Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Xuyên Sách Tôi Cưng Chiều Đại Phản Diện Đến Nghiện - Tô Ý > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70 có bản audio.

Chương 70: Em, có phải là cô ấy không?

 

"Anh ơi, em đã thay đồ cho A Ý xong rồi, bây giờ cô ấy ngủ khá yên ổn."

 

Nhìn Vân Yến bưng ly sữa lên, Triệu Nhiễm thức thời nhường chỗ. Vừa hay cô vừa thấy vài bóng người quay về trên ban công phòng A Ý, chi bằng xuống xem tình hình thế nào trước.

 

"Cảm ơn."

 

Giọng nói bình thản vẫn không lộ hỉ nộ, nhưng dường như bớt đi chút lạnh lùng phòng bị so với lúc đầu. Triệu Nhiễm có chút mơ hồ xuống lầu, chỉ biết thầm nghĩ anh học trưởng đúng là khách sáo.

 

Màn đêm đã lặng lẽ buông xuống.

 

Triệu Nhiễm lúc rời đi vẫn để lại một ngọn đèn đầu giường. Trong ánh sáng ấm áp, Vân Yến nhìn cô gái đang ngủ yên bình, bỗng có một sự an tâm thỏa mãn. Trong lòng bàn tay dường như vẫn còn vương vấn cảm giác mềm ấm, ấm áp đến nỗi suýt không kiềm chế được.

 

Trải qua tận thế tàn khốc và lạnh lẽo nhất, trái tim hắn đã chai sạn, kiếp này chỉ muốn kéo từng kẻ xuống địa ngục. Nhưng giờ đây, dường như hắn cũng có hy vọng rồi, phải không?

 

"A Ý."

 

"Cục cưng, em sẽ mãi bên anh chứ?"

 

Giọng trầm thấp khàn khàn khẽ thì thầm bên tai cô gái, quyến luyến tột cùng.

 

Cô gái đang mơ màng khẽ hừ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn vô thức cọ vào bờ môi mỏng lành lạnh. Đáy mắt đào hoa sâu thẳm lâu ngày lại tràn đầy ý cười, như thể trái ngược hoàn toàn với khí chất thanh lãnh, khóe mắt hơi nhếch lên quyến rũ mê hoặc.

 

Thế nhưng tất cả dừng lại khi ánh mắt lướt qua mái tóc xoăn dày của cô gái rải trên gối. Dưới ánh đèn nhạt, mái tóc dài màu hạt dẻ mềm mại từ đỉnh đầu từng chút từng chút nhuộm lên màu rượu vang kiều diễm, như những dải nhung đỏ đang từ từ nở ra, vừa yêu kiều vừa quyến rũ.

 

Ngón tay khẽ run nhặt lấy một sợi tóc dài, cẩn thận nắm chặt trong lòng bàn tay. Đuôi tóc màu rượu vang vừa quen vừa lạ. Vân Yến không nói rõ được mình đang cảm thấy thế nào. Chỉ có màu tối trong mắt càng thêm u thâm, ẩn ẩn những ý nghĩ điên cuồng khó tả. Khó tin, nhưng lại khiến hắn mừng rỡ như điên.

 

Màu rượu quyến rũ càng làm nổi bật làn da trắng ngần của cô gái, vừa phóng túng vừa yêu kiều, như thể vốn dĩ phải như thế, như lần đầu gặp mặt, chẳng khác nào tiên tử lạc vào vườn hoa.

 

"Em, có phải là cô ấy không?"

 

Giọng khàn không kìm được mà run nhẹ. Cái nhìn mơ hồ năm lăm tuổi, chưa rõ là cảm xúc gì, chỉ luôn muốn tìm được cô ấy để trả lại chủ cũ. Nhưng khi lần nữa thấy màu sắc quen thuộc, hắn bỗng thấy may mắn, may mắn vì lựa chọn của mình, may mắn vì ông trời đã đưa người đến bên cạnh.

 

"Anh đã không bảo vệ được chú thỏ nhỏ. Xin lỗi. Cục cưng, đem anh đền cho em được không?"

 

Nhẹ nhàng ôm cô gái vào lòng, như thể là báu vật quý giá nhất trên đời. Vân Yến không kìm được khóe môi nhếch lên, rồi lại cẩn thận vùi mặt vào cổ cô gái, cảm nhận sự tồn tại thật sự, ấm áp. Hắn không phải đang mơ, cô ấy là tiên tử của hắn.

 

Lâu sau, từ từ buông tay, Vân Yến nhìn cô gái đang ngủ say, trong mắt lóe lên một tia tối sầm. Hắn vẫn chưa đủ mạnh, hắn cần trưởng thành thật nhanh.

