Chương 79: đánh giá dã ngoại (3)
Mãi đến hơn mười phút sau, khi thấy xung quanh không còn dị thú cấp thấp, Quý Thanh Vãn mới dừng tay.
Thấy dưới đất xung quanh đều là vật liệu và thịt do robot thu hoạch, cô nhanh chóng nhét năng lượng thạch vào ba lô nhỏ, rồi bắt đầu thu nhặt.
Thịt để vào một chiếc nhẫn trữ vật, vật liệu để vào một thiết bị lưu trữ khác.
Chỉ mất khoảng sáu bảy phút, Quý Thanh Vãn đã thu gom toàn bộ thịt dị thú và vật liệu.
Sau đó, cô bắt đầu hái linh thực xung quanh, thấy có nấm và rau dại cũng tiện tay hái luôn.
Một người phụ nữ ở đằng xa thấy cảnh này, thầm hối hận, lẽ ra mình nên sớm lén thu một ít vật liệu và thịt dị thú khi họ không để ý.
Chứ không nên tham lam chờ robot thu hoạch thêm nhiều dị thú rồi mới lén lút thu hết một thể.
Tề Nghiên và Quý Thanh Kỳ liếc thấy bóng dáng người phụ nữ rời đi, không dấu vết mà thu hồi ánh mắt.
Vừa rồi bọn họ đã thấy người phụ nữ đó lén trốn ở đó, nhưng thấy cô ta không động thủ, hai người cũng không làm gì.
Bất quá nếu cô ta dám thu vật liệu và thịt dị thú ở đây, bọn họ cũng sẽ không khách khí.
Lại qua hơn mười phút, Trì Tinh Vĩ và mọi người mới giải quyết xong đám dị thú.
Thấy robot đang thu hoạch dị thú, họ hơi sửng sốt, nhưng cũng không nói gì.
Đợi thu hoạch nốt số dị thú còn lại, Trì Tinh Vĩ mới dẫn mọi người tiếp tục lên đường.
Nhưng họ đi chưa được bao lâu thì nghe thấy phía trước truyền đến tiếng đánh nhau vô cùng kịch liệt.
Mọi người vội vàng nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy cách đó không xa có một nhóm học sinh của học viện khác đang bị vây khốn, bị một đám dị thú thanh ngưu to lớn vây chặt ở chính giữa.
Mười mấy học sinh đó nhanh chóng tụ lại thành một vòng tròn, quay mặt ra ngoài liều mạng tấn công lũ thanh ngưu, còn ở vị trí trung tâm vòng tròn, có hai Khế Sư được bảo vệ nghiêm mật.
Đám thanh ngưu này con nào con nấy thân hình to lớn như gò đất nhỏ, mỗi lần hung hăng lao tới đều mang theo lực xung kích mạnh mẽ như núi lở.
Thời gian trôi qua, những học sinh bị vây dần lộ ra vẻ chống đỡ không nổi.
Đúng lúc này, một học sinh trong đội họ thấy tình thế nguy cấp, không kìm được sự xúc động, giơ chân định chạy tới trợ giúp, lại bất ngờ bị người bên cạnh giữ chặt cánh tay ngăn lại.
“Cậu mau buông tôi ra! Chị tôi đang ở trong đó, tôi phải qua cứu chị ấy!” Học sinh đang sốt ruột này vừa dùng sức giãy giụa muốn thoát khỏi sự trói buộc, vừa gào to.
Quý Thanh Vãn nhìn sang, phát hiện người nói là Nguyễn Thao, lúc này trên mặt cậu đầy vẻ lo lắng.
Nghe cậu nói vậy, Trì Tinh Vĩ nhíu mày, thấp giọng nói: “Không được manh động, đám thanh ngưu đó số lượng đông mà lực lượng lại kinh người, nếu chúng ta xông bừa qua, không những không cứu được họ mà còn có thể liên lụy chính mình.”
Lúc này, Du Tử Húc đứng bên cạnh cậu lên tiếng: “Có lẽ chúng ta có thể dùng kế điệu hổ ly sơn, trước tiên dẫn một phần thanh ngưu đi, rồi mới giải cứu họ.”
Mọi người nghe vậy đều gật đầu, cảm thấy lúc này cách này có vẻ đáng tin cậy.
Trì Tinh Vĩ trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Cách này cũng được, nhưng ai sẽ đi làm mồi nhử?” Làm mồi nhử không khéo có thể mất mạng.
Nguyễn Thao không chút do dự bước ra: “Để tôi đi, chỉ cần cứu được chị tôi.”
Trì Tinh Vĩ nhìn cậu, hỏi: “Cậu xác định chứ?”
“Tôi xác định, đội trưởng.” Nguyễn Thao vẻ mặt kiên định, không còn dáng vẻ đùa cợt như trước.
“Được, đã quyết định thì tôi không nói nhiều nữa, nhưng cậu phải cẩn thận, một khi dẫn được một phần dị thú ra, thì chạy về phía đông, địa hình bên đó phức tạp, dễ thoát thân.”
Nguyễn Thao đồng ý rồi lặng lẽ tiến lại gần đám thanh ngưu, sau đó lấy súng năng lượng ra cố ý bắn nhanh vào mắt vài con thanh ngưu.
Quả nhiên, mấy con thanh ngưu đó lập tức bị chọc giận, quay người đuổi theo cậu.
Nguyễn Thao co chân chạy về phía đông, lũ thanh ngưu gắt gao đuổi theo.
Trì Tinh Vĩ thấy vậy, lập tức dẫn những người khác xông về phía đám học sinh bị vây.
Hai bên hội hợp, bắt đầu cùng nhau chống lại lũ thanh ngưu còn lại.
Quý Thanh Vãn thấy vậy, vội vàng nói với hai người bên cạnh: “Anh Kỳ, Tề Nghiên, hai người cũng đi giúp đi, không cần lo cho tôi, tôi sẽ mở phòng ngự.”
Nói xong, cô lập tức mở chức năng phòng ngự của chiếc nhẫn.
Hai người thấy vậy, cũng không nói thêm gì, cầm vũ khí xông vào chiến trường.
Còn Đinh Oánh ở bên kia thấy vậy, cũng làm theo cách của Quý Thanh Vãn, mở phòng ngự, để hai người bên cạnh lên hỗ trợ.
Trận chiến vô cùng ác liệt, nhưng có thêm người trợ giúp, thế trận dần dần xoay chuyển.
Nửa giờ sau, sau khi giết được một nửa số thanh ngưu, số còn lại rút khỏi chiến trường, chạy vào khu rừng phía xa, biến mất không thấy tăm hơi.
Một đám học sinh thấy thanh ngưu bị đánh chạy, không nhịn được reo hò vui sướng.
Sau đó, những học sinh được cứu lần lượt cảm ơn, một người trong số đó nói: “Bọn tôi cứ tưởng hôm nay sẽ chết ở đây, may mà có các cậu kịp thời ra tay.”
Trì Tinh Vĩ xua tay, ý bảo không cần khách sáo.
Đúng lúc này, một cô gái cao ráo trong đám người bên kia bước tới.
Ánh mắt cô ta dao động, dường như có điều lo lắng, nhưng vẫn lên tiếng hỏi: “Xin hỏi các cậu là bạn học của Nguyễn Thao sao?”
Thấy mọi người đều gật đầu, cô gái này trên mặt lập tức lại có chút bất an.
Cô hít một hơi thật sâu, tiếp tục truy hỏi: “Vậy, người vừa rồi dẫn dị thú đi là ai vậy?” Cô chăm chú nhìn Trì Tinh Vĩ và những người khác, ánh mắt đầy bất an và căng thẳng.
Nhìn sắc mặt của cô gái đối diện, Trì Tinh Vĩ lập tức hiểu ra, cô ta chính là chị của Nguyễn Thao.
Hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Người vừa rồi dẫn dị thú đi là Nguyễn Thao.”
Mặc dù anh đã đồng ý với Nguyễn Thao sẽ đi cứu chị cậu ấy, nhưng nếu lúc đó Nguyễn Thao không chủ động dẫn một phần thanh ngưu đi để phân tán sự chú ý của chúng, Trì Tinh Vĩ cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng đồng ý dẫn đội mạo hiểm đi cứu viện.
Dù sao với tư cách là đội trưởng của đội này, anh phải luôn đặt sự an toàn tính mạng của các thành viên lên hàng đầu.
Khi Nguyễn Tịch tận mắt thấy Trì Tinh Vĩ đưa ra câu trả lời khẳng định, sắc mặt cô lập tức trắng bệch, thân thể không tự chủ được lảo đảo một cái.
Vừa rồi ở bên trong cô cũng mơ hồ thấy bóng dáng đó giống em trai mình, nhưng cô không dám xác định.
Giây tiếp theo, cô như chợt bừng tỉnh, không chút do dự xoay người chạy như điên về hướng vừa rồi cô thấy bóng dáng em trai.
