Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Độc Ác, Ta Chỉ Muốn Sống > Chương 55

Chương 55

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 55: Khóa chặt trong lòng anh

 

Nguyễn Ngọc bị thuyết phục rồi.

 

Dù sao Lục Thừa Vân trông cũng rất chân thành khi phân tích lợi hại cho hai cô.

 

"Vậy em nói với A Kiều nhé, chắc chị ấy không nghĩ tới mấy chuyện này đâu."

 

Lục Thừa Vân thầm nghĩ, A Kiều có ngây thơ như em đâu.

 

Nhưng ngoài mặt anh vẫn phải giả vờ làm bạn trai hiểu chuyện, hài lòng gật đầu với cô, "A Kiều có người bạn thân chu đáo như em, đúng là phúc của chị ấy."

 

Nguyễn Ngọc vui vẻ đi nhắn WeChat cho A Kiều, đợi tiễn bạn gái ra ngoài, Lục Thừa Vân mới xụ mặt xuống.

 

Vẫn rất tức.

 

Để bạn gái anh đi xem mắt cơ đấy.

 

Nhưng anh không xử lý được Tô Kinh Kiều, chỉ càng thêm bực bội.

 

Ở tiệm màu nước.

 

Nguyễn Ngọc nói với A Kiều xong, A Kiều nhếch mép, đến sức than vãn cũng chẳng còn, "Xạo chó, nó chỉ không muốn em đi xem mắt cùng chị thôi."

 

Nguyễn Ngọc do dự một lát rồi nói: "Em thử đặt mình vào vị trí của anh ấy, nếu bạn trai em đi xem mắt giúp người khác, chắc em cũng không vui."

 

A Kiều ngạc nhiên, "Em còn nhận ra anh ấy không vui á?"

 

Cô tưởng Nguyễn Ngọc bị Lục Thừa Vân lừa sạch rồi chứ.

 

Nguyễn Ngọc ngượng ngùng: "Anh ấy giận khá rõ ấy, dù có cố nhịn nhưng em vẫn nhận ra. Rồi em tự kiểm điểm, đúng là em sai thật."

 

Nếu vì chuyện này mà Lục Thừa Vân không vui, thì mấy hành động trước của có coi như công cốc.

 

A Kiều thấy cô tự trách, cũng hơi ngại, "Thôi được, không đến thì thôi, chị tự đi đối phó vậy."

 

Nguyễn Ngọc áy náy nói: "Xin lỗi nha, A Kiều."

 

"Đừng xin lỗi nữa, em có sai gì đâu," A Kiều đổi giọng, "À mà này, chị thấy dạo này kỹ thuật vẽ của em tiến bộ ghê, có bái sư học ai không?"

 

A Kiều ở chung với Nguyễn Ngọc lâu, hiểu biết về nghề này dần tăng lên, nhưng đồng thời cũng phát hiện Nguyễn Ngọc là họa sĩ thiên tài tiến bộ thần tốc, nhanh đến mức bất thường.

 

Nguyễn Ngọc chột dạ nghĩ, tất nhiên là vì có viện trưởng Đan Mỹ chỉ điểm riêng rồi, viện trưởng Đặng tuy bận rộn nhưng hễ rảnh là hướng dẫn cô vẽ, đưa ra góp ý sửa chữa.

 

Nguyễn Ngọc lại chăm chỉ ham học, nghe góp ý là sửa ngay, kỹ thuật vẽ tiến bộ vùn vụt.

 

Nhưng vì thỏa thuận với An Bách Nguyên, cô không thể nói ra chuyện viện trưởng Đặng, chỉ chột dạ bảo: "Chắc là em xem video trên Tiktok học được ạ."

 

Trên Tiktok tuy cũng có video dạy vẽ, nhưng đều là dành cho đại chúng, phần lớn là sơ cấp và trung cấp, không thể so với một kèm một cao cấp như viện trưởng Đặng.

 

Nhưng A Kiều vẫn thấy khó tin, "Hay em đi thi đi, chị thấy em bán một bức chỉ một hai nghìn vẫn rẻ quá."

 

Nguyễn Ngọc rụt rè: "Thật ạ? Em còn thấy gần đây tăng giá nhanh quá rồi."

 

A Kiều bảo cô, "Không nhanh đâu, giá bán của em đã xa xa với thực lực rồi, em không thấy từ khi tăng giá, lượng đơn còn tăng nhanh hơn à?"

 

Nguyễn Ngọc nghĩ lại đúng thật.

 

Cô cứ tưởng là do Tết, mọi người đều muốn mua tranh về biếu.

 

A Kiều vừa chọn màu cho cô, vừa nhờ người tra cứu mấy cuộc thi khu vực đơn giản, vừa hay sắp đến hạn nộp bài.

 

"Nguyễn Ngọc, tham gia cái này đi!"

 

Ánh mắt hai cô gái đổ dồn vào trang thi.

 

Nộp bài thi rất tiện, gửi online qua email là được, Nguyễn Ngọc mua màu mới xong, ở nhà bắt tay vào vẽ bức mới. Cô nghiên cứu kỹ các tác phẩm đoạt giải của hội mỹ thuật khu vực các kỳ trước, tìm ra phong cách dễ trúng giải nhất, rất gần với những gì viện trưởng Đặng dạy.

 

Nguyễn Ngọc vẽ một bức tranh tông màu ấm về một con hutong cũ ở Bắc Kinh buổi sớm.

 

Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm bong tróc sơn, tường gạch xanh xám cũ kỹ, bên tường đỗ một chiếc xe đạp nhị bát, yên và tay lái đều mòn nhẹ, cuối hutong là ánh sáng lam xám, thoảng qua hơi thở khói lửa nhân gian nhàn nhạt.

 

Cả bức tranh dịu dàng, hoài cổ, lại phảng phất nỗi nhớ quê nhẹ nhàng, dễ gợi lại ký ức của thời đại đó, vừa hợp gu thẩm mỹ của ban giám khảo lứa tuổi này.

 

Tuy nhiên vẽ xong, Nguyễn Ngọc vẫn thấy hơi đơn điệu, như thiếu gì đó.

 

Lục Thừa Vân về đến nhà, thấy cô vẫn đang trầm tư trước giá vẽ, anh bước tới hỏi: "Lại bí rồi à?"

 

Nguyễn Ngọc thuộc tuýp tài năng thiên bẩm, nghĩ gì vẽ nấy là lúc hay nhất, nhưng vì tần suất nhận đơn cao, thường bị bí vì không ra bài kịp.

 

Mỗi lần như vậy, Lục Thừa Vân đều khuyên cô xin gia hạn với khách, Nguyễn Ngọc không biết từ chối, đến cả câu từ cũng là anh nghĩ giúp, trông rất hợp lý.

 

Tưởng lần này cũng như mọi lần, ai ngờ Nguyễn Ngọc ngước lên nhìn anh: "Em muốn vẽ một bức đi thi, nhưng cứ thấy bình thường quá."

 

"Bình thường?" Lục Thừa Vân vừa kéo cổ áo, vừa đi tới ngồi cạnh cô, "Mấy bức đoạt giải các kỳ trước có sáng tạo lắm không?"

 

Nguyễn Ngọc lôi ảnh tra được từ điện thoại, lướt từng tấm cho anh xem, "Phong cách khá giống nhau, nhưng rõ ràng bức sau mạnh hơn bức trước, yêu cầu của ban giám khảo ngày càng cao."

 

Còn bức trên giá vẽ của cô, kết quả lạc quan nhất là ngang với các tác phẩm các kỳ trước, nhưng không đạt tới trình độ vượt trội, vậy thì khó nổi bật.

 

Lục Thừa Vân áp sát vào cổ cô, cánh tay tự nhiên vòng ra sau gáy cô, ôm lấy người cô để lướt điện thoại.

 

Lưng Nguyễn Ngọc áp sát vào lồng ngực rắn chắc của anh, sau tai vang lên hơi thở dịu dàng của anh, mùi hormone đàn ông mạnh mẽ và bá đạo ập tới, khóa chặt cô trong lòng anh.

 

Nhưng Lục Thừa Vân vẫn giữ vẻ tự đắc lạnh nhạt, như thể hành động mờ ám này chỉ là cử chỉ bình thường nhất.

 

Ngón tay thon dài của anh chạm vào màn hình điện thoại của Nguyễn Ngọc, giọng trầm thấp nhắc cô: "Tập trung nhìn đây."

 

Vành tai Nguyễn Ngọc đỏ bừng.

 

Cứu mạng, anh như vậy thì em tập trung kiểu gì?

 

Tim cô đập thình thịch loạn xạ, nhưng vì có việc chính, đành cố nén hồi hộp, nuốt nước bọt nói: "Xem rồi, đây là tác phẩm đoạt giải kỳ mới nhất."

 

Lục Thừa Vân khẽ ừ một tiếng từ cổ họng, âm điệu quyến luyến và kiên nhẫn, "Bức này tuy cũng vẽ cảnh, nhưng góc có thêm hai con mèo, dưới tường là mèo con tập leo, trên tường là mèo mẹ sốt ruột nhưng muốn để con tự lập. Người đoạt giải dùng cảnh để viết về tình thân, động vật và người cũng vậy, ban giám khảo tự nhiên sẽ bị lay động."

 

Anh chậm rãi giảng giải, vừa chi tiết vừa chính xác, Nguyễn Ngọc nghe xong bừng tỉnh, ngưỡng mộ nhìn anh, "Anh giỏi giảng thật đấy, em cứ tưởng học bá giảng bài chỉ cho mỗi đáp án thôi."

 

Lục Thừa Vân là học bá trong học bá, theo tư duy học bá, đáp án có thể nói ra ngay, không thể nào giảng chi tiết như vậy.

 

Ánh mắt ngưỡng mộ của Nguyễn Ngọc khiến Lục Thừa Vân nóng ran cả người.

 

Anh quay mặt đi, lại kéo cổ áo, "Anh giảng cho người khác đúng là chỉ nói đáp án, nhưng bạn gái thì không."

 

Tất cả kiên nhẫn của anh, đều dành cho Nguyễn Ngọc.

 

Nguyễn Ngọc nghe xong mắt càng sáng lấp lánh, cô chống cằm, đáng yêu vô cùng: "Lục Thừa Vân, anh đúng là bạn trai tuyệt vời nhất thế giới!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn