữa, đưa tay nắm lấy bàn tay đang bụm miệng mình của cô.
“Xung quanh không có ai, em không cần lo.”
Kỳ Niên có thính lực hơn người. Chuyến tàu này vốn đã có ít người ở khoang nằm, mấy trạm vừa rồi lại lần lượt có người xuống, hành khách càng ít hơn, xung quanh toa của họ không một bóng người.
“Anh năm nay hai mươi lăm tuổi, lương một tháng sáu mươi lăm tệ, làm nhiệm vụ thỉnh thoảng còn có chút tiền thưởng. Anh sức khỏe tốt, không có tật xấu nào. Sau khi cưới, em nói gì anh nghe nấy, còn không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu. Anh biết công việc của em đặc thù, sau khi cưới em có thể tiếp tục ở lại thị trấn Hồng Hà, anh có kỳ nghỉ sẽ đến thăm em, em nhớ anh thì cũng có thể đến chỗ anh.”
Kỳ Niên thầm tính, đợi về sẽ làm báo cáo xin điều chuyển đến Quân khu phía Bắc, hoặc cả tiểu đội kéo lên phía Bắc huấn luyện dã ngoại.
Lấy chồng... Thẩm Thư Hòa chưa từng nghĩ tới. Ban đầu cô chỉ để ý đến khuôn mặt của người đàn ông này, thậm chí từng nghĩ đến chuyện tìm anh ta để có con mà không cần cha!
Cô thích trẻ con, nhưng tiền đề là cuộc sống an nhàn. Giờ cô đã gia nhập Cục Dị năng, còn Kỳ Niên lại là quân nhân.
Nếu kết hôn, chuyện mang thai và sinh con thì sao?
Cả hai đều bận rộn, ai chăm con?
Cô là người thực tế, biết thời đại này không thể không kết hôn, sẽ bị người ta cười chê. Cô có thể không quan tâm chuyện cười chê, nhưng không thể để bố mẹ và em trai phải hứng chịu những ánh mắt dị nghị. Vì vậy, từ khi gia nhập Cục Dị năng, nhu cầu của cô với bạn đời đã thay đổi; cô nghiêng về việc tìm một người đàn ông kiểu bảo mẫu nam.
Công việc của cô giờ giấc thất thường, cô càng mong ở nhà có người chăm lo.
Thẩm Thư Hòa hít sâu một hơi:
“Chúng ta không hợp. Trước khi rời Long Thành, ông nội em đã gửi thư hủy hôn rồi.
Anh biết tính chất công việc của em, còn tính chất công việc của anh thì khỏi cần em nói nhiều. Anh thấy chúng ta có hợp không?
Khi cả hai đều ra ngoài làm nhiệm vụ, ai chăm lo nhà cửa? Ai chăm con? Ai chăm người già?”
Kỳ Niên xoa cằm gật gù đồng tình:
“Tuổi còn nhỏ mà suy nghĩ cũng khá toàn diện đấy.”
Thẩm Thư Hòa: ...
Kỳ Niên: “Nhưng thanh danh của anh đã bị em hủy hoại rồi. Anh không cưới em thì chẳng lẽ ế cả đời?”
Kỳ Niên giơ từng ngón tay đếm:
“Một, chuyện em lột sạch quần áo của anh, đồng đội anh đều biết cả rồi, bây giờ có khi cả quân khu đều biết anh bị lột sạch. Không cưới em thì anh cưới ai được?
Hai, lúc em đánh anh bị đồng đội anh thấy. Anh đây trừ không đánh vợ ra, ai cũng đánh?
Ba, chuyện em là dị năng giả hệ thủy đã bị anh đoán ra. Theo cái kiểu của Cục Dị năng các em, không phải giết anh thì cũng thu phục anh! Giết anh thì không thực tế. Người thu phục được anh chỉ có em.
Cho nên, tóm lại, dù chúng ta hợp hay không, kết hôn vẫn là lựa chọn tốt nhất. Ít nhất chúng ta cũng có cảm tình với nhau, phải không?”
Nói xong, Kỳ Niên nhìn Thẩm Thư Hòa với vẻ mặt thành khẩn.
Đối diện ánh mắt của anh, Thẩm Thư Hòa nghiến răng. Chẳng lẽ cô thật sự nhìn nhầm người này?
Lần đầu gặp là hình tượng đàn ông cứng rắn, lần thứ hai là bộ dạng lưu manh, lần thứ ba lại thấy có chút nho nhã.
Còn bây giờ, đây chính là một kẻ vô lại mặt dày. Sau khi xác nhận cô thật sự từ chối, anh vừa dỗ dành vừa lừa gạt, còn kèm chút uy hiếp. Thẩm Thư Hòa nhìn ra anh chính là loại người không đạt được mục đích thì không bỏ qua!
Điều khiến Thẩm Thư Hòa bất ngờ là Kỳ Niên lại đoán được cô là dị năng giả hệ thủy. Cô biết chính là nước linh tuyền khiến anh nảy sinh nghi ngờ.
Đáng lẽ cô không nên giữ tâm lý may mắn, ngay từ đầu nên để anh nằm bên vệ đường chảy máu đến chết!
Tiếc là trên đời không có thuốc hối hận.
Thẩm Thư Hòa trầm giọng:
“Anh đang dọa em đấy à? Đã biết Cục Dị năng thì nên biết điều khoản bảo mật. Em giết anh cũng được đấy!”
Dị năng giả lộ thân phận thì có quyền giết người để giữ bí mật.
Kỳ Niên nhếch môi:
“Em có thể giết anh, nhưng em biết đấy, anh là đứa con trai duy nhất còn lại của ông già. Anh mà chết, ông già làm loạn lên cho xem. Em muốn hai nhà họ Thẩm và họ Kỳ kết thù sao?
Anh không muốn uy hiếp em. Anh chỉ có một mục đích, chính là cưới em. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã yêu em, cho người tìm em ở Long Thành rất lâu. Lần nữa gặp lại, trời biết anh vui bao lâu?
Biết em là vị hôn thê của mình, anh vui đến mức ba ngày không ngủ.
Chuyện của chúng ta, nếu báo lên tổ chức, tổ chức cũng sẽ se duyên cho chúng ta thôi.”
Thẩm Thư Hòa nghe vậy... vẻ mặt cổ quái. Hôm nay người này có vẻ không bình thường.
Nói chính xác thì ngay từ tối qua trên đường đến nhà ga, Kỳ Niên đã có chút không bình thường.
Thẩm Thư Hòa lạnh giọng:
“Anh điên rồi à? Hôm qua ai kích thích anh?”
Kỳ Niên: ???
Cô gái nhỏ anh để ý đúng là nhạy bén, đoán được là hôm qua anh bị kích thích.
Từ tối qua, khi biết cấp trên duyệt cho Thẩm Thư Hòa một Hợp tác xã cung tiêu làm điểm liên lạc, rồi thấy chủ nhiệm được phái xuống là Vệ Hồng Tinh, vừa nhìn tuổi của người này, anh đã hiểu đây là bạn đời mà Cục Dị năng chuẩn bị cho Thẩm Thư Hòa.
Vừa có thể trấn giữ điểm liên lạc Hợp tác xã cung tiêu trong công việc, sau này cũng có thể chăm sóc Thẩm Thư Hòa nhiều hơn trong cuộc sống.
Làm sao anh không bị kích thích cho được? Kích thích đến phát điên ấy chứ!
“Em có thích Vệ Hồng Tinh không?”
Nghe vậy, Thẩm Thư Hòa khóe miệng giật giật.
