Chương 40: Cô mua căn nhà đó có vấn đề, cô biết không?
Kiều Quân Tịch ngồi xuống chiếc ghế đối diện Thẩm Kiến Quân, cầm sổ hộ khẩu và giấy chứng nhận đất đai nhà cửa lên xem, thành thật cảm ơn: “Cháu cảm ơn chú, làm phiền chú rồi. À, tiền vật liệu và công thợ hết bao nhiêu ạ?”
Thẩm Kiến Quân hiển nhiên đã tính toán rõ ràng: “Tổng cộng có 8 người đến giúp, coi như làm một ngày, cháu xem đưa 5 hào hay 6 hào đều được. Còn vật liệu, gạch xanh vá tường hơi đắt, tổng cộng hết 15 đồng.”
8 người tính 6 hào một người thì được 4 đồng 8 hào, cộng thêm tiền vật liệu tổng cộng 19 đồng 8 hào, còn thiếu 80 đồng tiền nhà trước đó, Kiều Quân Tịch từ trong túi móc ra 99 đồng 8 hào đưa cho Thẩm Kiến Quân.
Cô có chút tò mò hỏi: “Làm mấy giấy tờ này không thu phí sao ạ?”
Thẩm Kiến Quân cười giải thích: “Nhà nông thôn bọn chú thì họ cũng không thể đến tận nơi đo đạc, thường thì thu vài hào cho có lệ. Chú quen người làm giấy tờ nên họ không thu tiền.”
Kiều Quân Tịch không khỏi tán thưởng: “Chú giỏi thật, chỗ nào cũng có mối quan hệ.”
Thẩm Kiến Quân bị khen có chút không tự nhiên: “Chẳng phải thường phải giúp dân trong thôn làm việc, qua lại mãi rồi quen biết ít người.”
Hai người lại trò chuyện một lúc, Thẩm Kiến Quân đứng dậy cáo từ, Kiều Quân Tịch vội về phòng đông, thực ra là từ trong không gian lấy ra một cân đường đỏ đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Thẩm Kiến Quân kiên quyết không nhận: “Không cần đâu, cháu để uống đi.”
Trong lòng Kiều Quân Tịch cũng không nỡ, nhưng cô hiểu chuyện qua lại, chú đã giúp cô chạy vạy cả ngày, một cân đường vẫn phải tặng.
Thấy Kiều Quân Tịch kiên trì, Thẩm Kiến Quân mới nhận.
Sau khi Thẩm Kiến Quân rời đi, Kiều Quân Tịch cài cửa lại, cầm ngải cứu đến hầm chứa đốt lên, từ từ hun khói. Cô thấy khói vừa bốc lên liền vội ra khỏi hầm.
Lúc này trời đã tối, cô vào bếp, thắp đèn dầu.
Dùng nồi cơm đun nước rửa hai cái nồi sắt, lại lấy ra một miếng thịt mỡ lau chùi hai cái nồi sắt để chống gỉ, sau này dùng lúc nào cũng tiện.
Từ trong không gian lấy ra mấy bộ bát đũa, chén, đĩa, thìa để vào tủ chén, lại lấy ra mấy cái tách trà bằng sứ để ở gian giữa, những thứ này đều là đồ cô mua ở phố Liễu trước đó.
Những món đồ nhỏ này không to như đồ đạc cần phải công khai, dù sao trong sọt của cô có gì thì ai mà biết được.
Sau đó cô vào không gian, bắt đầu xử lý hai thanh gỗ cây chè.
Đầu tiên cô dùng rìu chẻ thanh nhỏ hơn thành hình một đầu to một đầu nhỏ giống cây gậy bóng chày, cô cảm thấy gậy bóng chày đánh người càng đã tay.
Cô thử cảm giác cầm, rất tốt.
Sau đó mới bắt đầu xử lý cán cuốc. Tuy chưa từng làm nhưng cô từng quan sát kiểu dáng cuốc của nhà người ta, nguyên lý đơn giản.
Chẻ thanh gỗ chè cho vừa, cắm vào lỗ tròn của lưỡi cuốc, theo khe hở mà chẻ thêm hai cái chêm gỗ đóng vào, thử một chút, lắp rất chắc chắn.
Tiếc là hôm nay trời đã tối không trồng rau được, cô ra khỏi không gian để cuốc vào nhà kho.
Cô đến cửa hầm chứa bật đèn pin nhìn xuống, thấy ngải cứu đã cháy hết, cô đậy nắp hầm lại, chuẩn bị ngày mai xuống dọn tro.
Lúc ăn cơm tối, Thẩm Kiến Quân mới biết từ miệng Chu Quế Hoa rằng Thẩm Đại Bảo đã xảy ra chuyện, ông nhíu mày hỏi: “Có biết chân nó bị thương gì không? Xác định là tối hôm qua à?”
Chu Quế Hoa lắc đầu: “Nó tự nói là không cẩn thận ngã. Theo tôi thì đáng đời, cả ngày chỉ biết trộm gà trộm chó không làm ăn gì, giờ thì hay rồi, đi còn không nổi.”
“Thẩm Kim Nguyên bọn chúng không nói gì à?” Thẩm Kiến Quân luôn cảm thấy sự việc không đơn giản.
Chu Quế Hoa nhìn ông, vẻ mặt có chút khó hiểu: “Không nói gì mà, sao thế? Có chuyện gì à?”
Thẩm Kiến Quân không nói, sắc mặt lại trầm xuống, xem ra Thẩm Đại Bảo không coi lời ông nói ra gì.
Ông biết Thẩm Đại Bảo và đám người đó không đơn giản như vẻ bề ngoài, tối qua, rất có thể chúng đã đến nhà Kiều Quân Tịch.
Nếu là thật, thì cô gái nhỏ đó cũng thật lợi hại, khiến đám Thẩm Đại Bảo phải nuốt ngược cái bực vào trong, chẳng trách dám ở một mình.
Sáng sớm hôm sau, Kiều Quân Tịch ra sân tập mấy động tác giãn cơ, thân thể này cần phải rèn luyện từ bây giờ, vụ thu hoạch có thể coi là một đợt rèn luyện thể lực.
Cô nhanh chóng xuống hầm chứa dọn sạch tro ngải cứu đã cháy, sau đó vào bếp ăn sáng.
Vừa ăn xong không lâu thì nghe thấy tiếng chiêng báo đi làm.
Kiều Quân Tịch nhanh chóng đội nón lá, đeo một bình nước quân dụng rồi ra cửa.
Đến ngã rẽ vào sân thanh niên trí thức, vừa lúc gặp các thanh niên trí thức đi ra, bất kể trong lòng mỗi người nghĩ gì, ngoài mặt đều vui vẻ chào hỏi lẫn nhau.
Mọi người men theo đường đất cùng nhau đi vào trong làng.
Kiều Quân Tịch liếc nhìn, thanh niên trí thức cũng đông thật, cũ mới cộng lại chắc khoảng 20 người.
Tần Tư Nhị không có mặt, chắc là xin nghỉ, cũng phải thôi, đôi tay đó thì làm được việc gì.
Chu Đức Trung cũng có mặt, đang dùng ánh mắt dò xét đánh giá cô từ trên xuống dưới, trong mắt lộ vẻ khó lường.
Hắn không chắc cái bẫy thú đêm đó là do cô đặt, hay là do Thẩm Kiến Quân sai người đặt giúp cô.
Người phụ nữ này vừa mới đến, Thẩm Kiến Quân đã đặc biệt cảnh cáo bọn họ đừng động vào cô, nên hắn nghiêng về khả năng Thẩm Kiến Quân sai người đặt bẫy giúp cô hơn.
Dù sao, một người phụ nữ, làm sao biết mấy thứ này?!
Bất kể thế nào, người phụ nữ gầy gò này cũng không đơn giản, vừa đến đã dám mua căn nhà này, Thẩm Kiến Quân không những đồng ý mà còn bảo vệ cô.
Tần Tư Hoa nhìn cô như muốn nói lại thôi, Kiều Quân Tịch coi như không thấy, chuyên tâm đi đường.
Dương Hồng Mai bước nhanh vài bước, chen đến bên cạnh Kiều Quân Tịch, cười hỏi: “Đồng chí Kiều, lương bổ sung cô đi lấy chưa?”
Kiều Quân Tịch cười có chút ngại ngùng: “Lấy rồi, còn cô thì sao?”
Dương Hồng Mai gật đầu: “Bọn tôi chiều hôm kia đã đi lấy về rồi, không thì hôm qua đã không có cơm ăn. À, tôi nghe nói hôm qua cô lên huyện mua không ít đồ đạc à?”
Kiều Quân Tịch khẽ ừ một tiếng: “Có một nhà có việc gấp phải chuyển đến tỉnh khác sống, nhất thời không tìm được người mua, đồ đạc sắp phải chở đến bãi phế liệu, tôi vừa hay gặp nên mua lại.”
Dương Hồng Mai vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Chà, vậy thì vận khí của cô cũng tốt thật đấy.”
Nói rồi cô nhìn quanh một lượt, ghé sát vào Kiều Quân Tịch hạ giọng: “Căn nhà cô mua, có vấn đề, cô biết không?”
Đến Thẩm Gia Áo đã 2 ngày, chỗ sân thanh niên trí thức đông người, tin tức cũng tương đối nhanh nhạy, đặc biệt là chuyện Kiều Quân Tịch mua nhà chính là tin nóng nhất ở Thẩm Gia Áo hiện giờ, cô tự nhiên cũng nghe được một chút.
Chuyện trong căn nhà đó bị đem ra bàn tán khắp nơi, vốn dĩ cũng không phải bí mật gì, cô cũng biết.
Tất cả mọi người ở sân thanh niên trí thức đều cho rằng Kiều Quân Tịch bị người Thẩm Gia Áo lừa, đa số đều chờ xem trò cười của cô.
Đố kỵ với người giàu là tâm lý chung của mọi người, ai bảo cô làm ra vẻ đặc biệt, ai bảo cô ở riêng, ai bảo cô mua nhà.
Nói không chừng vài hôm nữa lại khóc lóc chạy về sân thanh niên trí thức ở, thậm chí có khi còn gặp chuyện chẳng lành.
Chỉ là không ngờ vận khí của Kiều Quân Tịch này đúng là tốt thật, đúng lúc này Thẩm Đại Bảo lại gặp chuyện, nghe nói chân bị thương, chắc trong thời gian tới không quậy phá được nữa.
Dương Hồng Mai lại cảm thấy mọi người đều là thanh niên trí thức điền dã, ở vùng nông thôn xa xôi này chẳng thân thích ai, nên phải biết giúp đỡ lẫn nhau, đoàn kết một lòng, vì vậy cô không kìm được mà lén nhắc nhở cô một câu.
