Chương 64: Không cần phải ôm cục nợ trong tay nữa rồi
Quý Thanh Vãn giao một rương trái cây cho anh trai, rồi từ chối lời đề nghị của Bùi Tranh muốn phái người hộ tống cô về.
Cô lấy xe bay ra, xách lồng nhốt gà lên xe, vẫy tay chào Bùi Tranh rồi trực tiếp lái xe về.
Vì về sớm nên khi đến biệt thự, trời vẫn chưa tối.
Nhìn chiếc lồng trên tay, Quý Thanh Vãn đi thẳng ra sân sau.
Cô đến trước chuồng gia cầm, rồi lấy thêm một cái chuồng khác đặt bên cạnh.
Cái chuồng này mua từ đợt trước, lúc đó thấy nó giảm giá trên mạng nên cô mua mấy cái, nghĩ rằng khi nào Cạc Cạc và Cục Cục lớn hơn một chút, chuồng cũ chật chội thì có thể dùng đến.
Đặt chuồng xong, Quý Thanh Vãn với tay bắt con gà lôi lên, cởi dây trói rồi ném vào chuồng.
Con gà lôi thấy nơi xa lạ xung quanh, không kìm được mà kêu lên.
Quý Thanh Vãn nghe tiếng kêu, cau mày, không rải thức ăn cho nó mà đi đến vườn rau hái một nắm rau xanh ném vào.
Con gà lôi nhìn đám rau được ném vào, không nhịn được mà mổ một cái, sau đó như ăn phải món gì ngon lắm, càng mổ càng hăng, chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch rau và ngừng kêu.
Quý Thanh Vãn thấy vậy mỉm cười, rồi quay người trở lại sân trước, lấy chậu Ninh Thần Thảo từ nhẫn trữ vật ra.
Đặt chậu cây vào chỗ thích hợp, cô truyền vào một chút năng lượng hệ mộc rồi mới vào nhà.
Dặn dì Lưu chuẩn bị bữa tối xong, Quý Thanh Vãn đến phòng làm việc, lấy số linh thực thu thập được hôm nay từ nhẫn trữ vật.
Sau đó cô bày từng loại vào tủ bảo quản linh thực. Cũng may tủ này khá rộng, nếu không thì không đủ chỗ.
Bày xong linh thực, cô ra khỏi phòng làm việc, đi đến phòng khách.
Sau đó gọi cho Bùi Tranh một cuộc để báo bình an, rồi mới rửa tay đi ăn cơm.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Quý Thanh Vãn chạy ra sân trước ngắm chậu Ninh Thần Thảo, thấy nó không có dấu hiệu héo úa, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cô lại truyền thêm một chút năng lượng hệ mộc, rồi ra sân sau hái một nắm rau xanh ném vào chuồng gà lôi.
Thấy nó ăn ngon lành, cô liếc nhìn đám Cục Cục và Cạc Cạc bên cạnh, nghĩ ngợi một chút rồi cũng hái ít rau ném vào chuồng của chúng.
Dù sao thì rau xanh trồng ở sân sau cũng đủ cho cô ăn, mà còn ăn không hết.
Không ngờ vừa ném vào, đám Cục Cục và Cạc Cạc trong mỗi chuồng đều tranh nhau ăn.
Thấy cảnh này, Quý Thanh Vãn quyết định từ nay ngày nào cũng hái ít rau để cho gia cầm ăn.
Cho gia cầm ăn xong, Quý Thanh Vãn lại quay về phòng làm việc, bắt đầu luyện chế linh dược.
Thời gian trôi qua, mới đó mà đã hơn mười ngày. Mỏ đá Phỉ Thạch kia cuối cùng cũng được khai thác xong từ hôm kia, cô cũng thu được rất nhiều Phỉ Thạch.
Hôm nay, sau khi ăn sáng xong, Quý Thanh Vãn lại ra sân sau cho gà ăn.
Vừa hái một nắm rau ném vào, cô đã thấy bên cạnh con gà lôi có một vật gì đó tròn vo.
Nhìn thấy vật đó, ánh mắt Quý Thanh Vãn sáng lên. Con gà lôi này cuối cùng cũng đẻ trứng rồi.
Nhân lúc con gà lôi đang mải ăn rau, cô nhanh tay nhặt quả trứng lên.
Quý Thanh Vãn nâng niu quả trứng còn ấm nóng trên tay, trên mặt nở một nụ cười.
Sau đó cô lấy máy kiểm tra ra để kiểm tra, nhìn thấy số liệu bên trong, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng.
Rồi cô cầm quả trứng chạy vào nhà, vừa chạy vừa gọi: “Anh Tranh, anh Tranh, anh mau qua đây xem này, con gà lôi em nuôi đẻ trứng rồi.”
Bùi Tranh đang ngồi ở phòng khách nghe thấy tiếng cô, đứng dậy đi về phía Quý Thanh Vãn đang chạy tới.
