Chương 79: Cô ơi, nhìn cháu này
Thẩm Kiến Quân lại giới thiệu với Bùi Uyên: “Đây là Kiều Quân Tịch, thanh niên trí thức về vùng chúng tôi, căn nhà của địa chủ trước đây đã được cô ấy mua lại.”
Bùi Uyên gật đầu, coi như hai người đã quen biết.
Kiều Quân Tịch tò mò hỏi: “Sao anh lại nghĩ đến việc xây nhà ở đây? Nếu sống trong làng thì có lẽ tiện hơn.”
Bùi Uyên mỉm cười: “Ở đây yên tĩnh hơn.”
Kiều Quân Tịch gật đầu. Dù không muốn có thêm hàng xóm, nhưng đất này không phải của cô, cô không có quyền lên tiếng, huống chi còn cách gần trăm mét.
Thẩm Kiến Quân thấy cô đeo gùi lên núi, có chút lo lắng hỏi: “Cô định lên núi à? Bây giờ còn quá sớm, trên núi không có ai, không an toàn đâu.”
Kiều Quân Tịch thản nhiên đáp: “Đại đội trưởng yên tâm, tôi chỉ nhặt ít củi dưới chân núi thôi. Trời sắp lạnh rồi, tôi vẫn còn thiếu kha khá củi.”
Thẩm Kiến Quân nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ. Hôm qua ông còn đi cùng công an đến chỗ Thẩm Thiết Sinh gặp chuyện, nơi đó đã không còn thuộc khu vực bên ngoài nữa, vậy mà cô còn định đi sâu hơn vào trong.
Kiều Quân Tịch lập tức nghiêm túc: “Yên tâm đi, chuyện của Thẩm Thiết Sinh làm tôi sợ chết khiếp, tôi tuyệt đối không dám vào sâu đâu.”
Thẩm Kiến Quân vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng nghĩ đến sự tàn nhẫn khi cô đã đánh nát mắt người ta, ông không nói gì thêm, chỉ dặn dò vài câu chú ý an toàn rồi để cô đi.
Thẩm Đại Trụ mặc chiếc áo bông mỏng vá chằng vá đụp, hai tay cho vào tay áo, cười hỏi: “Chú à, sao cháu thấy chú có vẻ quan tâm đến chị Kiều thanh niên trí thức thế?”
Thẩm Kiến Quân liếc anh ta một cái: “Ai cũng khổ cả, cháu cũng đừng có nhìn thanh niên trí thức với vẻ mặt khó chịu, trong số họ cũng có người tốt.”
Thẩm Đại Trụ gật đầu qua loa, rồi nhìn Bùi Uyên: “Anh xác định xây nhà ở đây à? Chỉ riêng nước uống đã không tiện, anh định đào giếng à?”
Thẩm Gia Áo có tổng cộng hai cái giếng, một cái ở phía đông làng, gần cổng làng. Thanh niên trí thức và những người dân sống gần cổng làng đều lấy nước ở giếng này.
Còn một cái giếng ở phía tây làng, tức là gần cuối làng.
Nếu Bùi Uyên không đào giếng, thì chỉ có thể đến giếng phía đông làng lấy nước. Khoảng cách tuy gần hơn, nhưng cũng phải hơn một cây số, mà còn phải gánh nước lên dốc.
Bùi Uyên gật đầu: “Ừ, quyết định ở đây vậy.”
Nói rồi anh quay sang Thẩm Kiến Quân và Thẩm Chiến Kỳ: “Chú xem có thể cấp cho cháu bao nhiêu đất để xây nhà? Tiện thể giúp cháu hỏi xem ở đâu có thợ đào giếng.”
Thẩm Kiến Quân nhìn anh: “Đào giếng không rẻ đâu.”
“Không sao, mấy anh em chúng cháu góp lại, thế nào cũng đủ.” Thẩm Đại Trụ lập tức nói theo.
Bùi Uyên cười vỗ vai anh ta: “Cảm ơn nhé, tôi sẽ trả sớm.”
Thẩm Đại Trụ cười khờ khạo: “Anh em trong nhà cả, cảm ơn gì. Chỉ tốn tiền đào giếng thôi, còn nhà thì mấy anh em chúng tôi xây cho, chẳng tốn bao nhiêu.”
Thẩm Kiến Quân không khỏi lắc đầu. Nhân công thì không tốn tiền, nhưng cửa sổ, nồi niêu, bát đũa... mua sắm những thứ đó cũng tốn kha khá tiền đấy.
Ông và Thẩm Chiến Kỳ nhanh chóng cấp đất cho Bùi Uyên, mấy người lại bàn bạc cách xây nhà, sau đó mới về ăn sáng.
Thời gian nhanh chóng trôi đến trưa. Dưới chân núi Ngũ Vĩ, Thẩm Hương Hương từ xa nhìn thấy Cẩu Oa đang nhặt củi khô.
Cô quay sang hai cậu bé 8, 9 tuổi đứng sau lưng: “Bây giờ các cháu đi qua, kiếm cớ đánh cho thằng Cẩu Oa một trận.”
Hai cậu bé này, một người là con của anh họ cô, tên là Thẩm Phúc, 9 tuổi; một người là con nhà hàng xóm chơi thân, tên là Thẩm Tri Túc, 8 tuổi.
Thẩm Phúc có chút do dự: “Cô ơi, cháu tìm không ra cớ, không cần cớ đánh nó được không ạ?”
Thẩm Hương Hương trừng mắt: “Bảo mày học bài cho tử tế, mày cứ mải chơi, việc đơn giản như vậy mà cũng không biết.”
“Mày cứ đi tới, giả vờ ngã bên cạnh nó, rồi bảo là nó đá mày. Đồ ngốc, đi nhanh lên.” Thẩm Hương Hương tức giận vì sự kém cỏi của cháu mình, đưa ra một cái cớ mà cô cho là hoàn hảo.
Thẩm Phúc lau nước mũi: “Vâng ạ, cô ơi, nhìn cháu này.”
Thẩm Phúc lao về phía Cẩu Oa, cách chừng 2, 3 mét thì “ầm” một tiếng ngã lăn ra đất.
Thẩm Hương Hương đứng từ xa nhìn thấy, gân xanh trên trán giật giật. Cái thằng nhóc này, cách 2, 3 mét mà bảo người ta đá mày, thì ai tin?
Tuy nhiên, điều đó không ảnh hưởng đến màn trình diễn của Thẩm Tri Túc. Cậu ta lao tới đẩy Cẩu Oa một cái, miệng hét lớn: “Mày dám đá anh Phúc của tao à, xem tao đánh mày này.”
Cẩu Oa trước tiên bị Thẩm Phúc đột nhiên ngã bên cạnh làm giật mình, sau đó thấy Thẩm Tri Túc xông tới đẩy mình, không kịp phản ứng, cậu bé ngã lăn ra đất.
Chưa kịp định thần, Thẩm Tri Túc đã nhảy lên người cậu, giơ tay đánh túi bụi.
Thẩm Phúc cũng bò dậy, vung nắm đấm nhập cuộc, vừa đánh vừa chửi: “Đồ khốn, mày cố tình đá tao làm tao ngã, tao phỉ nhổ vào mặt mày.”
Cả hai cùng ra tay, đánh cho Cẩu Oa khóc thét lên, không kịp thanh minh câu nào.
Thẩm Hương Hương đứng xa thấy đánh nhau cũng tương đối rồi, đánh nữa sẽ xảy ra chuyện.
Xung quanh cũng có người bị tiếng ồn thu hút tới. Cô nhanh chân chạy tới: “Các cháu làm gì thế, dừng tay, mau dừng tay.”
Thẩm Phúc và Thẩm Tri Túc nghe thấy giọng cô, nhanh chóng thu tay, miệng vẫn còn huyên thuyên: “Lần này tha cho mày vì nể mặt cô tao đấy.”
Nói xong còn nhổ nước bọt về phía Cẩu Oa, tỏ vẻ khinh bỉ.
Cẩu Oa đã bầm dập mặt mày, vừa khóc vừa nằm sõng soài dưới đất, trông thật thảm thương.
Không để đám đông kịp lên tiếng, Thẩm Hương Hương nhanh chóng giành lại quyền chủ động, lên tiếng hỏi: “Hai đứa bây làm sao thế?”
Thẩm Phúc tức giận mách tội: “Cẩu Oa vừa nãy cố tình đá cháu, làm cháu ngã xuống đất. Mọi người nhìn quần áo cháu dơ hết rồi này, về nhà mẹ cháu nhất định sẽ mắng cháu.”
Mọi người quả nhiên thấy trên đầu gối vá chằng vá đụp và khuỷu tay áo của cậu bé có khá nhiều đất, rõ ràng là do ngã mà dính vào.
Cẩu Oa nhịn đau trên người, cố thanh minh: “Cháu không có. Cháu đang nhặt củi ở đây, tự nhiên cậu ấy ngã bên cạnh cháu, cháu hoàn toàn không chạm vào cậu ấy.”
Thẩm Tri Túc lập tức ra mặt làm chứng phản bác: “Mày nói dối. Tao thấy rõ ràng mày cố tình đá anh Phúc của tao, mày đúng là đáng đánh.”
Thẩm Phúc tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Tao to xác thế này, mày không đá tao thì tao ngã làm sao được?”
Thẩm Hương Hương rất tán thành lời nói của cậu bé, liền giáo huấn Cẩu Oa: “Cẩu Oa, đây là mày không đúng rồi. Sao mày lại cố tình đá Thẩm Phúc?”
Mọi người cũng nhìn Cẩu Oa với ánh mắt không tán thành.
Ai trong làng cũng từng bị thằng bé này chiếm lợi, ấn tượng về nó vốn đã không tốt, giờ có nhân chứng, đương nhiên tin lời Thẩm Phúc.
Cẩu Oa vừa khóc vừa hét: “Cháu không có, cháu không đá cậu ấy, hu hu hu, sao mọi người không tin cháu, hu hu…”
Thấy lời mình nói chẳng ai tin, cậu bé lau nước mũi, vừa khóc vừa đẩy đám đông, chạy xuống núi.
Thẩm Hương Hương nhìn Cẩu Oa chạy xa, thở dài: “Thằng Cẩu Oa này, ôi…”
Một tiếng thở dài, tất cả đều nằm trong đó.
Mọi người cũng gật gù tán thành, đứa trẻ này coi như nuôi hỏng rồi.
Đợi mọi người giải tán, Thẩm Phúc và Thẩm Tri Túc hớn hở khoe công: “Cô ơi, bọn cháu biểu diễn thế nào?”
