Chương 48: Đừng rời xa anh
Trên hộp có in hình người đại diện thương hiệu rõ ràng, đó là một bộ trang sức ngọc trai rất nổi tiếng, giá trị không hề rẻ.
Nguyễn Ngọc ngượng ngùng nói: “Chỉ là mấy túi rác thôi, không đáng để anh tặng lại món quà đắt giá thế này đâu.”
Nói xong, cô lịch sự gật đầu với anh ta, rồi quay người định vào nhà.
Lý Vĩ Thắng nắm lấy cổ tay cô, vẫn không chịu buông tha: “Mở ra xem đi, cả bộ trang sức ngọc trai đấy, nào vòng cổ, vòng tay, bông tai đều có cả.”
Nguyễn Ngọc rất khó chịu khi bị chạm vào, cô không thích tiếp xúc cơ thể với người lạ. Đang lúc cô lạnh mặt định quát anh ta thì Lý Vĩ Thắng cười với cô: “Đừng vội từ chối, anh lái xe Porsche đấy, giàu hơn cái anh bạn trai của em nhiều.”
Người đàn ông cao mét chín kia đẹp trai thì có đẹp trai, nhưng quần áo trên người toàn hàng bình thường, nhìn vào là biết ngay một người lao động bình thường không thể bình thường hơn, sao có thể sánh với tài lực của anh ta được.
Ai ngờ, Nguyễn Ngọc vừa nghe đến câu “Porsche” kia, bỗng nhiên đầu óc tỉnh táo hẳn, những chi tiết nhỏ trong sách mà cô từng quên bỗng ùa về.
Không trách được cô thấy cái tên Lý Vĩ Thắng quen quen.
Thì ra đó là…
Đó là tên gian phu đã cùng với nguyên chủ cấu kết, bán Lục Thừa Vân vào quán bar!
Trong sách gốc ghi lại, Lý Vĩ Thắng nhà rất giàu, cậy có đội luật sư giỏi nên chẳng sợ gì.
Kết quả, Lục Thừa Vân lật tay trở lại thân phận thiếu gia, liên hệ đội luật sư đỉnh nhất trong nước, tống Lý Vĩ Thắng vào tù chịu án.
Nhưng chẳng phải Lý Vĩ Thắng là người quen từ thời nguyên chủ ở tầng hầm sao?
Cô đã sớm cùng Lục Thừa Vân đổi chỗ ở hai lần rồi, hoàn toàn khác với cốt truyện gốc, tại sao Lý Vĩ Thắng vẫn xuất hiện? Chẳng lẽ cốt truyện gốc cứ nhất quyết phải đi theo lối cũ?
Nguyễn Ngọc lạnh cả sống lưng.
Chẳng lẽ xuyên sách chính là xuyên sách, nghĩa là dù cô có làm gì đi nữa, tương lai vẫn sẽ theo quỹ đạo trong sách?
Lý Vĩ Thắng thấy vẻ mặt cô không đúng, tưởng cô đã nghe lọt tai lời mình, lại nói tiếp: “Nếu em không tin thì đi với anh ra ngoài, anh lái Porsche chở em đi dạo.”
Nguyễn Ngọc thở hổn hển không yên, nhìn lại ánh mắt Lý Vĩ Thắng chỉ thấy đáng sợ, cái con người giấy này cứ như ác quỷ bám lấy cô, bóng ma cốt truyện gốc phủ kín trong lòng.
“Rầm——” Cửa phòng đóng sầm lại.
Nguyễn Ngọc hất tay anh ta ra chạy vào nhà, hai chân bủn rủn ngã ngồi xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Sao lại thế này?”
Chẳng lẽ mấy tháng nay cô làm đều là vô ích?
Chẳng lẽ cô nhất định phải chết trong khe núi sao?
Nguyễn Ngọc chưa bao giờ sợ hãi đến thế.
Cô vốn tin rằng con người có thể thắng trời, nhưng khi ông trời chỉ cần tùy tiện vẽ một nét là có thể định nghĩa lại cả thế giới, cô sợ hãi vô cùng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, hồi lâu không ai nghe.
Lục Thừa Vân định hỏi cô muốn vị kẹo nào, kết quả cô không trả lời WeChat, điện thoại cũng không bắt máy, rất có thể là đang vẽ tranh quá tập trung. Cô họa sĩ nhỏ của anh lúc nào cũng đáng yêu như vậy.
Nghĩ đến đây, khóe môi người đàn ông khẽ nhếch. Anh chọn mấy viên kẹo vị dâu, lại mò mẫm thêm vài viên vị khác, định hôm nay hỏi rõ cô thích vị nào, để lần sau có kinh nghiệm.
“Anh Lục, đến giờ họp rồi.” Có đồng nghiệp gọi.
“Ừ.” Lục Thừa Vân ôm laptop đi qua.
Mới ngày đầu quay lại làm việc, đủ thứ công việc đổ ập đến, Lục Thừa Vân bận đến mức không kịp ăn trưa, càng không nói đến chuyện về nhà ngủ trưa, chỉ có thể nhắn WeChat để lại lời với cô rằng tối mới về.
“Nhưng tối cũng có thể phải tăng ca, em đừng chờ anh, ngủ trước đi.” Lục Thừa Vân phòng hờ, lại nhắn thêm một câu.
Tin nhắn đi qua đã lâu, vẫn không ai trả lời.
Cho đến tối.
Lục Thừa Vân đã không biết là lần thứ bao nhiêu nhìn điện thoại, bạn gái vẫn chưa trả lời anh. Bình thường cô trả lời tin nhắn không nhanh lắm, nhưng chưa bao giờ quá hai tiếng, đi đâu cũng sẽ báo trước với anh một tiếng.
Thế nên khi gọi điện lần nữa vẫn không ai bắt máy, Lục Thừa Vân hủy một cuộc họp, cầm chìa khóa chạy về nhà.
“Cạch.” Cửa phòng mở ra.
Trong nhà tối om, cô không có ở nhà.
Lục Thừa Vân vừa định đóng cửa, bỗng nghe tiếng điều khiển từ xa rơi xuống đất, trong căn phòng tối đen đặc biệt vang dội.
Anh nhanh chóng quay lại, bật đèn phòng lên, liền thấy cô gái ngồi quay lưng về phía anh trên thảm, mặt hướng ra ngoài cửa sổ, ngẩn người.
Lục Thừa Vân bước nhanh tới, thì thấy Nguyễn Ngọc ngồi đó mắt vô hồn, cô ôm đầu gối co ro, bất lực như một đứa trẻ, khiến anh đau lòng.
“Nguyễn Ngọc,” Lục Thừa Vân quỳ một gối xuống thảm, cố gắng hạ thấp giọng hỏi cô, “Có chuyện gì vậy?”
Nguyễn Ngọc nhìn thấy mặt nam chính, sợ đến mức cả người run lên.
Cái hành động sợ hãi này khiến lòng Lục Thừa Vân lạnh toát, anh nhớ lại bạn gái từng nói anh trông dễ sợ, nên cô mới sợ anh.
Nhưng chẳng phải dạo này họ sống rất hòa thuận sao?
Ánh mắt Lục Thừa Vân lướt qua người cô một vòng, nhẫn nại hỏi: “Sao vẫn mặc đồ ngủ sáng nay, hôm nay em chẳng phải nói là muốn ra ngoài sao?”
Anh nhớ cô thay đồ ngủ mỗi ngày.
Nguyễn Ngọc không trả lời anh, chỉ lại không nhịn được mà lùi về sau.
Lục Thừa Vân không chịu nổi nữa, anh nắm lấy cánh tay cô nói: “Có chuyện gì thì phải nói với anh, dù là anh làm sai chỗ nào cũng phải nói, anh sẽ sửa.”
Đáy mắt Nguyễn Ngọc dần ướt át, cô ấm ức nói: “Lục Thừa Vân, anh thật vô tâm.”
Cô đã đối xử tốt với anh như vậy rồi.
Vậy mà sau này anh vẫn sẽ đưa cô đi nuôi heo.
Lục Thừa Vân sững người, không ngờ đúng là anh chọc cô không vui.
Anh lại gần cô, ấm ức nói: “Anh vô tâm chỗ nào? Anh còn mang kẹo về cho em đây này. Em mới là đứa vô tâm ấy, không thèm trả lời tin nhắn của anh.”
Nói rồi anh móc kẹo từ trong túi ra, trong đám kẹo đủ màu sắc, hơn một nửa là kẹo dâu mà cô thích nhất.
Lục Thừa Vân vẫn nghiêm túc hỏi cô: “Em còn muốn ăn vị kẹo nào khác không? Anh có thể đi đổi với đồng nghiệp khác.”
Nguyễn Ngọc nhìn kẹo trong lòng bàn tay anh, lòng vừa mềm vừa chua, cô nhặt một viên kẹo dâu, rụt rè hỏi anh: “Anh phải thế nào mới chịu buông tha cho em?”
“Ý gì?” Lục Thừa Vân nhíu mày giải thích, “Ý em là không trả lời tin nhắn của anh à? Anh có giận đâu, chỉ nói đùa thôi mà.”
Nguyễn Ngọc mắt đỏ hoe nhìn anh: “Lục Thừa Vân, hay là chúng ta… chia tay đi?”
Nếu đã định không thể thay đổi kết cục của nguyên tác, thì kết thúc từ đây vậy, ít nhất thì cũng chỉ là cô đá Lục Thừa Vân, chứ không phải bị cốt truyện ép buộc phải làm ra chuyện không thể tha thứ với anh, dẫn đến cái chết không thể cứu vãn.
Tim Lục Thừa Vân như bị bóp chặt, anh cảm thấy máu huyết trong người đều lạnh đi, nỗi hoảng sợ khổng lồ nuốt chửng anh.
Không giống lần trước Nguyễn Ngọc giận dỗi nói chia tay.
Lần này là thật, anh cảm nhận được.
Lục Thừa Vân cúi đầu, thở gấp vài giây, ngực phập phồng dữ dội, giọng khàn khàn: “Lần này chia tay mấy tiếng?”
Lần trước là tám tiếng, lần này sẽ là mười tiếng sao?
Anh nhiều nhất chỉ có thể chấp nhận chia tay đến sáng mai.
Nước mắt Nguyễn Ngọc rơi xuống, giọng mềm yếu nói: “Sau này anh sẽ gặp được người tốt hơn em, em chẳng có gì cả, cũng không xứng với anh.”
Lục Thừa Vân ôm chặt lấy cô, hơi thở thanh khiết ùa vào lòng, anh vùi mặt vào cổ cô, hoảng loạn xin lỗi: “Là gần đây anh nóng vội quá làm em sợ phải không? Anh chỉ không nhịn được muốn thân thiết với em thôi. Nếu em không thích tiến triển nhanh như vậy, anh hứa chỉ hôn em thôi, không làm gì khác nữa.”
“Nguyễn Ngọc, đừng chia tay, đừng rời xa anh.” Anh như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vòng tay siết chặt.
