Chương 16: Anh mau đưa cô ấy đến bệnh viện đi
Thấy hỏi không ra được gì, Vương Kiến Quốc và đồng nghiệp chuẩn bị rời đi.
Mẹ Lưu lại không chịu: “Các anh công an, các anh không làm chủ cho dân, ôi chao, con tôi, bị hại thảm quá, sau này tôi sống sao đây? Còn có thiên lý không? Trời ơi, sống không nổi nữa…”
Vương Kiến Quốc cũng rất bất lực, tuy mới tiếp xúc một ngày, ông đã thấm thía sự khó nhằn của bà lão này: “Không có chứng cứ chứng minh cô ta hại con bà.”
Thực ra, căn cứ vào khám nghiệm hiện trường, cơ bản có thể xác định Lưu Ma Tử là trượt chân rơi xuống sông Đại Liễu Giang.
Trời tối không nhìn rõ đường, bờ sông Đại Liễu Giang lại toàn cỏ, sáng sớm có sương, rất trơn, trượt chân là chuyện bình thường. Mỗi năm Đại Liễu Giang đều có vài người chết đuối, ông đã thấy nhiều rồi.
Chỉ là, nhìn tình hình hiện tại, Diệp Hướng Hồng quả thực đã cấu kết với Lưu Ma Tử muốn hãm hại Kiều Quân Tịch, chỉ là cô gái này may mắn thoát nạn.
Còn về Diệp Hướng Hồng, bà ta chết không nhận, nhất thời cũng không làm gì được, phải từ từ điều tra thêm. Nghĩ vậy, ánh mắt ông trở nên lạnh lùng.
Mẹ Lưu không quan tâm chứng cứ hay không: “Chứng cứ gì, chính là nó bảo con trai tôi đến Đại Liễu Giang, dù không phải nó ra tay thì cũng là nó hại con tôi.”
Mẹ Lưu vừa khóc lóc om sòm, vừa muốn xông lên đánh Diệp Hướng Hồng, nhưng bị công an ngăn lại.
Người thì bị giữ, nhưng miệng vẫn chửi rủa, những lời thô tục khiến Diệp Hướng Hồng hận không thể chết ngay lúc đó.
Náo loạn thêm hơn mười phút, mẹ Lưu mới rời đi sau lời cảnh cáo của hai công an. Nhưng trước khi đi, ánh mắt bà ta nhìn Diệp Hướng Hồng vô cùng âm hiểm, điên cuồng.
Diệp Hướng Hồng bị dọa đến mức mặt lại có vẻ đơ ra sắp chảy nước dãi. Bà ta biết, chuyện này chưa kết thúc, ít nhất là với mẹ Lưu, chưa kết thúc.
Đám đông xem kịch cũng giải tán. Dì Ngô và vài bác gái trước khi đi còn dặn Kiều Quân Tịch có việc gì cần giúp thì cứ nói, hàng xóm láng giềng, giúp được việc lớn thì không, nhưng việc nhỏ thì vẫn có thể.
Chuyện Diệp Hướng Hồng và Lưu Ma Tử cấu kết hãm hại Kiều Quân Tịch nhanh chóng bị lan truyền.
Mọi người rời đi, Kiều Quân Tịch đóng cửa lại, quay đầu liền thấy Diệp Hướng Hồng đầy vẻ giận dữ nhìn cô: “Mày hài lòng rồi chứ, đồ tiện nhân, nuôi mày ăn nuôi mày mặc, mày báo đáp tao như thế đấy à?”
Kiều Quân Tịch nhìn Diệp Hướng Hồng, đôi mắt nguy hiểm nheo lại. Có những người thực sự xấu đến tận xương tủy, hãm hại người khác không thành, lại đi trách người bị hại sao không ngoan ngoãn chịu chết.
Vẻ mặt Kiều Quân Tịch khó đoán: “Ai nuôi ai, dì Diệp chẳng lẽ không rõ trong lòng sao?”
Nói xong không thèm quan tâm bà ta nữa, quay người về phòng.
Diệp Hướng Hồng bị nghẹn họng không nói được gì, nhìn bóng lưng Kiều Quân Tịch với ánh mắt đầy oán độc.
Khi Tần Tư Hoa và Tần Tư Nhị từ bệnh viện trở về, tiếng xấu của Diệp Hướng Hồng đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ. Hàng xóm nhìn hai người họ với ánh mắt đầy phòng bị và chán ghét.
Cha nào con nấy, có người mẹ như vậy, chúng có thể tốt đẹp gì được.
Hơn nữa, Diệp Hướng Hồng đối xử tàn tệ với Kiều Tiểu Tịch như vậy, hai anh em chắc chắn không thể không biết, thậm chí có thể là đồng bọn.
Tần Tư Hoa mặt đầy vẻ khó hiểu, còn sắc mặt Tần Tư Nhị lại trầm xuống, cô ta chỉ cảm thấy có chuyện chẳng lành, bước chân vội vã hơn.
Về đến nhà liền thấy mẹ đang ngồi trong phòng khách, mặt mày âm hiểm nhìn về phòng Kiều Quân Tịch, miệng không ngừng chửi bới.
Hai người vội đỡ bà về phòng, sau đó mới biết được đầu đuôi câu chuyện từ miệng bà.
Tần Tư Hoa đầy vẻ không đồng tình: “Mẹ, sao mẹ có thể đối xử với Tiểu Tịch như vậy, dù sao chúng ta cũng đã nuôi nó nhiều năm, ít nhiều cũng có tình cảm.”
