Chương 79: Sắp thành phú bà rồi
Mặt trời lặn về phía tây.
Phạm Vũ tuyên bố kết thúc cuộc thi hôm nay.
Trên màn hình lớn hiện ra giữa không trung, hiển thị thành tích của các thú nhân suốt ngày.
Hạng nhất.
Trì Phong, Lăng Thiên.
Mỗi người săn bắt được 56 tinh hạch của quái thú Đỉa Nước.
Hạng nhì.
Dạ Minh, 49 tinh hạch.
Hạng ba.
Lâm Khiếu, Lâm Ban. 45 tinh hạch.
Dục Bạch và Thành Dã không lọt vào ba hạng đầu.
Lăng Thiên bất lực: “Cứ chờ các cậu, sao vẫn không đuổi kịp? Thế này chỉ kiếm được cho Nhiên Nhiên hai triệu tinh tệ thôi.”
Lâm Khiếu: “Khoe khoang cái gì.”
Lâm Ban: “Còn hai ngày nữa mà.”
Dục Bạch: “Tụi này không muốn à!”
Thành Dã: “Ngày mai tôi nhất định sẽ đuổi kịp!”
Trì Phong: “Hôm nay về nghỉ một tối, ngày mai lại đến, nhất định kiếm cho Nhiên Nhiên sáu triệu tinh tệ.”
Dạ Minh lén nghe được cuộc đối thoại của họ, có vẻ đang suy nghĩ điều gì.
Các thú nhân lần lượt thu dọn công việc, trở về doanh trại.
Trên đài quan chiến, quân thú phụ trách hộ tống các nữ giới rời đi.
Phạm Vũ, Dạ Diệu một trái một phải bảo vệ Vân Lộc.
Phạm Vũ: “Vân Lộc, tôi đưa cô về nhà nhé.”
Vân Lộc muốn bàn kế hoạch ngày mai với Dạ Diệu, không muốn Phạm Vũ tham gia.
Cô thẳng thừng từ chối: “Không cần, tôi đi cùng Dạ Diệu tới, cũng sẽ cùng anh ấy về.”
Nói xong, cô nhận lời mời lịch sự của Dạ Diệu, lên phi thuyền của anh ta.
Phạm Vũ đứng dưới nhìn họ cùng rời đi, nét mặt đầy thất vọng và u ám.
Một luồng khí bay lướt qua khiến anh chú ý.
Quay đầu lại, thấy một con chim ưng khổng lồ bay tới đài quan chiến.
“Nhiên Nhiên, về trung tâm giao dịch thôi.”
Lăng Thiên thu nhỏ cơ thể, nghiêng cánh: “Nhiên Nhiên, lên đi.”
Kiều Nhiên vừa bước tới bên chiếc cánh lông dày và mạnh mẽ, Lăng Thiên đã dùng cánh đỡ cô lên lưng, bay lên vững vàng, lượn phía trên khu rừng.
Bên dưới khu rừng.
Trì Phong dẫn đoàn chồng thú của Kiều Nhiên chạy, tốc độ không hề thua kém chim ưng bay.
Phạm Vũ đứng trên đài cao, dán mắt nhìn gia đình này rời đi. --- Ăn trọn một bát cơm chó.
--
Về doanh trại.
Cả nhà chen chúc trong một căn lều sang trọng một phòng khách sáu phòng ngủ.
Trì Phong gom hết tinh hạch của quái thú Đỉa Nước mà cả nhà săn được, chất thành đống đẩy cho Kiều Nhiên.
“Nhiều vậy!”
Kiều Nhiên ngạc nhiên.
Lăng Thiên vẫn chưa hài lòng: “Thành tích chiến thuật đồng đội buổi sáng bị hủy, nhưng tinh hạch vẫn thuộc về chúng ta.”
Riêng số đó đã có 648 tinh hạch.
Cộng thêm hơn 200 tinh hạch họ săn riêng buổi chiều.
Tổng cộng hơn 900 viên, chất đống gần cao tới đầu gối của Kiều Nhiên.
Trì Phong: “Nhiên Nhiên, quái thú Đỉa Nước thuộc cấp năm trung giai, nhưng năng lượng tinh hạch không cao, hấp thụ nó…”
Thà rằng kết hợp với bọn tôi còn ổn định dị năng hơn.
“Tôi không muốn hấp thụ tinh hạch quái thú Đỉa Nước đâu.”
Thứ đó trông kinh tởm quá, kéo theo tinh hạch của nó cũng chẳng có thiện cảm.
Lăng Thiên: “Hay là bỏ hết lên tinh võng bán đi, kiếm tiền tiêu vặt cho Nhiên Nhiên.”
Lâm Khiếu, Lâm Ban, Dục Bạch, Thành Dã đồng loạt: “Được.”
Trì Phong mở tinh võng, niêm yết bán tinh hạch.
Tinh hạch quái thú Đỉa Nước rẻ, nhưng mỗi viên có thể bán được ba nghìn tinh tệ.
Nhiều tinh hạch như vậy cũng bán được hơn hai triệu tinh tệ rồi.
Kiều Nhiên và mọi người chợt tỉnh ngộ.
Ngoài việc giành hạng nhất, chỉ cần săn đủ nhiều tinh hạch, cũng có thể kiếm tinh tệ!
Lăng Thiên nhìn họ với vẻ chê bai: “Ngày mai tôi không đợi các cậu nữa, săn càng nhiều càng kiếm được nhiều.”
Trì Phong tính toán: “Không được, vẫn nên để chúng ta đồng hạng nhất, cùng nhận tiền thưởng sẽ lợi hơn.”
Lâm Khiếu, Lâm Ban: “Đừng nói nữa, ngày mai tụi này sẽ đuổi kịp các cậu!”
Tự mình trải nghiệm.
Càng nhiều tiền, càng muốn kiếm thêm tiền.
Hôm nay Kiều Nhiên kiếm được mười triệu tinh tệ từ Dạ Diệu.
Nhìn thấy đống tinh hạch này sắp đổi được hơn hai triệu tinh tệ, trong lòng cô vui vẻ tính toán.
Một ngày hơn hai triệu, ba ngày sẽ là bảy tám triệu.
Cộng thêm sáu triệu tiền thưởng hạng nhất sau cuộc thi, cô sắp thành phú bà rồi!
Kiều Nhiên tràn đầy năng lượng.
“Đưa túi tác chiến của các anh cho tôi xem, tôi sẽ nhét đầy thức ăn cho, ngày mai tiếp tục chiến đấu. Phải cùng nhau giành hạng nhất nhé.”
Các chồng thú đồng thanh: “Vâng.”
Họ lấy ra những chiếc túi tác chiến hành quân trống rỗng.
Sở dĩ hôm nay săn được nhiều quái thú Đỉa Nước như vậy, có liên quan trực tiếp đến thức ăn Kiều Nhiên đưa cho họ.
Họ tự mình trải nghiệm: Thức ăn trong không gian của Kiều Nhiên mang dị năng.
Và theo cấp độ của Kiều Nhiên tăng lên, dị năng cũng tăng theo.
Ăn những thức ăn này, có thể thi triển dị năng mạnh hơn cấp độ của bản thân. Nhờ đó họ săn được nhiều hơn các thú nhân khác.
Kiều Nhiên bắt đầu lấy thức ăn từ không gian ra.
Cơm nắm, bánh mì, sô cô la năng lượng, bánh quy, thịt hộp,… toàn là thức ăn bổ sung năng lượng nhanh.
Chẳng mấy chốc, sáu túi hành quân được nhồi đầy ắp.
Các chồng thú cảm kích ôm túi hành quân vào lòng, nhìn cô đầy tình cảm.
Kiều Nhiên lại lấy ra một thùng mì ăn liền, một thùng xúc xích, một thùng bánh mì nhỏ ném cho họ: “Tối nay các anh tự ăn đi, tôi đi nghỉ đây.”
Nói xong, Kiều Nhiên quay người vào lều của mình.
Nhét đầy thức ăn vào túi hành quân cho họ, còn chuẩn bị bữa tối cho họ.
Các chồng thú nhìn về phía cửa phòng ngủ lều đã kéo rèm, trong mắt ánh lên khao khát muốn lại gần.
Muốn vào bên cạnh Nhiên Nhiên (chủ cái).
Dù chỉ quỳ bên giường cô xoa bóp cho cô cũng thấy thỏa mãn.
Trì Phong như hạ quyết tâm lớn, bước tới cửa lều, căng thẳng thử gọi khẽ: “Nhiên Nhiên…”
“Chuyện gì?”
Trì Phong căng thẳng đến mức hai tay nắm chặt: “Tôi… tôi có thể vào bàn với nàng một chuyện được không?”
“Vào đi.”
Trì Phong: !!!
Lăng Thiên, Lâm Khiếu, Lâm Ban, Dục Bạch, Thành Dã: ???
Dễ dàng vậy sao?!
Biết thế đã đi rồi.
Lại để Trì Phong giành trước.
Trì Phong, dưới ánh mắt ghen tị của đám người phía sau, vén rèm lều bước vào.
Kiều Nhiên vừa cởi ủng quân đội, đang tháo thắt lưng để thay quần áo thoải mái.
Cô không quay đầu lại hỏi: “Chuyện gì?”
Trì Phong quỳ xuống sau lưng cô, tự nhiên giúp cô tháo thắt lưng thay quần áo.
“Nhiên Nhiên, tôi… tôi lên cấp sáu rồi… đợi kỳ kinh của nàng kết thúc… tôi có thể giúp nàng thăng cấp không?”
Bên ngoài, các chồng thú áp tai vào lều.
Nghe lời Trì Phong nói, họ đồng loạt nheo mắt, nín thở chờ câu trả lời của Kiều Nhiên.
Tay Kiều Nhiên đang cởi cúc khựng lại, quay đầu cúi mắt nhìn Trì Phong.
Kết thúc kỳ kinh, cũng gần là ngày kết thúc thời kỳ thích nghi tân hôn của họ.
Cũng là ngày Trì Phong dẫn đoàn chồng thú giận dữ xé xác cô, cùng nhau chạy theo nữ chính.
Tiểu Thất nói, có thay đổi được kết cục hay không là mấy ngày này.
Kiều Nhiên cũng rất tò mò, cốt truyện của thế giới trò chơi này sẽ đi theo hướng nào.
Kiều Nhiên nghiêng đầu, khóe môi cong lên: “Được thôi.”
Trì Phong không ngờ cô đồng ý nhanh như vậy.
Ngạc nhiên đến mức thân hình quỳ thẳng lắc lư.
Ấp úng, nói năng lộn xộn: “Tôi… tôi… nhất định sẽ không làm nàng thất vọng.”
Dễ dàng vậy sao?!
Bên ngoài, các chồng thú kinh ngạc trợn mắt, tai càng áp sát vào cửa lều ngủ.
Thành Dã đứng cuối hàng, cơ thể mất thăng bằng, ngã về phía cửa lều, cánh cửa bị đè mở ra, mấy người thú lăn lông lốc vào phòng ngủ.
Kiều Nhiên: ???
Trì Phong mặt đen sì, trừng mắt nhìn họ.
Lăng Thiên nhanh nhẹn nhất, trong nháy mắt bò từ dưới đất tới quỳ trước mặt Kiều Nhiên, nắm lấy đầu ngón tay cô năn nỉ:
“Nhiên Nhiên, tôi cũng cấp sáu, tôi cũng có thể giúp nàng thăng cấp. Sau khi về, tôi có thể kết hợp với nàng không?”
Kiều Nhiên: “Cũng được.”
Lăng Thiên: !!!
Bất ngờ quá!!!
Trì Phong muốn móc tim Lăng Thiên ra bằng tay không.
Các chồng thú khác: ??!!!
