Giết Ninh Uẩn, thiên mệnh chi nữ, mới khiến thiên lôi đuổi theo nàng mà oanh tạc, nàng mới không thể không trốn vào Thiên Cốc.
Vì sao bây giờ nàng vẫn còn sống?
“Tiểu sư thúc, người làm sao vậy?” Tương Viên lại sốt ruột gọi Ninh Uy Nguyệt.
Giọng hơi lớn một chút, khiến Lạc Minh Xuyên nhìn sang.
“Tiểu sư thúc làm sao thế?”
Lạc Minh Xuyên thuận theo ánh mắt Ninh Uy Nguyệt nhìn qua, liền thấy đám người Tiêu Dao Tông, bọn họ cũng đang nhìn lại.
Hắn tưởng Ninh Uy Nguyệt thấy Trịnh Thiên Tà bị thương nặng hôm qua mới như vậy, bèn lên tiếng giải thích: “Tiểu sư thúc, chuyện này bình thường thôi, bọn họ sẽ không để Trịnh Thiên Tà bỏ lỡ Vụ Ẩn bí cảnh đâu, nhất định đã cho hắn ăn thứ linh đan diệu dược gì đó. Người không cần lo lắng, chờ vào Vụ Ẩn bí cảnh, chúng ta tránh bọn họ là được.”
Tương Viên cũng ở bên cạnh khuyên nhủ: “Đúng đúng, Vụ Ẩn bí cảnh bên trong rộng lắm, chúng ta đánh không lại thì tránh không được sao? Lát nữa vừa vào, chúng ta liền đi xa bọn họ.”
Ninh Uy Nguyệt dần trấn tĩnh lại.
Ba năm nay, nàng vẫn luôn sống rất bình yên.
Sự xuất hiện của Ninh Uẩn đã thành công khơi dậy mặt ác trong nàng.
Thiên mệnh chi nữ sao? Quả nhiên lợi hại, bị nàng đâm nhiều nhát như vậy mà không chết, quanh đi quẩn lại vậy mà lại bái nhập môn hạ của Tiêu Dao Tiên Quân.
Nàng không tin, vô luận cố gắng thế nào cũng sẽ chết dưới tay Ninh Uẩn.
Ninh Uẩn, nàng Ninh Uy Nguyệt nhất định phải giết nàng ta.
“Không sao, ta không sợ hắn, ta chỉ kinh ngạc vì sao hắn khỏi nhanh như vậy, thì ra Tiêu Dao Tông nỡ cho hắn linh đan diệu dược a.” Lúc này Ninh Uy Nguyệt đã khôi phục bình tĩnh.
Mọi người không nói gì thêm, yên lặng đứng một bên, chờ hành động của các trưởng lão.
Một bên khác, Ninh Uẩn cũng nhìn thấy Ninh Uy Nguyệt, đồng dạng chấn động không thôi, kinh hãi đến mức mặt mày trắng bệch.
“Tiểu sư muội làm sao vậy?”
Đời này Ninh Uẩn không gọi là Ninh Uẩn, mà gọi là Diệu Uẩn.
Rốt cuộc vì Ninh Uy Nguyệt thay đổi chút vận mệnh, nàng không thể đến Ninh gia nhận tổ quy tông, vẫn là cái tên do nương nàng là hoa khôi Diệu Âm đặt cho, Diệu Uẩn.
Nàng nghe Trịnh Thiên Tà hỏi, sống mũi cay cay, “Ta nhận ra nàng ta.”
“Ai?”
“Nữ tử đối diện kia, vừa rồi nàng ta còn nhìn chúng ta.”
Trịnh Thiên Tà ánh mắt trầm xuống, “Ninh Uy Nguyệt?”
Diệu Uẩn gật đầu.
“Năm ta mười tuổi từng gặp nàng ta, nàng ta cầm chủy thủ liên tiếp đâm ta mười tám nhát, nếu không phải cha ta tìm thấy ta, cứu ta, thì ta đã chết rồi.”
“Cái gì?” Trịnh Thiên Tà biến sắc, “Còn có chuyện này?”
Diệu Uẩn đau buồn gật đầu, bộ dạng nước mắt lưng tròng, khiến người ta thương tiếc.
“Còn nhỏ như vậy, sao nàng ta ác độc như thế? Vì sao nàng ta muốn giết ngươi?” Trịnh Thiên Tà tức giận không thôi.
Diệu Uẩn nhẹ cắn môi dưới, bộ dạng rất đau khổ.
“Thật ra lúc đó ta cũng không quen biết nàng ta, cũng không biết vì sao nàng ta muốn giết ta. Mãi đến sau này ta mới biết, nàng ta cũng là nữ nhi của cha ta.”
“Hả?” Trịnh Thiên Tà kinh ngạc, nhìn Diệu Uẩn trước mắt, lại nhìn Ninh Uy Nguyệt đang nói chuyện với người khác ở đằng xa.
Thảo nào hai người lớn lên giống nhau như vậy, thì ra là tỷ muội a.
Tỷ muội?
Tỷ muội sao lại đánh nhau kịch liệt như vậy?
Diệu Uẩn thấp giọng nói: “Nàng ta là muội muội cùng cha khác mẹ của ta, nương nàng là chính thê cha ta cưới, nương ta…… nương ta là ngoại thất cha ta lén nuôi. Ngày đó, vốn dĩ cha ta muốn đón chúng ta về nhà, không đợi được cha ta, lại đợi được nàng ta. Nàng ta thấy ta, trực tiếp cầm chủy thủ giết ta.”
Nói xong, Diệu Uẩn nước mắt lưng tròng không muốn nói tiếp nữa.
