Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Xuyên Sách Tôi Cưng Chiều Đại Phản Diện Đến Nghiện - Tô Ý > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

### Chương 14: Ngoan ngoãn ra ngoài chờ

 

“Ê, Vân Yến đâu?”

 

Định chạy ra ngoài đuổi theo, nhưng Tô Ý nhận ra mình còn chưa rửa mặt, cuối cùng đành chọn giữa việc nhịn đói thêm một chút và bỏ qua hình tượng — cô chọn vế trước.

 

Sau khi rửa mặt xong, việc đầu tiên là tìm Vân Yến nấu cơm!

 

“Em gái Tô Ý, cuối cùng em cũng tỉnh rồi! Tưởng không được gặp lại em nữa cơ!”

 

Lâu Thượng với mái tóc đỏ chói mắt ôm con chó biên giới đang bất lực, nước mắt ngắn nước mắt dài.

 

Cô gái nhỏ hiếm hoi có cùng gu thẩm mỹ với hắn, nếu tỉnh không dậy thì hắn sẽ thực sự đau lòng đấy.

 

Tô Ý: “...”

 

Vừa nhìn thấy khuôn mặt đó, Tô Ý liền nhớ đến bàn tay phải hiện tại không dám nhìn thẳng của mình.

 

À phải rồi, cô còn đang chống một cái móng giò xấu xí...

 

Tô Ý mặt dài thườn thượt, u uất nhìn Lâu Thượng đang ôm chó khóc lóc.

 

Hệ thống lặng lẽ liếc nhìn ký chủ nhà mình, đồng cảm thắp một nén nhang.

 

Nếu là người không quen biết nhìn cảnh này, chắc tưởng con chó tên là “Tô Ý” ấy chứ.

 

Vừa rửa xong rau lấy từ không gian, Triệu Nhiễm bước ra liền thấy cảnh này.

 

“Hoa nhỏ à, cậu đang làm gì thế?”

 

“A, tớ vui mà, tớ đang thể hiện niềm vui với em gái Tô Ý, gọi là mừng quá mà khóc.”

 

“Thế cậm ôm chó là ý gì?”

 

Triệu Nhiễm không còn hy vọng gì vào cái đầu của Lâu Thượng nữa.

 

“Tớ, tớ cũng không dám ôm em gái Tô Ý mà.”

 

Ôm một cái thì chết người.

 

Triệu Nhiễm: “......”

 

Trầm Tinh Ngộ đứng bên cạnh lặng lẽ lùi một bước, ngước nhìn góc tường bốn mươi lăm độ.

 

Thằng ngốc này là ai? Không quen, không thân, cũng không phải người nhà mình.

 

Con chó biên giới bị nhốt, trên bộ mặt đen trắng rõ ràng lộ rõ vẻ chán ghét, như kiểu đã chán sống ấy.

 

“Này, Trầm Tinh Ngộ, quản cái thằng đần nhà anh đi.”

 

Tô Ý giận dữ hừ một tiếng, ánh mắt dừng trên mái tóc đỏ khiến câu “đồ xấu xí” sắp nói ra biến thành “thằng đần”.

 

Nhìn màu đỏ, cô quyết định không làm nhục cái thằng đần vốn dĩ não có vấn đề.

 

Mà nói mới nhớ, sao hồi đó cô lại thấy Lâu Thượng làm vệ sĩ cũng tốt nhỉ?

 

Hơi hối hận rồi đây.

 

“Khụ, Vân Yến ở trong bếp.”

 

Trầm Tinh Ngộ nghiêng người chỉ về phía căn bếp lớn không xa.

 

Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng Lâu Thượng đôi khi đúng là bị nghẽn mạch suy nghĩ thật.

 

Nói nôm na là não vô nước gián đoạn.

 

Tô Ý “À” một tiếng, lại đi về phía bếp.

 

Không biết cô có được ăn đồ ngon nữa không đây!

 

Thôi, cô tạm thời không giận Lâu Thượng nữa, tức giận ảnh hưởng tới cảm giác thèm ăn.

 

Lâu Thượng chậm một nhịp mới ngẩng đầu lên.

 

“Em gái Tô Ý vừa nói tớ không có não đúng không?”

 

Trầm Tinh Ngộ quay mặt đi không đáp.

 

Triệu Nhiễm trực tiếp lườm một cái.

 

Lâu Thượng: “......”

 

Tổn thương rồi.

 

Cái IQ một trăm hai mươi của hắn làm sao mà không có não được?

 

“Vân Yến à, anh về rồi thật tốt, em muốn ăn bít tết, còn có sườn nữa...”

 

Tô Ý chạy vào chuyên môn để gọi món, vừa thấy cổ tay lạnh lẽo trắng trẻo lộ ra khi Vân Yến xắn tay áo, bỗng nhiên thấy thèm.

 

Cô thích mấy thứ đẹp, ừm, muốn sờ tay Vân Yến.

 

Vân Yến hơi đau đầu, nghiêng người né tránh đầu ngón tay cô gái đang đưa tới.

 

Có phải hắn đa cảm không? Sao cứ thấy Tô Ý có hứng thú với thân thể hắn thế?

 

“Tô Ý, muốn ăn cơm thì ngoan ngoãn ra ngoài chờ.”

 

Thực ra hắn đáng lẽ cầm tinh hạch rồi đi, vốn không nên lãng phí thời gian trên người Tô Ý...

 

“Được thôi! Nhớ hấp thêm một con cá nữa nhé!”

 

Không được sờ tay, Tô Ý bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay lại bàn ăn ngồi xuống.

 

Ăn cơm vẫn quan trọng hơn.

 

【Ký chủ, lúc chị bị hoa lan dị năng thôi miên, em lo lắng lắm.】

 

Nó lo đến nỗi giọng khóc đến khàn, còn phải tốn công sửa lại chương trình giọng nói của mình.

 

Tô Ý ngồi ở bàn ăn, chống má chầm chậm suy nghĩ.

 

【Đó là lý do em khóc tang chị à? Lần sau làm thế nữa là cấm nói luôn nhé.】

 

【......】 Chẳng lẽ vì nó khóc không khuếch đại như trên phim hay sao?

 

【Không có gì phải lo, thôi miên tinh thần kiểu này ký chủ chịu được.

Cái thứ trên lầu là do Vân Yến giải quyết à?】

 

Tô Ý vừa lấy dâu tây của Triệu Nhiễm ra ăn, vừa hỏi một câu thờ ơ.

 

Còn về chuyện bị thôi miên tinh thần, cũng không đến nỗi nguy hiểm.

Ít nhất cô có đủ năng lực tự tỉnh lại.

 

Chọn ngủ ba ngày, chẳng qua chỉ là muốn ngủ một giấc thật ngon.

Bị thôi miên mà ngủ thực sự rất thoải mái, hoàn toàn không lo bị đánh thức hay làm phiền.

 

Trời sinh tinh thần lực của cô hơi yếu, nhưng em trai cô thì ngược lại.

Để rèn luyện tinh thần lực, mẹ đã dạy cô dùng tinh thần lực vẽ bùa.

 

Bố thì muốn lấy độc trị độc, dùng tinh thần lực mạnh mẽ của ông để rèn luyện cô.

Chỉ là mỗi lần làm cô đau khóc thì ông lại không nỡ ra tay, rồi chạy đi tự nhốt mình.

 

Cô chỉ khóc khi thực sự đau quá.

Rồi vì muốn loại bỏ điểm yếu này, cô khóc xong lại chạy đi tìm bố.

 

Vậy nên, sợ gì công kích tinh thần, hay thôi miên tinh thần.

Tinh thần lực của cô hơi yếu, nhưng sức bền rất mạnh!

 

【Là nam chính giải quyết đó.】

 

Mà giải quyết cực nhanh! Rất lợi hại, không hổ là nam chính mạnh nhất thế giới nhỏ này!

 

【Được rồi, chị biết rồi.】

 

Tô Ý có suy nghĩ gật đầu.

 

Biết rồi, đây là một người vừa đẹp trai, nấu ăn ngon, năng lực mạnh, lựa chọn vệ sĩ tốt nhất!

 

Chán chờ ăn, Tô Ý lôi điện thoại của nguyên chủ ra sạc pin, định xem tin nhắn.

 

Không bất ngờ, tín hiệu đã mất từ lâu, màn hình liên lạc vẫn dừng ở buổi sáng ngày tận thế bùng nổ.

 

Bố mẹ Tô còn gọi hơn chục cuộc, nhưng đều không kết nối được.

 

Cuối cùng chỉ có thể dặn con gái trong khung chat nhớ ở yên trong nhà, bảo vệ bản thân, họ sẽ cố gắng tìm quan hệ đến cứu.

 

Phía dưới dường như còn nhiều tin chưa đọc, hẳn đều nói về chuyện biến động bên ngoài.

 

Tô Ý không có tâm trạng để ý những thứ này, bản thân cô cũng không rõ tại sao lại mở điện thoại.

 

Chỉ là khi lướt qua đám tin nhắn, ánh mắt vô thức dừng lại trên một người liên lạc có avatar đen hoàn toàn.

 

Nickname “1”.

 

Khung chat rất trống, chỉ có tin nhắn gần nhất.

 

“Đừng ra ngoài, chờ anh đến tìm em.”

 

Tô Ý biết, đây là em trai sinh đôi của nguyên chủ, Tô Gia Dịch.

 

Vai diễn Tô Gia Dịch này thực ra hơi kỳ lạ, không hẳn là nam chính, nói là vai phụ cũng không giống.

 

Cứ như một người lạc ra khỏi câu chuyện vậy.

 

Không có cốt truyện cụ thể cho anh ta, nhưng hình như chỗ nào cũng thấy bóng dáng anh ta.

 

Lúc thấy thế giới nhỏ này, Tô Ý không nghĩ nhiều.

 

Dù sao nhiều thế giới nhỏ như vậy, nhiều Tô Gia Dịch như vậy...

 

Nguyên chủ và Tô Gia Dịch tuy là sinh đôi cùng mẹ, nhưng từ nhỏ đã không hợp.

 

Nguyên chủ chỉ muốn được độc sủng, luôn không thích đứa em trai thừa ra, còn Tô Gia Dịch vốn tính ngoan ngoãn.

 

Lâu dần, đương nhiên càng ngày càng xa cách.

 

Tô Ý hơi trầm mặc, có em trai không tốt sao?

 

Người nhà họ Tô, cô đều không lo.

 

Bởi vì trong cốt truyện, người nhà họ Tô chết chỉ có một mình cô.

 

【Ký chủ, chị đang xem gì thế?】

 

【Giết thời gian, chờ ăn cơm.】

 

Thở dài, Tô Ý thu hết suy nghĩ, bắt đầu trông ngóng nhìn về phía bếp.

 

Cô đói quá!

 

“A, cuối cùng tiểu gia cũng có khẩu phúc rồi! Mùi thơm quá! Anh Yến tài nghệ vượt xa thằng nhỏ Tinh Ngộ nhiều!”

 

Lâu Thượng bám khung cửa thò đầu thò đuôi suýt chảy nước miếng.

 

Hắn đã ăn mấy ngày đồ ăn kỳ lạ rồi, nhớ tài nghệ của anh Yến quá.

 

“Triệu Nhiễm đâu?”

 

Vừa dứt lời, Triệu Nhiễm đã vào phòng ăn.

 

“Sao thế?”

 

Tô Ý đột nhiên gọi cô làm gì?

 

Còn về chuyện gọi Triệu Nhiễm hay Triệu Nhiễm Nhiễm, cũng chẳng sao, Tô Ý muốn gọi thế nào thì gọi!

 

“Cậu đứng ở cửa làm gì, ngồi xuống cùng chờ ăn cơm đi!”

 

“Tớ, được sao?”

 

Học trưởng Vân không phải đang nấu cho Tô Ý à? Cô cũng có thể xin một ít?

 

Không phải cô khen đâu, ngửi thực sự rất thơm.

 

“Chắc là được đấy!”

 

Tô Ý nghĩ một lát, vừa vào bếp thấy đồ Vân Yến nấu chắc là đủ.

 

“Em gái, em gái, nhìn tớ đây này!”

 

Một cái đầu đỏ thò vào phòng ăn, Lâu Thượng vung cánh tay cố thu hút sự chú ý của Tô Ý, hắn cũng đói lắm.

 

“Trầm Tinh Ngộ, anh có muốn ăn không?”

 

Tô Ý nhìn về phía Trầm Tinh Ngộ ngoài phòng khách, hỏi thẳng, hoàn toàn lờ đi Lâu Thượng đang bám khung cửa.

 

A, cô hơi thù dai đấy.

 

Thấy bạn thân không chút do dự chiếm lấy một góc bàn ăn, Lâu Thượng như bị sét đánh ngang tai.

 

Sao lại đối xử với hắn thế này!

 

Đừng để hắn một mình ở đây mà!

 

A, đến cả chó cũng vào...

 

Vân Yến bận xong từ trong bếp bước ra, ngước mắt lên thấy bốn cặp mắt đầy kỳ vọng — ba cặp trên bàn, một cặp dưới gầm bàn.

 

Vân Yến: “...”

 

Theo kế hoạch, đáng lẽ hắn phải cầm dao đối phó đám tiểu nhân phản bội hắn.

 

Chứ không phải cầm cái xẻng xào nấu cho một đám tổ hợp kỳ quặc há mồm chờ ăn!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi