Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Xuyên Sách Tôi Cưng Chiều Đại Phản Diện Đến Nghiện - Tô Ý > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Tỉnh dậy

 

“Mọi người chăm sóc cô ấy trước, tôi ra ngoài giải quyết mấy thứ kia.”

 

Vân Yến rời khỏi phòng ngủ chính, cầm lấy thanh trường đao để bên ngoài cửa, giọng nói bình thản.

 

“Anh Yến, cần giúp không?”

 

Lâu Thượng cố tỏ ra bình tĩnh lại gần, nhìn con dao sắc bén trong tay Vân Yến, nuốt nước bọt đầy thận trọng.

 

Gọi một tiếng anh thì đã sao? Không mất mặt, tuyệt đối không mất mặt.

 

Tuy không thể xử gọn đám dây leo như anh Yến, nhưng nếu có việc gì cần, hắn vẫn có thể làm được.

 

Hắn cũng đâu có yếu!

 

Chặt đứt dây leo nhất định là vì hắn chưa tìm được dao sắc như anh Yến! Nhất định là vậy!

 

“Cậu chắc là không làm phiền chứ?”

 

Trầm Tinh Ngộ dựa vào tường, liếc nhìn Lâu Thượng đang tiến lại, chậm rãi nói một câu chọc thẳng vào tim.

 

Lâu Thượng: “…

 

Hay lắm, Tiểu Ngộ không cho nể mặt chút nào…”

 

“Anh Vân, rốt cuộc Tô Ý đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Triệu Nhiễm lo lắng nhìn Vân Yến với vẻ mặt bình thản, vội vàng hỏi.

 

Có lẽ vì khí chất mạnh mẽ bẩm sinh của người đàn ông này, Triệu Nhiễm cảm thấy cả nhóm như có chỗ dựa.

 

Mấy ngày nay họ cũng từng thử chặt mấy dây leo bên ngoài.

 

Dùng dao làm bếp có thể chặt đứt, nhưng tốn không ít sức.

 

Huống hồ Tô Ý vẫn chưa tỉnh, mấy ngày nay họ không dám lơ là.

 

“Cô ấy không sao.”

 

“Tôi cũng không cần giúp.”

 

Vân Yến không giải thích thêm.

 

Chỉ là trước khi rời đi, ánh mắt anh lướt qua Trầm Tinh Ngộ đang đứng bên cạnh.

 

Trong khoảnh khắc chạm phải ánh mắt Vân Yến, Trầm Tinh Ngộ theo bản năng căng cứng người.

 

Ánh mắt này thực sự rất xa lạ, còn mang một sự lạnh lùng khó tả.

 

Không giống thứ lạnh lùng xa cách từng thấy trước đây, mà là một loại lạnh khiến người ta không tự chủ được mà rùng mình, tim run lên.

 

Thậm chí, trong một khoảnh khắc, hắn có ảo giác rằng đó không còn là con người bình thường nữa.

 

“A, anh Yến một mình thực sự không sao chứ? Ba chúng ta ở trong nhà có ổn không?”

 

Nhìn bóng lưng Vân Yến rời đi, Lâu Thượng lại quay đầu nhìn hai người còn lại trong phòng.

 

Dù sao họ cũng là người hưởng lợi, để một mình anh Yến lên lầu giải quyết nguy hiểm, đúng là có chút lương tâm bất an!

 

Nhưng chút lương tâm này tan biến ngay khi Lâu Thượng thấy Vân Yến chẳng mấy khó khăn chặt đứt đám dây leo đang tràn tới.

 

Đúng vậy, có những người không thể nhìn bằng con mắt thường được.

 

“Tôi nghĩ với thân thủ của anh Vân, chúng ta ra ngoài chỉ thêm phiền cho anh ấy thôi…”

 

Triệu Nhiễm cùng Lâu Thượng nhìn màn hình giám sát, tự nhận thức rất rõ.

 

Không ngờ, Tô Ý và Vân Yến khi đối phó với thứ bên ngoài kia lại có động tác bình tĩnh giống nhau đến vậy.

 

Triệu Nhiễm không biết diễn tả tâm trạng mình.

 

Thế giới thay đổi, con người cũng thay đổi.

 

“Thôi, cậu hoa nhỏ ạ, chúng ta đừng làm vướng chân anh Vân là được.”

 

Triệu Nhiễm liếc Lâu Thượng vẫn còn nhìn màn hình giám sát nơi không còn bóng dáng Vân Yến, chậm rãi lên tiếng.

 

Sau đó cô quay lại phòng khách, tỉ mỉ chọn một ít dâu tây tươi nhất bày lên đĩa.

 

Thậm chí còn chỉnh sửa vị trí cẩn thận để trông thật bắt mắt.

 

Như vậy, Tô Ý tỉnh dậy nhìn thấy chắc chắn sẽ vui.

 

Nhờ có Tô Ý, nếu không có câu nhắc nhở của cô ấy, có lẽ cô mãi mãi không phát hiện ra trong chiếc vòng cổ bà nội để lại lại có một không gian rộng lớn như vườn đào nguyên.

 

Chuyện này khiến người ta cảm thấy cực kỳ không thực tế.

 

Nhưng nó lại thực sự xảy ra trước mắt cô.

 

Đặc biệt là khi cô nhìn thấy những trái cây và rau củ tự nhiên này.

 

Thậm chí chỉ cần cô muốn, cô có thể mang chúng ra ngoài.

 

Bà nội từng nói đây là viên kim cương hoàn mỹ nhất bà từng thấy, có lẽ trên đời không tìm được viên thứ hai.

 

Vì thế bà đã dồn hết tâm huyết để mài giũa thiết kế.

 

Cho đến khi hấp hối trên giường bệnh, bà còn dặn cô phải trân trọng giữ gìn.

 

Cô từng nghĩ nó chỉ là một viên kim cương đẹp thôi…

 

Ai ngờ lại có một thế giới khác như thế này?

 

“Gọi ai là cậu hoa nhỏ vậy hả, Triệu Nhiễm, cô bỏ cái biệt danh này ngay cho tôi!”

 

Lâu Thượng tự nhận mình cũng là một người đàn ông đẹp trai, mạnh mẽ, đừng tưởng dị năng của hắn là hoa thì hắn là hoa!

 

Hoa là hoa, hắn là hắn.

 

“Thế còn cậu gọi tôi là dân trồng rau?”

 

Triệu Nhiễm khẽ co chân dài, chồng chéo lên nhau, tay nghịch hoa quả, đầu không ngẩng lên.

 

Lâu Thượng: “…

 

Miệng quá nhanh, hắn không kịp kiểm soát!

 

“Cậu hoa nhỏ.”

 

“…”

 

“Cúc nhỏ.”

 

“…”

 

“Dân trồng rau, câm miệng!”

 

“À, đúng đúng đúng, có giỏi thì đừng ăn rau tôi trồng!”

 

“… Tiểu Ngộ, cậu đứng về phe nào vậy?”

 

Nhìn thấy bạn thân không ngăn cản Triệu Nhiễm, ngược lại khi nghe biệt danh mới còn khẽ gật đầu, Lâu Thượng nội tâm hơi phát hỏa.

 

Tức đến nổ phổi.

 

“Triệu Nhiễm nói đúng.”

 

Sờ đầu con chó đang gặm bắp cải, Trầm Tinh Ngộ nói ngắn gọn.

 

Lâu Thượng: “…

 

Cả nhà đều bắt nạt hắn, ghi vào sổ đen, đợi cô Tô Ý tỉnh dậy, hắn sẽ mách lại.

 

Hừ, chỉ có cô Tô Ý đối xử tốt với hắn nhất, họ có tình bạn cách mạng cùng chung tiếng nói!

 

Hành lang tối om, đầy những dây leo to nhỏ đan xen, quấn chặt lấy nhau, như một cái lồng giam lớn.

 

Ánh sáng lọt qua khe hở trở nên vụn vặt và yếu ớt.

 

Tay đao vung lên, lại chặt đứt một dây leo lao tới từ phía sau, Vân Yến nhìn những cành lá tràn ngập khắp tầng lầu, nói không ngạc nhiên chút nào là giả.

 

Xác chết thối rữa khắp nơi, xương vụn vương vãi, bốc ra mùi hôi thối khó chịu, hàng chục cái đầu rỗng rải rác khắp nơi.

 

Cả tầng mười một như trở về thời khắc bi thảm nhất của ngày tận thế, tĩnh mịch như địa ngục trần gian.

 

Anh không ngờ mới chỉ ba ngày sau tận thế mà đã xuất hiện một biến thể như thế này.

 

“Chu Kim Dữ…”

 

Trước mắt như lóe lên những hình ảnh đen tối nhất của kiếp trước, bộ mặt đáng sợ của đồng đội cũ khi ám hại anh.

 

——“Vân Yến, trách thì trách anh quá mạnh rồi!”

 

Không ngờ, anh chưa kịp ra tay, thì đã có một người mất mạng rồi.

 

Đáng tiếc, không chết dưới tay anh…

 

Một cái đầu đã mất đi sinh khí, chỉ còn một lớp da bọc xương, treo lơ lửng trên cành chính ở giữa.

 

Không khó tưởng tượng, người này trước khi chết đã phải chịu đựng sự đau đớn và tuyệt vọng khi nhìn cơ thể mình bị ăn mòn từ từ.

 

Năng lực tinh thần vô hình chậm rãi lan ra, lướt qua thân cây chính bị bao bọc nhiều lớp, không một tiếng động.

 

“Tìm thấy rồi.”

 

Môi mỏng hé mở, phát ra một tiếng cười nhẹ.

 

Đáng lẽ đầu thời kỳ tận thế không thể xuất hiện loại biến thể cao cấp như vậy, nhưng đã gặp rồi, tinh hạch này làm năng lượng thăng cấp, thực sự rất thích hợp.

 

Lưỡi kiếm sắc bén xé toạc những chiếc lá dài quấn xoắn, dù cho xung quanh có bao nhiêu dây leo muốn co rút lại ngăn cản, cũng không thể bẻ gãy được lưỡi dao gió vốn vô hình.

 

“A a a!”

 

Tiếng thét chói tai vang lên cùng với sự vung vẩy điên cuồng của dây leo, như tiếng móng tay cạo vào kính, đâm thẳng vào não.

 

Biến thể dường như nhận ra sự mạnh mẽ của người đàn ông trước mặt, muốn liều mạng phản kích.

 

Đáng tiếc, dây leo của hoa lan biến dị không địch lại lưỡi kiếm.

 

Còn năng lực tinh thần của nó giỏi nhất là khiến người ta chết trong mơ một cách không tiếng động.

 

Đối với Vân Yến, người vừa mới thức tỉnh dị năng tinh thần hệ ở kiếp này, điều này hoàn toàn không có khả năng tấn công và uy hiếm mạnh mẽ.

 

Chuyến này xem ra là đúng, biến thể này là dị năng song hệ mộc hệ và tinh thần hệ hiếm có.

 

Không muốn tốn thời gian, anh trực tiếp thúc đẩy dị năng phong hệ, chặt đứt thân cây chính dày đặc máu me.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, lòng bàn tay mở ra, hai viên tinh hạch màu xanh và trắng nằm yên lặng.

 

Cây thủy tinh lan biến dị vừa còn vung vẩy uy hiếp lập tức khô héo và trở nên yên tĩnh, những dây leo đang quẫy đạp rơi xuống đầy đất.

 

“Vẫn chưa đủ…”

 

Vừa dứt lời lạnh lùng, hai viên tinh hạch trong lòng bàn tay từ từ tan biến, chỉ còn một ít bụi phấn theo gió bay đi.

 

“Khụ khụ, trời ơi, các cậu nhìn bên ngoài kìa!”

 

Suýt sặc nước bọt, Lâu Thượng chạy nhỏ men ra ban công.

 

Những dây leo bám chặt bên ngoài ban công tự nhiên mất đi sức sống, trong nháy mắt khô héo rũ rượi, rồi rơi xuống.

 

Hắn chỉ mới vuốt đầu chó có mấy lần thôi mà!

 

“Anh ấy, thực sự đã giải quyết được cái thứ to đùng đó rồi ư? Đỉnh thật!”

 

Lâu Thượng đơn phương tuyên bố, từ nay về sau đây là anh trai ruột của hắn!

 

“Thật sao!”

 

Triệu Nhiễm nhìn phòng khách dần trở nên sáng hơn, đôi mắt phượng xếch lên đầy kinh ngạc.

 

“Phải rồi, tôi phải đi xem Tô Ý thế nào.”

 

Bên ngoài ban công phòng ngủ chính của Tô Ý bị che phủ nhiều nhất, cô phải đi xem tình hình.

 

“Đúng đúng, mau đi xem đi!”

 

Lâu Thượng đẩy nhẹ Triệu Nhiễm, thúc giục.

 

Thực ra hắn cũng muốn vào xem, nhưng vừa nghĩ đến tiền lệ bị trói thành bánh tét, Lâu Thượng thông minh quyết định hắn nên ở ngoài thì tốt hơn.

 

Lần thứ tám trăm lục túi nhỏ tìm thẻ tích phân, tiểu Tô Ý chợt nhận ra, hình như cô đã từ bỏ việc tìm kiếm từ mười lăm năm trước…

 

Cô hình như, còn có chuyện quan trọng hơn nữa…

 

[Kí chủ ơi, mở mắt ra nhìn xem! Sao cậu lại đi như thế! Ngủ ngon lành vậy, để mình một thống làm sao bây giờ!]

 

Giọng của hệ thống nghe có vẻ hơi khàn, nhưng vẫn không ngừng than thở.

 

Hình như có chỗ nào đó không ổn?

 

Nhưng trong sách hình như viết thế, một người nằm, một người khóc, từ ngữ chắc nó không nhầm.

 

Ừ, không nhầm, để thử thêm vài lần nữa xem.

 

[Thử một lần là chết đấy, mày gọi nữa tao nghe thử xem…]

 

Giọng nói quen thuộc vang lên u u u, quả cầu ánh sáng nhỏ không kìm được rùng mình.

 

Rồi như nhận ra điều gì, nó lại phấn chấn hẳn lên, ngay cả công suất cũng sáng tăng mấy độ.

 

[Chà, kí chủ cuối cùng cũng tỉnh, cậu đã ngủ ba ngày rồi đấy!]

 

Hơi đau đầu xoa xoa thái dương, Tô Ý từ từ mở mắt.

 

Ánh sáng chói lòa khiến cô không quen, muốn đưa tay che mắt, nhưng tay phải vừa giơ lên lại hơi khựng lại.

 

Ai băng tay mình thành móng heo vậy!

 

Vải trắng mềm mại quấn chặt cả bàn tay phải bị thương, thậm chí cả cổ tay thon thả cũng không buông tha.

 

Những đốm hoa màu đen trên vải rơi đúng vào đầu ngón tay, trông chẳng khác nào chân trước của loài động vật nào đó.

 

[Kí chủ?]

 

Hệ thống có chút không chắc chắn nhìn kí chủ nhà mình, chắc là không ngủ đến ngốc chứ?

 

[Hệ thống, cậu nói cho tôi trước, ai đã băng cho tôi thế này.]

 

Tô Ý hít một hơi thật sâu.

 

Một kỹ thuật băng bó xấu xí như vậy, lại xuất hiện trên người cô.

 

Tô Ý tuyên bố tâm trạng của cô lúc này rất “đẹp”.

 

Nó là một cái thống biết nghe lời.

 

[Lâu Thượng băng đấy, đẹp không kí chủ?]

 

Vừa tỉnh dậy đã bị xấu đến choáng váng, Tô Ý: […]

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi