Chương 15: Massage chân cho bạn gái
Đũa trên tay Nguyễn Ngọc rơi xuống đất vì hoảng.
Đại lão ơi, nếu không biết lai lịch của anh, suýt thì em tin thật rồi đấy.
Diễn xuất thế này, đáng lẽ anh nên vào giới giải trí mới đúng!
“Mẹ ơi!” Hai người đàn ông trung niên sợ chết khiếp.
“Tôi đã bảo mà, nhìn mặt người này dữ tợn, lại có sát khí, hóa ra từng giết người thật.”
“Cái này, cái này… thế mà cũng được thả ra à…”
“Anh không nghe nói là hồi nhỏ giết à? Phạt nhẹ thôi.”
“Dạ, dạ, hảo hán, là hai đứa chúng tôi có mắt như mù, bọn tôi cút ngay, cút ngay đây…”
Hai họa sĩ nam chạy nhanh hơn ai hết.
Nguyễn Ngọc đau đầu xoa xoa thái dương, lẩm bẩm: “Lấy bạo chế bạo đúng là hiệu quả nhất mà.”
Lục Thừa Vân ngồi xổm xuống giúp cô nhặt mấy bức vẽ trên đất, phủi sạch từng tờ rồi đặt lại chỗ cũ.
“Nếu còn ai tìm em gây chuyện, thì gọi cho anh.”
Lục Thừa Vân nói xong lại bổ sung thêm: “Công trường cho phép nghỉ, không ảnh hưởng đến việc của anh đâu.”
“Vâng.” Nguyễn Ngọc cười tít mắt.
Lục Thừa Vân thấy nền ký họa của cô vơi đi nhiều, liền hỏi: “Hôm nay bán đắt hàng à?”
Nguyễn Ngọc gật đầu thật mạnh, vui vẻ nói: “Đông người ở cổng khu thắng cảnh, hôm nay em bán được mười bức, trong đó có một bức ảnh gia đình, kiếm được 120 tệ.”
Lục Thừa Vân thầm nghĩ, hèn gì có người đến gây chuyện với em ấy.
“Nếu thu nhập ổn định thế này thì tốt quá, như vậy em không cần phải đi làm ở siêu thị nữa.”
Lục Thừa Vân hỏi cô: “Vẽ cả ngày, tay không đau à?”
Nguyễn Ngọc lắc lắc tay: “Hình như chưa đau.”
“Tối qua em không nói là quay video bán tranh à, video quay xong chưa?”
Nguyễn Ngọc nhớ ra câu này là lúc xem phim Lục Thừa Vân tối qua đã nói, cô lúng túng lắc đầu: “Em chưa kịp quay.”
Anh đưa tay về phía cô: “Anh quay giúp em.”
Nguyễn Ngọc dùng iPhone đời mới nhất, dùng điện thoại của cô quay video cho hình đẹp nhất.
Nguyễn Ngọc định chỉ quay tranh thôi.
Nhưng Lục Thừa Vân giữ cô lại, chụp rất nhiều ảnh nghiêng mặt cô, chiếc mũ rơm che trán, chỉ để lộ nửa khuôn mặt bên dưới, cùng với cánh tay và ngón tay thon thả.
Cô gái mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, vẽ phác đường nét khuôn mặt trên bảng vẽ, từng nét vẽ vô cùng mượt mà, gương mặt trầm tĩnh rất chăm chú, nhìn vào khiến người ta thấy dễ chịu.
Không biết quay bao lâu.
Nguyễn Ngọc thấy hơi cứng người, cô khẽ hỏi: “Lục Thừa Vân, anh quay xong chưa?”
Lục Thừa Vân như tỉnh mộng.
Anh trả điện thoại cho cô: “Xong rồi, không cần chỉnh sửa cũng hot.”
“Thật không?”
Đây là lời khẳng định của đại lão ba trăm tỷ, Nguyễn Ngọc cười tươi như hoa: “Cảm ơn anh đã động viên, tối nay em về sẽ đăng!”
Lục Thừa Vân nuốt nước bọt, giọng trầm thấp “ừ” một tiếng: “Không có gì.”
Chín giờ tối, Nguyễn Ngọc vừa về đến nhà đã cắt nhanh mấy giây video, đăng lên Douyin thử nước.
Đợi cô vệ sinh xong ra, điện thoại đã hiện mấy chục tin nhắn, làm cô choáng váng.
Nguyễn Ngọc mở tin nhắn riêng, thấy nội dung: “Chị đẹp quá, tranh vẽ cũng đẹp, bao nhiêu tiền một bức ạ?”
“Mười tệ, không bao gồm phí ship.”
Dữ liệu vẫn tăng, tin nhắn Nguyễn Ngọc trả lời càng lúc càng nhiều.
Lúc Lục Thừa Vân đẩy cửa vào, cô gái đang nằm sấp trên giường, hai chân nhỏ cong lên đung đưa, để lộ một đoạn đùi trắng muốt thẳng tắp, sạch sẽ như ngó sen mới nhổ.
Nguyễn Ngọc mải mê trả lời tin nhắn, đến khi chú ý anh về thì Lục Thừa Vân đã lau tóc đi ra từ phòng tắm.
Cô lập tức chia sẻ niềm vui với anh: “Lục Thừa Vân, đã có năm người đặt hàng online rồi, hình như em sắp nổi tiếng thật rồi!”
Cô gái rất vui.
Cả đôi mắt cũng lấp lánh.
Tim Lục Thừa Vân chợt lỡ một nhịp, hồi lâu sau mới đập lại.
Nguyễn Ngọc chia sẻ xong, lại tiếp tục cười hì hì gõ bàn phím trả lời.
Lục Thừa Vân ngồi xuống bên cạnh cô, liếc qua trang chat của cô, thấy cô đã thêm một loạt bạn bè WeChat, trong đó có cả chuyển khoản tiền.
“Giao dịch qua WeChat à?” Lục Thừa Vân khá bất ngờ.
Nguyễn Ngọc gật đầu: “Ừ, chắc họ thấy mười tệ không đắt, không sợ bị lừa.”
“Gửi chuyển phát nhanh trả tiền?” Lục Thừa Vân nói theo.
“Ừ, tuy trả tiền đắt hơn một chút, nhưng như vậy họ yên tâm hơn là chuyển hết cho em.” Nguyễn Ngọc đã rất hài lòng rồi.
“Ngày mai em xin nghỉ một ngày ở nhà vẽ, đợi thu nhập từ vẽ lên, em sẽ nghỉ việc ở siêu thị, đứng cả ngày mệt quá.” Cô nhỏ giọng phàn nàn.
Lục Thừa Vân đi lấy một chậu nước nóng.
Bưng đến bên giường, nói với cô: “Ngâm chân đi, đỡ mỏi.”
Nguyễn Ngọc như chú nai con hoảng sợ, mắt chớp chớp, không chắc chắn chỉ vào mình, hỏi anh: “Anh cố ý lấy nước nóng cho em ngâm chân à?”
Lục Thừa Vân rất tò mò: “Lấy nước rửa chân cho bạn gái thì có vấn đề gì à?”
Ánh mắt anh quá chân thành.
Làm Nguyễn Ngọc càng luống cuống.
Cô luôn cảm thấy còn quá xa lạ với Lục Thừa Vân, tuy làm vậy cũng không sao, nhưng đây là thái tử gia tương lai, người kế thừa gia tộc kinh thành…
Cô có xứng để anh bưng nước rửa chân cho mình không?
Nguyễn Ngọc run run đặt chân vào.
Thầm nghĩ thế này chắc được rồi nhỉ? Tí nữa ngâm xong, cô sẽ tự mang đi đổ.
Nhưng ai ngờ, Lục Thừa Vân trực tiếp ngồi xổm xuống, đưa tay nắm lấy bàn chân trắng ngần của cô.
Nguyễn Ngọc giật bắn người, chân run lên.
Làm, làm gì thế?
Không lẽ anh còn định rửa chân cho cô?
Đừng mà…
Không dám nhận, thật sự không dám nhận.
Nguyễn Ngọc đầy mắt hoảng loạn, nhưng cô không dám lên tiếng, sợ lộ ra mình không phải chủ cũ.
Cô lo lắng nắm chặt ga giường, cả người căng cứng.
Lục Thừa Vân không phải đang rửa chân cho cô.
Mà là đang bóp chân cho cô.
Tay anh rất khỏe, nhưng khi bóp chân cho cô thì nén lực, nhẹ nhàng xoa bóp, thỉnh thoảng có chỗ hơi mạnh làm Nguyễn Ngọc đau, lại đổi sang xoa nhẹ hơn.
Nguyễn Ngọc được bóp đến mức lâng lâng.
Hai chân được lau khô, đặt lại lên giường, nhẹ như giảm mấy cân, thoải mái vô cùng.
Lục Thừa Vân lặng lẽ đi đổ nước rửa chân.
Nguyễn Ngọc lén liếc anh một cái, cảm thấy mình như công chúa nhỏ được hoàng tử phục vụ.
Lục Thừa Vân thu dọn xong quay lại, xoa đầu cô nói: “Không còn sớm nữa, ngủ đi, mai hãy trả lời mấy tin này.”
Nguyễn Ngọc ngây người chui vào chăn.
Lục Thừa Vân định đi tắt đèn.
Nhưng thấy cô như con cừu lạc đường, ánh mắt vừa đáng yêu vừa ngây thơ, đèn trong khách sạn màu vàng, nhưng vẫn thấy rõ làn da trắng muốt của cô, mịn màng như bấm ra nước.
Ánh mắt anh di chuyển xuống dưới, là đôi môi anh đào, nhỏ nhắn tinh tế, hé mở, như có thể thấy lưỡi và răng bên trong.
Nguyễn Ngọc nhận ra ánh mắt anh.
Đang dọc theo khuôn mặt cô, dừng lại trên môi cô.
Ánh mắt anh mang tính xâm lược, như muốn nuốt chửng cô.
Lục Thừa Vân anh, không lẽ muốn hôn cô?
Bóng người đàn ông dần phủ xuống, hơi thở anh nóng hổi, nhưng lại mang theo lý trí và kiềm chế, cuối cùng dừng lại cách cô năm centimet.
Hơi thở anh rất nhẹ, như bông tuyết.
Cũng rất ngứa, như bị lông vũ quẹt qua.
Tim Nguyễn Ngọc đập thình thịch, cô kéo chăn lên tới mũi, giọng ngạt mũi nói: “Tắt đèn đi.”
Lục Thừa Vân bật cười.
Bạn gái nói, đương nhiên phải nghe theo.
Chỉ là vừa tắt đèn, bốn xung quanh trở nên yên tĩnh hơn, Nguyễn Ngọc thấy mình còn nghe rõ tiếng tim đập, còn đáng sợ hơn lúc chưa tắt đèn.
Đúng lúc này, Lục Thừa Vân còn ở bên cạnh hỏi cô:
“Anh ôm em ngủ được không?”
