Chương 84: Nhiệm vụ
Thẩm Thư Hòa lấy cớ đói bụng để đuổi Hoắc Tự và Mạc Vi ra ngoài.
Nhân cơ hội này, cô rót cho Nghê Trường Thọ một ít linh tuyền, cô đã tính sẵn là nhân dịp này khai báo thêm một dị năng hệ Thủy, nên dùng linh tuyền không hề do dự.
Thẩm Thư Hòa tính toán rất hay, nhưng ngay khi cô đang xem xét hơi thở của Nghê Trường Thọ, thì thấy tóc trắng của anh ta mọc ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Có thể nhìn thấy bằng mắt thường đấy!
Tốc độ mọc như vậy là sao?
Thẩm Thư Hòa: !!!
Suýt nữa thì dọa cho trái tim nhỏ của cô nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nếu không phải xác định được hơi thở của Nghê Trường Thọ còn mạnh hơn trước, thì cô đã kéo người ta dậy móc họng rồi.
Nhưng cuối cùng Thẩm Thư Hòa vẫn kéo anh ta dậy, vì cô phải cạo đầu cho anh ta. Vốn dĩ cái đầu trọc lóc như trứng luộc chỉ có vài cọng tóc trắng lún phún, giờ bị cô biến thành "thiếu nữ tóc trắng" mất rồi, làm sao mà được?
Phải khôi phục lại nguyên trạng trước khi mọi người quay về.
Ngay khi tay Thẩm Thư Hòa run run cắt vào cái đầu trọc lóc như trứng luộc đó lần thứ N, cô có chút buông xuôi, hít một hơi thật sâu, quyết định dùng sức cạo nốt phần còn lại.
Nghê Trường Thọ đang hôn mê cảm nhận được vị ngọt trong miệng, theo bản năng nuốt xuống, rồi phát hiện cơ thể như được nối lại sinh cơ. Anh cố gắng hết sức để mở mắt, thử vài lần vẫn không mở được, mãi đến khi trên đầu truyền đến từng cơn đau nhói, anh mới mở mắt ra.
Thẩm Thư Hòa thấy Nghê Trường Thọ mở mắt, nhất thời vui mừng khôn xiết.
"Anh Nghê, rốt cuộc anh cũng tỉnh rồi."
Nghê Trường Thọ yếu ớt nói: "Dao... cạo, để tôi tự cạo."
Thẩm Thư Hòa nghe vậy: ...
Cô bất lực nhìn anh ta một cái, lúc này nói chuyện cạo đầu có thích hợp không?
"Đưa dao cạo cho tôi, tôi tự cạo, chuyện cạo đầu tôi quen rồi."
Nghê Trường Thọ nhìn mái tóc trắng dài quá vai, đưa tay vuốt vài cái, cảm giác khá tốt, mượt mà.
Nhưng chuyện cạo đầu không thể chậm trễ, không chỉ Thẩm Thư Hòa sốt ruột, mà anh cũng sốt ruột.
Thẩm Thư Hòa đưa dao cạo. Đầu trọc quả nhiên là kiểu tóc dễ xử lý nhất trên đời, Nghê Trường Thọ loáng một cái đã cạo xong, Thẩm Thư Hòa cầm mái tóc dài vừa cạo xuống bỏ vào nhà vệ sinh.
Quay lại liền nghe tiếng Hoắc Tự và Mạc Vi đã về, hai người đang người một câu kẻ một câu trêu chọc Nghê Trường Thọ, cười anh vừa tỉnh dậy đã cạo đầu, sợ bà xã nhìn thấy chê.
"Các cậu có còn là người không? Tôi suýt chết đấy các cậu biết không? Còn tâm trạng ở đây chê cười tôi? Có tin tôi cho các cậu lên Côn Luân không?"
Lời này vừa nói ra.
Hoắc Tự, Mạc Vi: !!!
Hai người im lặng một hồi lâu rồi mới lúng túng nói: "Anh chẳng phải đã tỉnh rồi sao?"
Trong lòng áy náy một chút, liền nhét bát hoành thánh nhỏ vừa mua còn nóng hổi vào tay Nghê Trường Thọ, chút áy náy đó cũng tan biến.
Nghê Trường Thọ vừa trợn mắt vừa ăn hoành thánh trong tay, trong đầu suy nghĩ về bước hành động tiếp theo của Cục Dị năng.
Thẩm Thư Hòa đứng ở cửa thấy ba người hòa hợp ăn ý với nhau, không khỏi có chút ngưỡng mộ, năm xưa cô cũng từng có những đồng đội có thể giao phó lưng cho họ.
Mấy người cô gặp ở Cục Dị năng đều có quan hệ không tệ với Nghê Trường Thọ, con người anh ta đúng là biết che chở cấp dưới, là một lãnh đạo tốt.
"Tôi đi gọi điện thoại, các cậu nghỉ một lát."
Nghê Trường Thọ vừa nói xong, mấy người liền biết đêm nay không thể ngủ được, lát nữa chắc chắn có cuộc họp!
Quả nhiên, Bạch Tiêu về được một lúc, Nghê Trường Thọ đã thay quần áo xuất hiện ở cửa phòng bệnh.
"Đi thôi! Xe đang chờ chúng ta."
Mấy người nhìn nhau một cái, bước theo Nghê Trường Thọ. Ra đến cửa liền thấy một chiếc xe buýt nhỏ đỗ ở đó, trên xe đã ngồi sẵn vài người.
Chiếc xe buýt nhỏ trên đường đón rất nhiều người, nhưng trên xe vô cùng im lặng, khi đến phòng họp thì đã là mười một giờ rưỡi đêm.
Thẩm Thư Hòa trong lòng suy nghĩ liên miên, trên quảng trường trước phòng họp đỗ không ít xe, điều khiến cô bất ngờ chính là trước cửa phòng họp có những quân nhân mang súng đạn đang đứng gác, thỉnh thoảng còn có quân nhân tuần tra với ánh mắt sắc bén đi ngang qua.
Một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng bao trùm trong không khí.
Bạch Tiêu biết Thẩm Thư Hòa lần đầu tham gia họp, bên cạnh nhắc nhở: "Em gái, ở đây không được tùy tiện sử dụng năng lực đặc biệt."
Thẩm Thư Hòa gật đầu biểu thị đã biết, mấy người không chần chừ nữa, nhanh chân đi về lối vào phòng họp!
Lối vào xếp thành hàng dài, kiểm tra ra vào cực kỳ nghiêm ngặt, không chỉ xem thẻ công tác mà còn phải ký tên đối chiếu danh sách.
Đến lượt họ, khi xuất trình thẻ công tác màu tím của Cục Dị năng, bọn họ rất nhanh đã vượt qua kiểm tra, bước vào phòng họp trang nghiêm.
Bên trong hội trường không gian khá cao, phía trước là một biển người đen nghịt, nhưng lại yên lặng lạ thường, gần như không nghe thấy tiếng trò chuyện.
Thẩm Thư Hòa theo Bạch Tiêu và mấy người tìm chỗ trống ở hàng thứ ba ngồi xuống. Trong bầu không khí như vậy, mọi người đều tự giác ngậm miệng lại, chỉ giao tiếp bằng ánh mắt.
Thẩm Thư Hòa nhìn về phía lễ đài, trên đó đã có một hàng lãnh đạo ngồi, đều là những người cô từng thấy trên báo chí. Cô nhìn thấy ở vị trí trung tâm một vị lão giả có nét giống Kỳ Niên đến tám phần, đoán có lẽ đây chính là cậu của Kỳ Niên.
Cả hội trường yên lặng không một tiếng động, chỉ thỉnh thoảng có tiếng lật giấy vang lên, một áp lực vô hình bao trùm trong lòng mọi người.
Rốt cuộc, nửa tiếng sau, tất cả những người tham dự đã đến đông đủ, cánh cửa lớn của phòng họp chậm rãi đóng lại.
Trên lễ đài, một vị lãnh đạo mặc áo Trung Sơn, vẻ mặt uy nghiêm cầm loa phóng thanh bắt đầu nói, không có lời dạo đầu, đi thẳng vào vấn đề.
"Các đồng chí, đêm nay triệu tập mọi người đến đây, chính là vì chuyện năm Long Mạch của Tân Hoa Quốc chúng ta."
"Có kẻ đã nhòm ngó Long Mạch, đồng thời đã bắt đầu hành động, chúng ta đã có đồng chí thương vong, hành động của bọn chúng vẫn đang tiếp diễn, chúng ta tuyệt đối không thể để âm mưu của kẻ địch thành công. Sau đây, tôi công bố danh sách người phụ trách đợt hành động này..."
Cuộc họp này đến tận sáu giờ sáng mới kết thúc, mọi người lặng lẽ rời khỏi hội trường. Ra ngoài, mấy người tụ lại một chỗ, lần nhiệm vụ này Thẩm Thư Hòa cùng Bạch Tiêu, Mạc Vi phụ trách Trung Long Mạch.
Đoạn Long Mạch này dài nhất, trải dài qua ba tỉnh, hơn nữa chặng đường gian khổ nhất, tuy có người phối hợp cùng họ hành động, nhưng độ nguy hiểm vẫn rất cao, nhất là khi kẻ địch đang ở trong bóng tối.
