Chương 98: Ôn Kỳ, Lê Tuyết
Quý Thanh Vãn thấy Quý Thanh Kỳ đang chăm chú đào linh thực, liếc qua con thú hình chuột kia một cái, rồi xoay người đi đến bên cạnh Quý Thanh Dục ở phía bên kia.
Vừa đến bên cậu, cô đã thấy cậu đào xong linh thực rồi.
Quý Thanh Dục có chút tò mò hỏi: “Tiểu Vãn, vừa rồi con dị thú gì vậy?”
Quý Thanh Vãn đáp một câu: “Là thử thú.”
Sau đó liền dẫn cậu đến một nơi có dao động năng lượng khác.
Mười mấy phút sau, mấy người đã đào hết linh thực xung quanh, còn những nơi xa hơn thì lo có nguy hiểm nên không đi, đây không phải Tinh Huyền, hai người họ không thể bảo vệ được cô.
Ba người vừa đi về, Lăng Hạo liền đi tới: “Quý Khế Sư, đa tạ robot thu thập của cô, dị thú đã thu hoạch xong hết rồi.”
Quý Thanh Vãn nghe vậy, mỉm cười lắc đầu, thu robot lại, rồi theo phản xạ quét mắt nhìn quanh một vòng.
Phát hiện trên mặt đất quả thật không còn dị thú nào, ngay cả xương cốt cũng được thu dọn sạch sẽ, còn dựng không ít lều trại.
Thấy cô thu dọn xong, Lăng Hạo hỏi: “Bây giờ các chiến sĩ đang dựng lều, Quý Khế Sư, cô muốn dùng lều hay dùng nhà di động của cô?”
“Nhà di động.” Quý Thanh Vãn không chút nghĩ ngợi đáp.
Cô nói tiếp: “À, khu vực chia cho tôi và Bùi Tranh ở đâu? Anh dẫn tôi đi xem một chút, lát nữa tôi lấy nhà ra.”
“Cô đi theo tôi.” Nói xong Lăng Hạo liền đi trước.
Quý Thanh Vãn theo bước anh, đi được hai bước liền quay đầu nói với hai người phía sau: “Tiểu Kỳ ca, Tiểu Dục ca, hai người không cần đi theo tôi nữa, nếu tôi cần đi thu thập thì sẽ gọi liên lạc cho hai người.”
Quý Thanh Kỳ và Quý Thanh Dục nghe vậy gật đầu, dặn dò vài câu rồi quay người rời đi.
Lăng Hạo dẫn Quý Thanh Vãn đến một khu vực khá trống trải nhưng địa hình bằng phẳng, xung quanh lác đác dựng mấy cái lều.
“Bên này là khu vực chia cho Đội Chiến Đấu số 1 của chúng tôi, cô có thể tự chọn một vị trí.”
Quý Thanh Vãn gật đầu, ánh mắt chậm rãi quét qua bốn phía.
Sau một hồi xem xét, cuối cùng cô chọn một vị trí, rồi lấy ra căn nhà di động kia.
Hạ Liên đứng cách đó không xa tình cờ chứng kiến cảnh này, không khỏi khẽ hừ một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ khinh bỉ.
Tiếp theo, cô ta quay đầu nhìn hai người bên cạnh, nói: “Các cô nhìn xem người nào đó kìa, thật là giả tạo và kiểu cách!
Rõ ràng mọi người đều đến tham gia hoạt động săn bắn, thì nên chuẩn bị tinh thần chịu khổ chịu khó chứ, kết quả thì sao?
Cô ta thì hay rồi, lại không chịu nổi môi trường khắc nghiệt này, còn cố làm ra cái nhà di động gì đó để tỏ ra đặc biệt.
Theo tôi thấy, những người như cô ta thà đừng đến tham gia cuộc săn này còn hơn, các cô thấy tôi nói có đúng không?”
Lâm Ngữ và Tiêu Mai bên cạnh nhìn theo hướng Hạ Liên chỉ, tự nhiên hiểu ngay người mà cô ta nhắc đến là ai.
Đối mặt với tình huống như vậy, hai người chỉ đành lộ ra nụ cười ngượng ngùng, liếc nhìn nhau một cái rồi không ai đáp lại lời Hạ Liên.
Dù sao các cô cũng không giống Hạ Liên, có đội trưởng làm chỗ dựa vững chắc, mà bất kể là xuất thân hay thiên phú, các cô đều thuộc loại bình thường.
Cho nên đối với Quý Thanh Vãn, người có thiên phú xuất chúng và chồng lại mạnh mẽ, các cô thật sự không dám chọc vào, càng không dám đắc tội.
Tuy nhiên, Hạ Liên thấy Lâm Ngữ và Tiêu Mai chỉ biết cười xòa mà không đáp lời, trong lòng không khỏi dâng lên chút bất mãn.
Thế là miệng nhỏ giọng lẩm bẩm phàn nàn: “Ôi chao, nhìn hai người các cô bộ dạng hèn nhát kia kìa, thật là không có tiền đồ!”
Mặc dù hai người nghe rõ câu nói mang chút châm chọc này của Hạ Liên, nhưng vì kiêng dè bối cảnh và thực lực của đối phương, các cô cũng chỉ đành chọn cách làm ngơ, tiếp tục giữ im lặng.
Bất quá lúc này trong sâu thẳm nội tâm các cô lại âm thầm khinh thường lẩm bẩm: “Cho dù chúng tôi thật sự không có tiền đồ, thì ít nhất chúng tôi cũng không đi quyến rũ chồng người khác như cô!
Mà cô dám chạy đến trước mặt Quý Khế Sư nói mấy lời này không? Còn chẳng phải chỉ dám nhỏ giọng nói với chúng tôi thôi sao.”
Quý Thanh Vãn không biết chuyện bên này, đợi Lăng Hạo đi rồi, cô đẩy cửa bước vào trong nhà.
Đi đến phòng ngủ, cô lấy đồ dùng sinh hoạt của mình ra, bày biện tất cả ngay ngắn.
Sau đó lấy Ninh Thần Thảo ra, truyền vào một chút năng lượng hệ mộc, rồi đặt ở một nơi có ánh nắng.
Nhìn những thứ đã được sắp xếp xong xuôi, Quý Thanh Vãn lại xem giờ, không ngờ đã 11 giờ rồi.
Ngay trong khoảnh khắc yên tĩnh này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tràng tiếng gõ cửa rõ ràng và có nhịp điệu.
Cô nhìn cây Ninh Thần Thảo kia một cái. Do dự một lát, cuối cùng vẫn thu Ninh Thần Thảo lại.
Sau đó, cô rời khỏi phòng ngủ, đi qua hành lang, cuối cùng đến phòng khách rộng rãi sáng sủa.
Nhìn ra ngoài cửa, phát hiện người đứng ngoài cửa là một chiến sĩ, cô không quen biết.
Người chiến sĩ đó vừa thấy cô, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình lên tiếng: “Quý Khế Sư, đến giờ ăn trưa rồi ạ!”
Quý Thanh Vãn khẽ gật đầu, coi như đáp lại.
Tiếp theo, cô xoay người đóng cửa phòng, rồi đi theo người chiến sĩ này cùng hướng về phía nhà ăn.
Trên đường đi, thỉnh thoảng cô ngước mắt quan sát bốn phía, xung quanh bóng người thưa thớt, có vẻ hơi vắng vẻ.
Im lặng một lúc, Quý Thanh Vãn cuối cùng không kìm được nghi ngờ trong lòng, khẽ cất tiếng hỏi: “Xin chào, xin hỏi Bùi Tranh họ đã về chưa?”
Người chiến sĩ trẻ kia nghe cô hỏi, vội vàng đáp: “Quý Khế Sư, cô đừng khách sáo như vậy! Tôi tên Tần Phong, cô cứ gọi tôi là Tiểu Phong là được. Còn đội trưởng à… hiện giờ vẫn chưa về, vẫn đang bận săn bắn ở hướng Tây Nam.”
Quý Thanh Vãn gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu rõ tình hình.
Không lâu sau, hai người đã đến đích, Tần Phong nói một câu rồi rời đi.
Quý Thanh Vãn bước vào nhà ăn, ánh mắt quét qua bốn phía không thấy đại ca của mình đâu.
Ngược lại, ở cách đó không xa, cô thấy hai Khế Sư của Đội Chiến Đấu số 1 – Ôn Kỳ và Lê Tuyết.
Chỉ thấy họ đang ngồi đó, dường như đang thì thầm nói chuyện gì đó.
Quý Thanh Vãn không chút do dự bước chân, đi thẳng về phía hai bóng dáng đó.
Đến bên bàn của Ôn Kỳ và Lê Tuyết, cô tìm được một chỗ trống ngồi xuống cạnh họ.
Ôn Kỳ và Lê Tuyết cảm giác có người ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn qua, thấy là Quý Thanh Vãn thì hai người sửng sốt một chút.
“Quý Khế Sư, cô cũng đến ăn trưa à!” Ôn Kỳ là người lên tiếng chào hỏi trước, giọng nói trong trẻo dễ nghe.
Lê Tuyết cũng nói tiếp: “Chào mừng cô!”
Quý Thanh Vãn mỉm cười đáp: “Ừm, đúng rồi, chúng ta không cần khách sáo như vậy, các cô cứ gọi tôi là Thanh Vãn là được. Sau này tôi cũng gọi các cô là Tiểu Kỳ, Tiểu Tuyết, được không?”
Nghe vậy, Ôn Kỳ và Lê Tuyết trước tiên liếc nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia vui mừng, rồi đồng thanh đáp: “Được, Thanh Vãn!”
Cứ như vậy, chỉ vài câu nói, khoảng cách giữa mấy người dường như lập tức được kéo gần lại rất nhiều.
Bầu không khí vốn còn xa lạ trở nên thoải mái vui vẻ, họ bắt đầu tán gẫu những chuyện vụn vặt, mãi đến khi món ăn được bưng lên, mấy người mới dừng trò chuyện.