Nhìn quả trứng trên tay cô, anh cũng không nhịn được mà mỉm cười nói: “Xem ra chẳng bao lâu nữa chúng ta không cần phải đi mua trứng gà ăn nữa rồi.”
Quý Thanh Vãn gật đầu lia lịa, mắt sáng rực. “Đúng vậy! Vừa rồi em đã kiểm tra rồi, trứng gà lôi này là thực phẩm dinh dưỡng cao cấp đấy! Nhân tố bạo loạn bên trong chỉ còn 4% thôi.”
Bùi Tranh nghe vậy không khỏi kinh ngạc. Theo anh được biết, gà bắt ngoài hoang dã mang về nuôi, tỉ lệ nhân tố bạo loạn thấp nhất cũng là 10%.
Anh không khỏi nghĩ đến khoảng thời gian này, hình như A Vãn toàn cho con gà lôi ăn rau xanh nhà trồng, chẳng lẽ là vì nguyên nhân này sao?
Đúng lúc này, quang não của Quý Thanh Vãn đột nhiên vang lên một hồi chuông du dương.
Cô hơi cúi đầu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua màn hình. Khi thấy rõ cái tên hiển thị trên đó, cô theo phản xạ liếc nhìn ngày tháng.
Sau đó khóe miệng cô khẽ nhếch lên, đưa ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, chọn kết nối.
Sau khi kết nối, Quý Thanh Vãn cười nói: “Chào buổi sáng, thầy Lâm!”
Tuy nhiên, người ở đầu bên kia rõ ràng không bị lời chào của cô làm cho vui, ngược lại còn có chút tức giận và hận rèn sắt không thành thép mà quát: “Còn chào buổi sáng gì nữa! Chẳng lẽ em quên hôm nay là ngày gì rồi sao?”
Quý Thanh Vãn bên này như đã đoán trước được, không hoảng không lo đưa quang não trên tay ra xa một chút, như thể làm vậy có thể giảm bớt sức công phá từ giọng nói của đối phương.
Đợi đến khi tiếng gầm của người kia dần lắng xuống, cô mới đưa quang não lại gần tai, vẫn cười hì hì đáp: “Ơ, tất nhiên là em biết rồi, hôm nay là ngày khai giảng mà!”
Ai ngờ, câu trả lời này của cô không những không làm đối phương nguôi giận, ngược lại còn như đổ thêm dầu vào lửa, khiến đầu dây bên kia lại bùng nổ một trận gầm rú như sấm: “Đã biết hôm nay khai giảng, vậy tại sao đến giờ vẫn chưa thấy mặt? Cả lớp chỉ còn mỗi em là chưa đến!”
Quý Thanh Vãn nghe vậy, không nhịn được mà cười nói: “Hehe, thầy Lâm, từ nay về sau em không cần phải đến nữa.”
Lâm Đình bên kia nghe cô nói vậy, hai hàng lông mày kiếm nhíu chặt lại, giữa chân mày hằn sâu một chữ “xuyên”.
Anh không khỏi chìm vào suy nghĩ, thầm đoán, chẳng lẽ là hồi nghỉ hè vừa rồi, mình thuận miệng nói một câu học kỳ tới sẽ tăng cường độ huấn luyện, kết quả là dọa cho đứa nhỏ này không dám đến trường?
Nghĩ đến đây, anh không khỏi cảm thấy có chút áy náy và tự trách.
Một lúc sau, Lâm Đình từ từ giãn lông mày ra, cố gắng làm cho giọng điệu của mình dịu dàng hơn một chút, nhẹ nhàng nói: “Học sinh Quý này, em đừng lo lắng. Về phần kế hoạch huấn luyện cho em, thầy sẽ không tăng lên quá nhiều một lúc đâu, nên em không cần phải sợ đến trường đến mức đó.”
Nghe giọng thầy dịu lại, Quý Thanh Vãn lên tiếng giải thích: “Thầy Lâm, thật ra thầy hiểu lầm rồi! Em không phải vì sợ huấn luyện mới không đến trường đâu. Thật ra, em đã thức tỉnh năng lực hệ phụ trợ, nên học kỳ tới em sẽ chuyển sang Học viện Thiên Phú học.”
Lâm Đình nghe vậy đầu tiên là hơi sững người, rõ ràng không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy.
Bất quá rất nhanh, anh đã hoàn hồn, trên mặt nở nụ cười vui mừng, vui vẻ nói: “Ôi chao, thì ra là vậy! Vậy thì tốt quá! Học sinh Quý, chúc mừng em!”
Cùng lúc đó, trái tim vẫn luôn treo ngược của anh cuối cùng cũng đã hạ xuống.
Anh không còn phải lo lắng trong tay mình có một học sinh vì thể lực không qua nổi mà không tốt nghiệp được, thành cục nợ ôm trong tay nữa.
