Chương 36: Hạnh phúc ngập tràn
Vừa tới cửa nhà, Lục Thừa Vân đã ngửi thấy mùi cơm rang trứng thơm lừng. Nguyễn Ngọc rất thích làm món này.
Cánh cửa mở ra, Nguyễn Ngọc đang xới cơm.
Thấy anh về, cô gái vui mừng quay đầu lại: “Nhanh thế, ba phút đã về tới nhà rồi. Ở gần đúng là hạnh phúc nhỉ?”
Lục Thừa Vân không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này thế nào.
Như thể tắm mình dưới nắng biển cả ngày, hơi ấm lan tỏa khắp lồng ngực, nuôi dưỡng từng tấc ruột gan.
Cô ấy hỏi anh có hạnh phúc không.
Anh muốn nói là có, rất hạnh phúc.
Hạnh phúc đến mức muốn thời gian ngừng lại mãi mãi ở giây phút này.
Lục Thừa Vân bước nhanh tới, cúi xuống hôn cô.
Cái muỗng xới cơm rơi xuống đất. Nguyễn Ngọc bị anh kẹp trước quầy bếp mà hôn. Sau lưng cô là mặt bàn lạnh ngắt, nhưng lòng bàn tay lại nóng như lửa đốt.
Đôi môi lấn tới của người đàn ông quấn lấy cô đáp lại, anh nâng cánh tay mảnh mai của cô vòng qua cổ mình. Cô gái toàn thân thơm phức, thơm đến nỗi Lục Thừa Vân chỉ muốn chết chìm trong cô ấy.
Nguyễn Ngọc bị hôn đến nỗi đầu óc trống rỗng, chẳng còn tâm trí đâu để lo nghĩ gì thêm. Những nụ hôn như trút xuống của người đàn ông khiến cô không đường trốn, chỉ có thể bị anh dẫn dắt mà quấn quýt.
Nụ hôn của anh càng lúc càng nặng, đè lên eo cô hơi khó chịu, cô đẩy nhẹ anh.
Không giống như từ chối, mà giống muốn đẩy lại kéo hơn.
Lục Thừa Vân ôm eo cô bế lên, để chân cô kẹp chặt eo anh, hai tay anh đỡ mông cô, vừa đi vừa hôn.
Giữa chừng, Nguyễn Ngọc lại thấy nghẹt thở. Lục Thừa Vân lưu luyến buông cô ra, đôi mắt sâu thẳm như giấu một con sói.
Cô gái hai mắt ngấn lệ, mặt đỏ bừng, ngực phập phồng thở dốc. Đôi môi hồng nhạt bị anh hôn đến đỏ rực như sắp nhỏ máu, bề mặt còn hơi sưng lên vì quấn quýt dữ dội.
Càng như vậy, càng muốn hôn.
Lục Thừa Vân vừa định hôn tiếp thì bị Nguyễn Ngọc bịt miệng lại. Cô bé rụt rè nói: “Cơm sắp nguội rồi.”
Lục Thừa Vân có rảnh đâu mà lo cơm.
Anh vừa định nói anh không đói thì bị Nguyễn Ngọc đẩy ra: “Mau xuống giường ăn cơm đi, nhà không có lò vi sóng.”
“……”
Lục Thừa Vân đầu hàng, ngoan ngoãn đi rửa cái muỗng rơi dưới đất.
Nhưng lúc rửa muỗng, anh chợt nhớ ra Nguyễn Ngọc từng nói trong vòng một tháng không cho anh hôn, nhưng vừa nãy anh hôn cô, hình như cô cũng không giận?
Lục Thừa Vân suy nghĩ một hồi, chợt nhận ra bạn gái có trí nhớ không tốt bằng anh, có lẽ đã quên mất câu nói vu vơ ấy rồi.
Nghĩ tới đây, Lục Thừa Vân lại thấy hối hận.
Hối hận vì trí nhớ mình quá tốt, còn coi cái thời kỳ lạnh nhạt này ra gì, làm lỡ mất bao nhiêu lần hôn bạn gái.
Đau đớn rút kinh nghiệm, Lục Thừa Vân quyết định phải tìm thời gian hôn bù lại hết.
Tháng mười một, Bắc Kinh ngày càng lạnh. Mùa thu thoáng chốc đã qua. Đến giữa tháng, cả thành phố bật sưởi, Nguyễn Ngọc mới như hồi sinh trở lại.
Nhưng kéo theo đó là Lục Thừa Vân chẳng có mấy quần áo mùa đông, mà anh lại không có thời gian đi thử đồ. Nguyễn Ngọc liền nghĩ tới việc mua cho anh mấy bộ ở trung tâm thương mại gần nhà, nếu không hợp còn có thể đổi.
A Kiều cũng đi cùng cô.
Nhìn Nguyễn Ngọc từng cái một chọn áo len, áo phao, chọn xong chất liệu lại sờ độ thoải mái, chu đáo như một người mẹ.
A Kiều dạy đời: “Quần áo đàn ông mua đại là được, em chiều anh ta làm gì? Không thì chiều lên tận mây xanh, anh ta chẳng biết trời cao đất dày là gì đâu.”
Nguyễn Ngọc vô tội nói: “Em có chiều anh ấy đâu, chỉ là đang chọn đồ bình thường thôi. Chị nhìn cái này dày thế này, mùa đông mặc chắc chắn không lạnh.”
A Kiều nhìn lượng bông nhồi, chê bai: “Đàn ông toàn lửa cả, độ dày này đủ để anh ta đi trượt tuyết ở Trường Bạch Sơn rồi.”
“Thật à?” Nguyễn Ngọc nhíu mày, cảm thấy cũng dày ngang áo phao của mình.
A Kiều tiện tay chỉ một cái áo phao ngắn mỏng, hời hợt nói: “Cái này đi, hợp nhất với thằng mặt trắng nhà em.”
Nguyễn Ngọc nghiêm túc giải thích: “A Kiều, anh ấy không phải mặt trắng đâu, dù gần đây anh ấy đúng là trắng hơn thật, nhưng là do ở công ty quanh năm không ra ngoài nên mới trắng thế.”
“Được rồi, em nói đúng.” A Kiều vẫn không hài lòng với bạn trai cô ấy chút nào.
Hai người quen nhau đã một tháng, đến giờ chưa thấy thằng mặt trắng đó đón cô ấy tan ca bao giờ, mỗi ngày nửa đêm mới về nhà, chẳng khác gì chưa yêu.
Nguyễn Ngọc lại ngắm trúng một cái áo phao dáng dài: “Anh ấy cao, mặc kiểu dài này đẹp nhất.”
A Kiều vẫn không hài lòng với thái độ của Nguyễn Ngọc.
Em gái ngốc quá.
Chị ấy hận mình không phải đàn ông, nếu không thì đã chẳng có chuyện của bạn trai Nguyễn Ngọc.
Mua cả đống quần áo, A Kiều đòi trả tiền, Nguyễn Ngọc bảo không cần, lương của bạn trai cô đều chuyển vào thẻ cô rồi.
A Kiều khẽ nhếch mép: “Cũng coi như anh ta có ích.”
Nguyễn Ngọc cười với chị ấy: “Anh ấy thực sự rất tốt, đợi chị gặp anh ấy rồi sẽ biết.”
Dù sao cũng là nam chính tiểu thuyết, Lục Thừa Vân rất giỏi.
A Kiều vẫn không bình luận gì, nhưng chị ấy nhớ ra một chuyện: “À đúng rồi, mấy hôm nữa có một triển lãm ở bảo tàng mỹ thuật tư nhân, sẽ có nhiều đại sư hội họa tới giao lưu, em có muốn tới chơi không?”
Nguyễn Ngọc đương nhiên rất thích thú với chuyện này.
Mắt cô sáng rỡ.
Nhưng vẫn do dự hỏi: “Chị lộ diện được không? Có bị đại lão bắt về không?”
A Kiều phì cười, không ngờ cô ấy vẫn tin cái lý do đó, bèn thuận theo lời cô giải thích: “Gần đây chúng tôi đang trong thời kỳ hòa bình, không can thiệp lẫn nhau.”
Nguyễn Ngọc: “…… Vậy anh ta cũng dễ nói chuyện nhỉ.”
A Kiều không nhịn nổi nữa.
Chị ấy ôm bụng cười to, cười đến nỗi Nguyễn Ngọc thấy lạ.
Nhưng có cơ hội gặp nhiều đại lão trong giới hội họa như vậy, đừng nói giao lưu, chỉ cần ngồi nghe họ nói chuyện thôi cũng đã được lợi không ít rồi.
Nguyễn Ngọc rất coi trọng hoạt động này.
Ở nhà còn phải nhắn WeChat với A Kiều, hỏi chị ấy lúc đó mặc đồ gì cho phù hợp, sợ mặc quê bị người ta cười.
A Kiều trả lời: “Đừng lo, chị có một đội trang điểm, đến lúc đó đảm bảo sẽ làm đẹp cho em.”
Nguyễn Ngọc gõ gõ, lại gửi một loạt: “Thế không tiện lắm, em trả tiền cho chị nhé.”
A Kiều hỏi: “Em muốn khoe với tiểu thư đây là em có nhiều tiền lắm à?”
Nguyễn Ngọc: “…… Dạ không dám.”
Hai cô gái tám chuyện rôm rả trên WeChat.
Lục Thừa Vân về nhà lúc trưa đã được hai mươi giây rồi, bạn gái chẳng thèm nhìn anh một cái, hình như không hề phát hiện anh về.
“Nguyễn Ngọc.” Anh gọi.
Nguyễn Ngọc không ngẩng đầu lên, nói: “Cơm trưa ở trong nồi, anh xới đi.”
Nói xong cô vẫn nằm dài trên thảm, cặm cụi nhắn WeChat.
Lục Thừa Vân kéo cổ áo sơ mi, bước chân dài tới bên cô, ngồi xuống thảm thành thạo, cởi áo khoác ngoài, giả vờ hỏi: “Đang nói chuyện với ai thế?”
Nguyễn Ngọc không giấu anh, cười hì hì nói: “A Kiều ấy ạ, chị ấy nói sẽ đưa em tới một bảo tàng mỹ thuật rất hay chơi, em đang hỏi chị ấy nên mặc gì.”
Lục Thừa Vân hơi nhíu mày.
Lại là A Kiều.