Trịnh Thiên Tà cũng nghe hiểu đại khái câu chuyện, phần còn lại hoàn toàn dựa vào tưởng tượng.
Hắn xuất thân thế gia, mấy trò vợ chồng hắn thấy nhiều rồi.
Diệu Uẩn là tỷ tỷ, điều này nói rõ, nương Diệu Uẩn phần lớn quen cha nàng trước.
Nam nhân có bao nhiêu thiếp thất thì trưởng bối thường không quản, nhưng cưới ai làm vợ, bọn họ không tự quyết được, phải do trưởng bối sắp xếp.
Đa số đều là liên hôn vì nhiều lý do, cưới nữ tử gia thế không kém.
Nếu gia tộc nữ phương mạnh hơn nhà mình, hoặc nữ phương khá mạnh mẽ, thì sẽ không cho phép nam phương có thiếp thất.
Vậy thì nữ tử nam phương thích, phần lớn chỉ có thể ủy khuất làm ngoại thất, còn là loại lén lút nuôi dưỡng.
Hắn cảm thấy nương Diệu Uẩn phần lớn là như vậy.
“Ai!” Cũng là một nữ nhân đáng thương bị xuất thân liên lụy.
“Nữ nhân kia cũng quá đáng ghét, không nói đến chuyện ai đến trước ai đến sau, ngươi thế nào cũng là tỷ tỷ nàng ta, sao nàng ta có thể ác độc như vậy?”
“Suỵt, nhỏ tiếng chút.” Diệu Uẩn vội kéo Trịnh Thiên Tà nói: “Sắp vào Vụ Ẩn bí cảnh rồi, không thể gây thêm chuyện.”
Trịnh Thiên Tà nuốt cục tức này xuống, nhìn đối diện một cái, lại quay mặt nói với Diệu Uẩn: “Ngươi chờ đó, chờ vào bí cảnh rồi, đại sư huynh báo thù cho ngươi.”
“Thôi bỏ đi, nhiệm vụ sư phụ giao phó quan trọng hơn.”
Trịnh Thiên Tà nghẹn một bụng tức, nghĩ đến việc sư phụ vì để hắn thuận lợi vào Vụ Ẩn bí cảnh, còn tự mình đến đưa thuốc cho hắn, chỉ có thể tạm thời nuốt cục tức này vào bụng.
“Hôm qua nàng ta dùng mưu kế làm ta bị thương, còn có chuyện nàng ta đâm ngươi mười tám nhát, chúng ta đều ghi nhớ cả. Chỉ mong nàng ta có thể sống mà rời khỏi Vụ Ẩn bí cảnh, chờ đại sự sư phụ giao phó làm xong, chúng ta đầu tiên sẽ tìm nàng ta báo thù.”
“Được, đa tạ sư huynh.”
Phía sau mọi người lục tục đi vào, mấy vị trưởng lão cùng hợp lực khởi động trận pháp phong ấn, đem cái bí cảnh lơ lửng kéo đến khoảng cách gần nhất.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, cả bầu trời mây đen kín đặc.
Sau đó, hư ảnh của một mảnh đại lục dần dần hiện ra giữa không trung, phủ xuống đại địa một mảng bóng đen.
Đừng tưởng bí cảnh ngay trên đỉnh đầu, trực tiếp ngự kiếm bay lên là được.
Thật ra bí cảnh và đại lục tu tiên nằm ở hai không gian khác nhau, dù bay lên cũng không thể chạm tới.
Muốn vào trong đó, còn phải dùng biện pháp đặc biệt.
Xé rách không gian, do người phù hợp với quy tắc của bí cảnh mở ra cánh cửa của nó.
Các đại sư huynh của ba đại huyền môn và một đại kiếm tông lần lượt lên sân, bốn người hợp lực, không xa, dần dần lộ ra một cái cửa động.
“Ra rồi, lần này cửa chỉ mở trong thời gian một nén hương, các ngươi mau vào đi.”
Hai trăm người nối tiếp nhau đi vào.
Đương nhiên, người của ba đại huyền môn và Thần Kiếm Tông có quyền ưu tiên, được vào trước.
Trận pháp sẽ trói buộc Vụ Ẩn bí cảnh ở đây một tháng, mấy vị trưởng lão sẽ luôn canh giữ ở đây, chờ đệ tử các phái.
Chờ đến ngày cuối cùng, tất cả những người không thuộc về tiểu thế giới này đều sẽ bị nó đẩy ra, sau đó lại tiến vào quỹ đạo hư không.
Sau khi vào cửa động của bí cảnh, tầm mắt nhìn thấy nơi quang đãng không lớn, xa xa sương mù dày đặc, lớp sương mù đó mang đến cho người ta cảm giác thần bí lại nguy hiểm.
Cái tên Vụ Ẩn bí cảnh, đại khái là do đó mà ra.
Nhóm người Diễn Thiên Tông vào trước tiên trực tiếp đi luôn, bọn họ thấy nhóm người kia đã đi về phía bên trái.
Nhóm thứ hai vào chính là Ninh Uy Nguyệt và những người khác, Lạc Minh Xuyên chọn một hướng định đi, bị Ninh Uy Nguyệt ngăn lại.
“Tiểu sư thúc, làm sao vậy?”
Ninh Uy Nguyệt nhỏ giọng nói: “Ta luôn cảm thấy hành động hôm qua của Tiêu Dao Tông rất kỳ lạ, chúng ta đi theo bọn họ.”
“Hả?” Lạc Minh Xuyên khóe miệng co giật, hắn nghi ngờ tiểu sư thúc đang ghi thù, nhưng không có chứng cứ.
