Chương 88: Không tốn công mà được
“Anh trai lớn, anh có muốn ăn chút gì không?”
Giọng nói còn non nớt khẽ vọng từ góc phòng bên cạnh.
Trong căn phòng đơn tối tăm, một bàn tay nhỏ gầy cầm một túi bánh quy nhỏ nhét qua cái lỗ nhỏ.
Đây đã là ngày thứ ba Văn Nhã lén chạy sang thăm anh trai bị nhốt này.
Hôm nay đúng lúc mấy kẻ xấu không có ở đây, cô bé mới lén giấu một túi bánh quy.
Thế nhưng đợi mãi, cô bé vẫn không nhận được hồi âm từ người bên cạnh.
Chỉ có âm thanh đào đất lộp bộp yếu ớt vọng ra từ sự tĩnh lặng.
Kèm theo đó là tiếng “chít chít” như có như không.
“Anh trai lớn?”
Chiếc bánh quy nhỏ không xa cái lỗ chưa được cầm lên.
Thậm chí mấy viên kẹo và mấy cái bánh quy thô vương vãi xung quanh cũng vẫn còn đó.
Văn Nhã hơi khó chịu ngồi xổm trong góc.
Không biết mấy kẻ xấu kia biến ra cái tường đất này kiểu gì, cô bé đào mãi không ra.
Cố gắng lâu lắm cũng chỉ đào được một cái lỗ nhỏ.
Không thì cô bé đã có thể dẫn anh trai lớn chạy ra ngoài rồi.
“Ầm——”
Chưa kịp để Văn Nhã phản ứng, cả căn nhà tôn rung lên mấy lần trong một tiếng nổ lớn.
Rồi giọng nữ hơi chê bai vang lên.
“A, tường này dán giấy à?”
Tô Ý không ngờ cái tường đất này yếu thế, cô chỉ ném một viên gạch, sao lại có phản ứng dây chuyền thế này?
Ngoại trừ bức tường tôn sát phòng khác, ba mặt tường đất còn lại đổ “ào ào” ra hết.
Vân Yến phản ứng kịp thời kéo Tô Ý lùi lại mấy bước.
“Ừ, hơi yếu.”
Nhìn đám đất và cát vung vãi, Vân Yến bình thản đáp một câu.
Thực ra anh cũng không nói sai, dị năng thổ hệ cấp một, mà còn là người dùng dị năng thổ hệ cấp một một cách cẩu thả, xây tường đất đúng là yếu thật.
Nhưng lúc này điều anh chú ý hơn là người trong lồng giam đột nhiên lộ ra dưới ánh sáng.
Là một người đàn ông trẻ.
A Ý quen anh ta sao?
Tại sao lại cứu anh ta?
Càng nghĩ sâu, Vân Yến chỉ thấy lồng ngực càng nặng nề.
“Ủa, chết rồi à?”
Không nghe thấy âm thanh nhiệm vụ hoàn thành, Tô Ý hơi nghi hoặc tiến lên một bước.
Cô tưởng lại là nhiệm vụ lấy tinh hạch.
Kết quả cho cô xem một người sống dở chết dở?
Cứu người thì không thể, hay thử vỗ chết nhỉ? Hình như dị năng giả cũng có thể ra tinh hạch.
“Không, anh trai lớn không chết.”
Một bóng dáng nhỏ gầy lấy can đảm chạy từ phòng bên cạnh ra, lao vào cái lồng gỗ, đồng thời cảnh giác nhìn cặp nam nữ không xa.
Văn Nhã tưởng lại là mấy kẻ xấu đến, mà còn là kẻ xấu lợi hại hơn trước.
Lại dễ dàng phá tường đất!
Nhưng sau khi thấy rõ dung mạo hai người, cô bé lại hơi bối rối.
Mấy anh chị đẹp thế này chắc không phải cùng phe bọn chúng nhỉ?
Cô bé chưa thấy họ bao giờ.
“Anh trai lớn chỉ đói đến nỗi không nói được thôi.”
Người đàn ông trong lồng, dưới kích thích của ánh nắng, mới lờ mờ xoay chuyển đồng tử, cuối cùng rơi vào đôi tay nhỏ đang bám chặt lồng.
Thân hình hơi gầy còm đến nỗi không nổi cả chiếc áo cộc tay, trên gương mặt tái nhợt còn mấy vết thương đặc biệt rõ rệt.
Rõ ràng là bị người ta đánh roi.
Tô Ý nhìn con nhỏ như khỉ đen và người đàn ông luộm thuộm trong lồng, hơi khó chịu chép miệng.
Cô chẳng quan tâm mấy chuyện này, cô chỉ muốn biết làm thế nào để check-in thành công.
Mái tóc dài màu rượu vang theo động tác của chủ nhân rũ mấy lọn xuống trước ngực, rồi một đầu ngón tay trắng ngần vân vê đuôi tóc.
“Chít chít.”
Đột nhiên một âm thanh nhỏ xíu vọng ra từ lớp đất tơi xốp.