Diệp Hướng Hồng nhìn đứa con trai vô tích sự này, mặt đầy giận dữ: “Tại sao? Tại sao công việc của bố mày lại cho nó? Hơn nữa, mỗi tháng nó chắc chắn không chỉ có mười đồng tiền trợ cấp. Nếu nó coi chúng ta là người thân thì nên đưa hết tiền trợ cấp cho gia đình.”
Tần Tư Hoa nhất thời không biết phản bác thế nào, trong lòng anh ta thực ra cũng trách bố đã giao công việc cho Kiều Tiểu Tịch.
Tần Tư Nhị cũng phụ họa: “Đúng vậy, bây giờ mọi người sống đều khó khăn, nó còn giấu tiền riêng là không đúng.”
Tần Tư Hoa nhìn sắc mặt Tần Tư Nhị, mặt căng thẳng: “Chuyện này em cũng tham gia à?”
Tần Tư Nhị không hề thấy mình có lỗi, ngẩng cao đầu: “Thì sao? Lưu Ma Tử lớn tuổi thì hơi lớn, nhưng lớn tuổi thì biết thương người mà, hơn nữa anh ta còn rất hiếu thảo với mẹ, là người tốt.”
Kiều Quân Tịch trước khi Tần Tư Hoa và Tần Tư Nhị về, giữa tiếng chửi bới của Diệp Hướng Hồng, đã ăn một cái bánh bao nhân thịt và nửa bát cháo trắng. Vất vả cả buổi sáng, cô cảm thấy hơi mệt, liền nằm trên giường nghỉ ngơi.
Lúc này nghe thấy tiếng họ nói chuyện, trong lòng không hề dao động, ý thức đi vào không gian bắt đầu kiểm tra những thứ lấy được từ tủ của Diệp Hướng Hồng tối qua.
Tổng cộng có 532,4 đồng, còn có một đôi hoa tai vàng, một chiếc vòng tay vàng, một chiếc vòng tay ngọc bích.
Tem phiếu thì có phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu đường, phiếu muối, phiếu vải, phiếu than, nhưng số lượng không nhiều.
Vừa kiểm kê xong, liền thấy Tần Tư Nhị giận dữ xông vào, giơ tay đánh về phía Kiều Quân Tịch.
Kiều Quân Tịch phản tay nắm lấy tay cô ta, vẻ mặt bình tĩnh: “Chị à, chưa nói được mấy câu đã động tay động chân, không hay lắm đâu.”
Nói rồi hơi dùng sức, Tần Tư Nhị chỉ cảm thấy tay sắp gãy đến nơi, sợ hãi theo bản năng muốn rút tay về, chỉ nghe “rắc” một tiếng.
Một cơn đau dữ dội truyền đến, Tần Tư Nhị kêu thảm một tiếng, tay cô ta, gãy rồi!
Gãy rồi!!!
Lúc này tay cô ta cong ở một góc độ kỳ lạ, trật khớp, hoặc là gãy xương!
Tần Tư Hoa nghe tiếng động liền hốt hoảng chạy vào, thấy cổ tay Tần Tư Nhị cong ở một góc độ kỳ lạ, sắc mặt đại biến: “Tư Nhị, em làm sao vậy?”
Kiều Quân Tịch vội giải thích: “Không liên quan đến tôi đâu nhé, là chị ấy tự đánh tôi, không hiểu sao tay lại thành ra thế này.”
Tần Tư Nhị đầy mồ hôi, đau đến không nói nên lời, ánh mắt âm hiểm nhìn chằm chằm Kiều Quân Tịch.
Tần Tư Hoa nhìn Tần Tư Nhị với vẻ không đồng tình: “Rốt cuộc là em bị làm sao vậy? Tiểu Tịch là em gái chúng ta, sao em có thể…”
Chưa nói hết câu, Tần Tư Nhị đột nhiên ngẩng khuôn mặt đau đến vặn vẹo lên, trong mắt là sự không thể tin nổi. Cô ta đã thành ra thế này, anh trai mà còn trách cô ta, rõ ràng là Kiều Quân Tịch hại cô ta gãy tay.
Nhìn ánh mắt của em gái, Tần Tư Hoa ngừng nói, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Kiều Quân Tịch cả người co rúm trong góc giường, khẽ góp ý: “Anh, tay chị chắc là trật khớp rồi, anh mau đưa chị đến bệnh viện đi.”
Tần Tư Hoa vừa từ bệnh viện về: “…”
Nhìn Tần Tư Nhị đau đến mặt mày nhăn nhó, Tần Tư Hoa nhịn xuống sự bực bội trong lòng, vội vàng đi vào phòng Diệp Hướng Hồng.
Diệp Hướng Hồng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tần Tư Nhị, sốt ruột không thôi, đang vịn giường muốn đứng dậy, thấy Tần Tư Hoa đi vào liền vội hỏi tình hình.
Tần Tư Hoa vẻ mặt bất lực kể lại sự việc, rồi đưa tay xin tiền mẹ: “Mẹ, năm đồng lúc trước đã tiêu hết ba đồng năm hào, con chỉ còn một đồng năm hào, chắc chắn không đủ, mẹ cho con thêm ít tiền.”
Diệp Hướng Hồng tức đến muốn phun máu, nhưng vẫn cố nén xuống, nghiến răng, đưa hết số tiền cuối cùng còn lại cho anh ta: “Con cũng biết nhà mình bị trộm rồi đấy, hơn một đồng này là số tiền cuối cùng của nhà mình đấy, con xem có đủ không.”