 

Trong mơ, Tô Ý hoàn toàn không biết gì, chỉ nghĩ mình nằm mơ thấy một giấc mơ rác rưởi tức mình. Nhưng tội cho cô còn chưa kịp lấy gạch ra, cái hệ thống rác đã chạy mất hút.

 

Chẳng qua, sao toàn thân cứ thấy không được khỏe nhỉ? Cô lăn ù ù một vòng, cho đến khi tìm được một chỗ thoải mái rộng rãi, lại ngủ tiếp.

 

Vân Yến nhìn lồng ngực trống trải bỗng dưng không còn ai, lại nhìn cô gái đã lăn ra cách mình một người, khóe môi thất vọng hơi mếu. Xa quá.

 

Nhẹ nhàng dịch lại mấy cái, khi chạm đến cơ thể quen thuộc mang lại an tâm, hắn vung tay dài, lại ôm người vào lòng. Gương mặt thanh tú áp vào mái tóc mềm, lúc này mới thấy đầy đặn.

 

Tô Ý cứ cảm thấy mình như rơi vào cái lưới lớn bằng dây leo mà mẹ cô đan, sao cứ quấn lấy cô vậy? Cái giường năm mét rộng của cô đâu? Sao không cho cô xoay người nữa vậy?

 

"Hức." Một tiếng thở dài bất đắc dĩ dần tan biến.

 

Vân Yến nhìn cô gái lại một lần nữa xoay người rời khỏi lồng ngực, thở dài u uất. Rõ ràng tối qua nằm ngoan ngoãn trong lòng hắn thế cơ mà, sao sáng sớm đã muốn cách xa hắn thế nhỉ? Lăn thêm một vòng nữa là rơi xuống giường rồi.

 

Nhìn ánh sáng rọi vào phòng qua tấm rèm, Vân Yến đành bất đắc dĩ chuẩn bị ra khỏi giường. Tầm mắt lướt qua mái tóc đỏ rực rỡ rơi rụng, cùng khuôn mặt nhỏ trắng ngần, hắn không nhịn được cúi xuống khẽ chạm môi lên má cô gái, sau đó mới từ từ đứng dậy.

 

Từ phòng tắm bước ra, Vân Yến kéo cửa kính ban công, tâm trạng hôm nay khá tốt, hai tay chống thành lan can, lắng nghe vài tiếng chim hót trong trẻo. Sắp đến mùa mưa rồi, rất nhanh sẽ khó nghe thấy những âm thanh này nữa.

 

"Anh Vân, chào buổi sáng!"

 

Nghiêm Nhất Thanh đang chống đẩy trên nóc xe, quay đầu liền thấy Vân Yến ở ban công tầng hai, cười hề hề chào hỏi. Hôm qua lúc họ ra ngoài, nghe nói anh Vân đã đưa cô Tô về trước. Chỉ là không hiểu sao, biểu cảm của hai người đó hơi quái lạ, hỏi Bạch Kiệt mấy người kia cũng một mặt mơ hồ.

 

Dù sao, người không sao là tốt rồi.

 

Vân Yến quay đầu nhìn cô gái trên giường, xác nhận không bị đánh thức, sau đó mới quay sang gật nhẹ với Nghiêm Nhất Thanh. Dường như thấy Nghiêm Nhất Thanh lại sắp mở miệng, Vân Yến hơi nhíu mày, xoay người đóng cửa ban công rồi quay lại phòng ngủ.

 

Để lại vài chiếc lá rơi bị gió thổi cuốn mấy vòng.

 

Nghiêm Nhất Thanh chưa kịp mở miệng: ... Sao vô tình thế nhỉ?

 

—

 

Một chút ánh sáng chói chang rơi trên chiếc giường lớn mềm mại, càng tôn lên mái tóc dài màu rượu vang kiều diễm.

 

"Ưm."

 

Một tiếng mềm mại vang lên, kéo dài theo động tác vươn vai của cô gái. Tô Ý mơ màng mở mắt, cho đến khi thích ứng với độ sáng này mới từ từ ngồi dậy.

 

【Chủ nhân chào buổi sáng nè!】

 

Giọng nũng nịu quen thuộc vui vẻ vang lên. Tô Ý hiếm khi không đáp lại một câu "hệ thống rác". Có lẽ ấn tượng về hệ thống trong mơ quá sâu đậm, Tô Ý khó chấp nhận rằng giọng hệ thống nhà mình vẫn rất đáng yêu... Thật là, hạ thấp gu thẩm mỹ của cô rồi.

 

【Hôm nay cũng là một ngày đẹp trời đó chủ nhân!】

 

Hệ thống hôm nay không bình thường, tuy cô thích nghe mấy câu này, nhưng tổng thấy hơi quái.

 

Cho đến khi đứng dậy, một lọn tóc xoăn màu đỏ rơi trước ngực, Tô Ý bỗng nhiên sửng sốt.

 

!!!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi