Chương 76: Hoàng Căn Sinh
Thẩm Thư Hòa vừa định bước vào thì bị Kỳ Niên kéo lại, anh ra hiệu cho cô nhìn về phía bức tường.
Chỉ thấy một đứa trẻ đứng ở chân tường, quần áo rách rưới, tay cầm một cây roi dài. Thẩm Thư Hòa còn đang đoán người này là ai thì cậu nhóc đã như một cơn gió lao vụt vào sân.
“Mụ già, mụ lại bắt nạt mẹ tôi nữa à? Mụ còn dám bắt nạt mẹ tôi, tôi sẽ cõng mụ đi cho kền kền ăn thịt. Lão Mục sắp bảy mươi rồi, muốn lấy thì mụ tự đi mà lấy, mẹ tôi không lấy đâu.” Ánh mắt chàng trai tối sầm lại, gân xanh trên tay nắm roi nổi cuồn cuộn, đủ thấy cậu ta đã nhịn đến cực hạn, cây roi trong tay sắp vung ra bất cứ lúc nào.
“Cái thằng ranh này, sao mày lại về? Chôn cất cha mày ở đâu rồi? Chú hai mày đâu?” Bà lão vẫn không buông tha, chẳng vì người trước mặt là cháu nội mà hiền từ lấy một chút.
“Chôn ở đâu ư? Tất nhiên là thiên táng rồi.” Chàng trai cười khẽ.
“Trời đánh thánh vật! Mày đem cha mày cho kền kền ăn thịt à? Đồ bất hiếu khốn nạn! Mã Đại Nha, mày xem mày nuôi dạy thằng con giỏi lắm! Cút! Hai mẹ con mày cút ngay cho tao! Không muốn không có chỗ ở thì cút đi tìm chồng mà ở!”
Tiếng gào hét của bà lão xuyên qua bức tường, không chỉ Thẩm Thư Hòa và những người đi cùng vươn cổ nhìn vào, mà hàng xóm xung quanh cũng lần lượt chạy ra xem náo nhiệt.
“Đuổi hai mẹ con tôi đi! Không muốn cho chúng tôi chỗ ở à? Vậy thì đừng ai ở nữa, đừng ai sống nữa hết!”
Dứt lời, cậu ta không nói thêm một lời lao thẳng vào lều. Tiếp theo là một tràng tiếng lách tách, rồi khói dày đặc bốc lên.
Cậu ta vác một con dao dài bước ra khỏi lều, chạy thẳng đến chuồng bò và chuồng dê. Tay nhấc lên, dao hạ xuống, mấy con bò dê đều bị đâm thủng tim.
Thẩm Thư Hòa nhận ra sức lực của cậu ta lớn đến kinh người, trong lòng có phần hiểu được hành động này: bị người ta ép đến đường cùng, chỉ muốn kéo thêm người xuống chết chung.
Thấy cậu ta cầm con dao dính máu lao thẳng về phía bà lão, Thẩm Thư Hòa vội đẩy cửa xông vào.
“Hoàng Căn Sinh, bình tĩnh lại đi. Hoàng Quyên nhờ tôi đến tìm mọi người.”
“Cô là ai? Chị tôi sẽ không nhờ người khác đến tìm tôi đâu.” Hoàng Căn Sinh bình tĩnh lại. Con dao trong tay bị mẹ cậu lấy đi, cậu không hề chống cự.
Cậu còn có mẹ phải chăm sóc, không thể giết người.
Vì một mụ già ác độc mà đền mạng thì không đáng!
Bà lão lúc này mới hoàn hồn. Nhìn cảnh nhà cửa tan hoang, bà đau lòng hơn cả lúc đứa con trai cả chết!
Cái lều tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng dựng lên thì tốn công lắm! Còn mấy tấm nỉ kia là cả nhà gom góp bao nhiêu năm.
Quan trọng nhất là đàn bò dê trong nhà, vậy mà đều bị giết sạch, đây là muốn lấy mạng bà ta mà!
“Đồ khốn nạn! Mày xem mày đẻ ra cái thứ gì? Bà đây phải giết mày!”
“Mã Đại Nha, mày phải chôn cùng lũ bò dê của tao!”
Bà lão vừa mắng không ngớt, tay vớ lấy một cái ghế gỗ, lao thẳng về phía Mã Đại Nha.
“Mụ già chết tiệt! Mụ dám đánh mẹ tôi à? Tôi sẽ đi tố cáo mụ thông dâm với lão Mục, tôi tận mắt chứng kiến đấy!”
Bà lão khựng lại đột ngột, mấy lần há miệng cũng không phát ra tiếng, như cổ họng bị kẹt lại.
Thẩm Thư Hòa thúc cùi chỏ vào Kỳ Niên hai cái rồi hỏi: “Bà lão vừa nãy có định gả con dâu cho lão Mục không? Bà ta muốn gả con dâu cho nhân tình của mình, cậu nói xem bà ta nghĩ gì vậy?”
Kỳ Niên: “... Cậu nghĩ sao mà hỏi vậy? Con dâu của bà ta có thể là cô của cậu, còn kẻ muốn giết người kia là anh họ cậu.”
Thẩm Thư Hòa: “...”
Chẳng phải vì mải xem náo nhiệt quá nên quên béng chuyện này sao?
“Khụ khụ khụ, đi tìm trưởng thôn đi! Đã thông dâm rồi thì sao không đưa đi cải tạo ở nông trường?”
Kỳ Niên liếc nhìn Sách Lực cũng đang bị chuyện hóng hớt hấp dẫn, bất đắc dĩ nói: “Sách Lực, phiền cậu đi một chuyến.”
Bà lão nghe nói phải đi tìm trưởng thôn, vừa tức vừa sợ. Bà không ngờ cháu nội lại biết chuyện của bà với lão Mục, mà còn dám nói ra nữa.
Bà ta đảo mắt một vòng rồi lập tức ngồi bệt xuống đất: “Đồ vô lương tâm! Vì mẹ mày mà mày dội nước bẩn lên người tao. Tao đã ở vậy thủ tiết cho ông mày ba mươi năm, sao mày có thể bôi nhọ tao như thế? Mày đang ép tao đi chết đấy!”
Người nông thôn rất dễ bị dư luận dắt mũi. Vừa nãy ai cũng chỉ trích bà lão ức hiếp con dâu, giờ lại xoay sang bênh bà lão:
“Bà góa họ Hoàng ở vậy hơn ba mươi năm rồi, bị cháu nội vu khống như vậy thì danh tiếng coi như hỏng hết.”
“Chuyện này đúng là Căn Sinh không đúng. Đàn bò dê nào nói giết là giết được? Chẳng phải muốn đòi mạng người ta sao?”
“Chính thế. Có ai lại đi gọi bà mình là ‘lão già chết tiệt’ chứ? Thế là bất hiếu. Chuyện thông dâm nào có thể vung miệng nói bừa? Đây là hại chết người mà!”
“Sao biết là bà ta không thông dâm? Không làm gì thì sao bị dọa một câu là sững cả người?”
“Tôi đúng là có thấy lão Mục buổi tối đến nhà họ Hoàng, lúc đó tưởng nhìn lầm nên không để bụng.”
...
Thẩm Thư Hòa mấy câu đã kéo dư luận sang chuyện tình ái của bà lão. Thấy vẻ âm trầm trong mắt Hoàng Căn Sinh vơi đi ít nhiều, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy cô còn sợ cậu ta sẽ trực tiếp cắt cổ bà lão. Theo lời Hoàng Quyên nói, em trai chị ấy là Hoàng Căn Sinh đã hai mươi tuổi, vậy mà chàng trai trước mắt cao chưa đầy một mét sáu. Nếu không phải lúc giết dê cậu ta thể hiện sức lực kinh người, cô thật không dám nhận ra.