Chính giữa mấy ánh nhìn, một cái đầu nhỏ màu xám nhọn hoắt thò ra.
Hình như phát hiện thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, liền vội vàng quay đầu chui ngược vào đất.
Nó chỉ muốn đào hang, ai biết lại đào ra ngoài? Sai hướng không sao, nó có thể chạy.
Nhưng móng vuốt nhỏ còn chưa kịp móc mấy cái, đuôi đã bị vật gì kéo lên.
“Chít chít chít!”
“A Ý, muốn tinh hạch không?”
Giọng nói đều đều chậm rãi, vật nhỏ trên đầu dây leo lập tức cứng đờ.
Vân Yến lại kéo cục bông xám giả chết lên cao hơn, quay đầu nhìn sắc mặt Tô Ý.
Cục nhỏ xám xịt này là biến dị à?
Tô Ý chỉ nghĩ một giây, rồi khẽ nhếch khóe miệng: “Có chứ!”
Tinh hạch dâng đến tận miệng sao không lấy?
Văn Nhã không hiểu cuộc đối thoại của hai người, chỉ có thể lại gần lồng nhìn anh trai lớn bên trong.
Nhưng khoảnh khắc sau, cuối cùng cô bé cũng nghe thấy giọng anh trai lớn.
“Chờ một chút.”
“Tôi có thể dẫn các người đến hầm ngầm, tôi biết đường đi thẳng.”
“Nhưng, có thể xin các người thả nó ra không?”
Giọng người đàn ông rất yếu, còn khàn khàn khô khốc vì lâu không nói, nhưng ý muốn truyền đạt lại hoàn chỉnh ngoài dự kiến.
Nó.
Là cục nhỏ đang bị treo lên kia.
Tô Ý không nói gì, chỉ một đôi mắt hạnh dò xét nhìn người đàn ông đang quỳ ngồi dưới đất.
“Bạn trai nhà em cũng có thể mà.”
Chẳng phải A Yến nói có thể dẫn cô tìm hầm ngầm sao?
Lời nói của cô gái rõ ràng khiến biểu cảm của người đàn ông bên cạnh thả lỏng thấy rõ.
Ừ, anh ấy đúng là bạn trai của A Ý nhà anh.
“......”
Dư An Ngôn loạng choạng vịn lồng đứng lên, ngừng một lát rồi lại đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bên cạnh lồng.
“Tôi nói là, đường đi thẳng.”
Dứt lời, Dư An Ngôn giơ chân dậm mạnh xuống đất.
Trong chốc lát, toàn bộ không gian lấy căn phòng ban đầu làm ranh giới “ầm” một tiếng sụp xuống, để lộ bên dưới một không gian rộng lớn.
Thậm chí còn mơ hồ thấy một cánh cửa kim loại dày nặng.
Suýt ăn một miếng đất đầy miệng, Tô Ý:...
Ôm cô gái nhanh chóng lùi lại, Vân Yến:...
Rốt cuộc là cái quái gì thế này?!
【Đinh, chúc mừng kí chủ check-in thành công, thưởng một lượt quay thưởng.】
Hóa ra đợi mình ở chỗ này, không thể theo kịch bản à?
Mặt đất sụt xuống, lồng gỗ cũng vỡ theo.
Rơi xuống dưới đất, Dư An Ngôn choáng váng hoa mắt, đứng dậy từ đống đất, lại ngước lên nhìn mặt đất.
Tiếc là hai người kia động tác quá nhanh, không biết đã lui đi đâu rồi.
Một đám “hàng xóm lối phố” đã hại cha mẹ người thân anh, còn phế đôi chân của bác cả, đối với hàng hóa người giàu để ở đây, anh dưới sự dụ dỗ uy hiếp cũng không nói.
Tiện cho bọn chúng, không bằng cho người khác.
Chỉ là, con chuột nhỏ của anh không sao chứ?
“Anh trai lớn, em… em cứ tưởng anh định tuyệt thực tự sát rồi hu hu...”
Văn Nhã lồm cồm bò dậy theo, cũng mặc kệ bụi đất trên người, nhìn anh trai lớn cuối cùng cũng mở miệng, vẫn không nhịn được nức nở.
Ngày trước chính anh trai lớn đã cứu cô bé khỏi miệng xác sống, nhưng rồi anh lại bị kẻ xấu bắt mất.
Tự sát?
Dư An Ngôn đúng là đã nghĩ tới.
Anh đã không còn người thân, bác cả chắc cũng không chịu nổi lâu rồi.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không muốn con thú cưng đã đồng hành cùng anh lâu như vậy bị người ta giết chết.
“Các người còn ở đó không?”
“Tôi… cũng có thể giúp các người mở cửa...”
Mật mã, hình như anh đã nghe lén một ít.
Chưa thử, nhưng hôm nay thử cũng được.
Dù sao thính lực của anh dường như chỉ trong một đêm đã nhạy bén hơn nhiều.
