Chương 74: “Ngoan, để anh xem.”
Tạ Xán biết Chu Nặc Trần không dễ chọc, nhưng không ngờ bản thân đã lên cấp ba vẫn không tránh được chiêu của anh.
Rõ ràng, thực lực của anh, sâu không lường được.
“Em nói.”
Dù bị uy hiếp, nhưng Tạ Xán biết mình có lỗi, nếu không phải khinh địch, liên tục hai lần bị mê hoặc, cũng không liên lụy Thi Nhiễm cùng rơi vào nguy hiểm.
Còn Thi Nhiễm, rõ ràng là đi cứu người, lại vì anh mà bị cuốn vào ảo cảnh, một mình chống lại hàng trăm xác sống.
Một người sống chết chưa rõ, một người vẫn sống nhăn, đừng nói đồng đội của cô, chính Tạ Xán cũng thấy mình đáng chết.
Tạ Xán bị kéo về thực tại, nhưng có chuyện anh không muốn nói, chỉ chọn trọng điểm.
“Em trở về thời thơ ấu, không có ký ức cũng không có dị năng, cô ấy dẫn em tìm lối ra, có rất nhiều xác sống, chúng em đánh không lại, cô ấy… cô ấy vì cứu em, đã bị cắn.”
Nói đến đây, lần đầu Tạ Xán thấy mình vô dụng đến thế, lại cần một cô gái bảo vệ đến vậy.
Nhưng cảm giác không thể lừa người, khoảnh khắc đó… nhớ mãi không quên.
Chu Nặc Trần liếc nhìn cô gái vẫn đang ngủ say, “Nhưng trên người em ấy không có vết thương.”
“Đúng,” Tạ Xán cũng nghi hoặc.
“Lúc ra ngoài em đã kiểm tra, vết thương biến mất, nhưng trong ảo cảnh cô ấy bị cắn rất thật.”
“À đúng rồi, cuối cùng khi chúng em sắp chết trong đó, cô ấy đã hấp thụ một viên đá, rất giống, rất giống cái mà mọi người ném qua ném lại trong bệnh viện, nhưng màu sắc khác nhau.”
“Màu sắc khác nhau?!” Hứa Tử Mạch không ngồi yên được, đầu “bịch” một tiếng va vào nóc xe, nhưng lúc này trong xe lại chìm vào im lặng kỳ lạ, không ai để ý.
Thấy phản ứng của mọi người, Tạ Xán có dự cảm không tốt, “Vậy… đó là cái gì? Xác sống thích nó như vậy, không phải liên quan tới xác sống chứ?!”
Không ai trả lời anh, Chu Nặc Trần nhìn cô gái bên cạnh, đôi mắt đen hóa thành niềm thương không thể giải thích.
Tinh hạch xác sống cũng dám hấp thụ, Nhiễm Nhiễm, dù chết cũng phải cứu Tạ Xán sao?
Lòng Chu Nặc Trần dậy sóng, nhưng bây giờ, Thi Nhiễm còn sống mới là quan trọng nhất.
“Nếu không đến đường cùng, cô ấy sẽ không làm vậy.” Cố Minh cũng trăm mối cảm xúc.
Lúc dị năng cạn kiệt bị cắn, tuyết thượng gia sương hấp thụ tinh hạch xác sống, một con đường là chết, con kia cũng là chết, chết mà tìm sống, khí phách của Thi Nhiễm khiến người khâm phục.
Cả đường không ai nói gì.
Mấy người vào căn cứ đỗ xe xong, trời đã tối hẳn.
Chu Nặc Trần bế Thi Nhiễm xuống xe, chưa kịp bế hẳn lên đã bị Thi Nhiễm ôm chặt lấy, suýt không thở nổi.
Ban đêm, da của Thi Nhiễm đã bắt đầu xanh đi, toàn thân lạnh toát, cơ thể không ngừng run rẩy…
Chu Nặc Trần lo lắng ôm chặt cô, hy vọng qua thân nhiệt có thể khiến cô dễ chịu hơn một chút.
Mấy người không ngừng bước về biệt thự, dọc đường Cố Minh phát hiện những người qua đường đều liếc nhìn họ một cái, nhưng lại vội dời mắt đi.
Biệt thự đèn đuốc sáng trưng, ngoài cửa ngoài Diệp Thư Dao và Thượng Quan Nguyệt đợi họ, đội Chỉ Thê mấy người cũng ở đó.
Thi Nhiễm đau đớn co rúc trong lòng Chu Nặc Trần, da lộ ra ngoài đã thành xanh xám, tay kiềm chế nắm chặt, lòng bàn tay đã rỉ ra máu.
Ngoại trừ Tạ Xán theo kịp tốc độ của Chu Nặc Trần, những người khác đã bị bỏ lại phía sau.
Chu Nặc Trần vào cửa không dừng lại, đi thẳng về phòng Thi Nhiễm.
Mấy người ngoài cửa kể cả đội Chỉ Thê đều thấy bộ dạng của Thi Nhiễm.
“Chị… cô ấy…” có phải là xác sống không, Tang Miên chưa hỏi xong đã bị ngắt lời.
“Im đi!”
Tang Hòa tuy cũng muốn biết tình hình, nhưng dù sao họ là người ngoài, lần này qua cũng là lo Tạ Xán chưa về, nên qua đợi anh.
Diệp Thư Dao muốn lập tức chạy theo, bị Thượng Quan Nguyệt kéo lại, “Có đội trưởng ở đó, tình trạng của Thi Nhiễm chỉ có anh ấy kiểm soát được.”
Trên đường Cố Minh đã nói sơ tình hình, Thi Nhiễm bây giờ lôi hệ cấp ba, quả thực chỉ có Chu Nặc Trần mới trông được cô.
Nhớ tới bộ dạng của Chu Nặc Trần trong bệnh viện, Diệp Thư Dao không kiên trì nữa, tiếp tục đứng ở cửa chờ Cố Minh mấy người đến sau.
“Cậu không sao chứ?” Tang Miên nhìn Tạ Xán đang nhất tâm muốn vào nhà người ta.
“Ừm, cô ấy vì cứu tôi mới thành ra thế này.”
Tạ Xán thừa nhận rất thẳng thắn, hứng chịu ánh mắt sắc bén của Diệp Thư Dao, nhưng rõ ràng không định đi.
Cố Minh biết Chu Nặc Trần chắc đã bế Thi Nhiễm đi nghỉ, nên lúc ra tới cửa không vội vào, nhìn đôi mắt hơi sưng đỏ của Diệp Thư Dao, ngưng ra băng dùng vải bọc lại đưa cho cô, “Không phải đã liên lạc với em rồi sao, sao vẫn khóc?”
Diệp Thư Dao ngượng ngùng nhận lấy băng, trong bệnh viện cô đúng là thái độ không tốt với Cố Minh, “Em không khóc, lúc nãy em không cố ý xồn xồn với anh đâu.”
Cố Minh nhướng mày, dưới cặp kính không nhìn rõ cảm xúc, “Ừm, em nợ anh một lần.”
“Cảm ơn… hả?”
Bình thường phó đội không phải sẽ nói: Không sao. sao?
Diệp Thư Dao đã nói lời cảm ơn, ngơ ngác nhìn anh, thế này thì ngượng quá.
Trong phòng Thi Nhiễm trên lầu, Chu Nặc Trần không kịp bật đèn, bế cô đi về phía giường.
Chu Nặc Trần cúi xuống, nhẹ nhàng buông tay, muốn đặt cô lên giường để xem tình hình.
Thi Nhiễm vốn toàn thân lạnh buốt, ý thức hỗn loạn, nguồn nhiệt muốn rời đi, cô không chịu.
Chu Nặc Trần vừa buông tay, cô như con lười bám chặt lấy anh, hai chân quấn lấy eo thon của anh, hai tay ôm chặt cổ anh, dán chặt vào nhau.
Chu Nặc Trần hơi thở không ổn, tay đã không biết để đâu, thậm chí không dám đứng thẳng lên, sợ cô rơi xuống.
“Nhiễm Nhiễm, ngoan nào, buông ra.”
Thi Nhiễm căn bản không nghe rõ, cứ chui vào lòng anh, “Lạnh…”
Chu Nặc Trần vốn là dị năng giả hệ hỏa, thân nhiệt cao, cấp cao hơn, vô luận là với xác sống hay với Thi Nhiễm tình trạng đặc thù bây giờ.
Một chữ, thơm.
“Đừng cọ…”
Nhìn Thi Nhiễm quanh quẩn ở cổ anh, Chu Nặc Trần từ tai đến cổ đã đỏ bừng.
Thi Nhiễm không động đậy, trong đầu như có hai luồng suy nghĩ đánh nhau: cắn anh! Không được, lỡ bị lây nhiễm thì sao!
Nhưng… Chu Nặc Trần không phòng bị cô kìa.
Cảm giác an tâm đã lâu lan tỏa trong lòng.
Lúc này não Thi Nhiễm không thể suy nghĩ phức tạp, nghĩ gì làm đó.
Chu Nặc Trần thở dài một hơi, đỡ mông cô ngồi xuống mép giường, xoay người cô nghiêng lại.
“Anh chịu em rồi.”
Thi Nhiễm ngồi trên đùi Chu Nặc Trần, đổi tư thế cũng không quên ôm cổ anh.
Ồ, sao anh ấy càng nóng hơn, tốt tốt, áp sát.
Chu Nặc Trần ngưng ra lưu hỏa, mượn ánh lửa quan sát trạng thái của Thi Nhiễm trong lòng.
Da Thi Nhiễm vẫn là xanh xám, may mà không có hiện tượng chuyển tím.
Chu Nặc Trần nhẹ nhàng bóp cằm cô, muốn nâng mặt cô gái ra khỏi lòng.
“Ngoan, để anh xem.”
Lúc này Thi Nhiễm hơi sợ ánh sáng, nhưng theo bản năng không muốn từ chối, nheo mắt ngước nhìn người đàn ông dưới ánh lửa.
Cô gái trong lòng, khuôn mặt là tái nhợt bệnh hoạn, không chút huyết sắc, đồng tử có chút mờ mịt, quanh cầu mắt trắng bệch, hàng mi dài dưới ánh lửa như chiếc quạt nhỏ, cả người như nhân vật trong truyện tranh.
Nhưng Chu Nặc Trần biết, trạng thái của Thi Nhiễm không tốt, ban ngày ngủ, ban đêm tỉnh, cộng thêm các đặc điểm hiện tại…
Xác sống ư?
Hừ, thì đã sao?
Vậy thì ở bên cô, cho đến khi tìm ra cách hồi phục.
