Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Độc Ác, Ta Chỉ Muốn Sống > Chương 61

Chương 61

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 61: Buồn ngủ sao không ngủ

 

Nguyễn Ngọc đang ngẩn người.

 

Thì nghe thấy tiếng cúc áo được anh một tay cởi ra.

 

Lục Thừa Vân đã mấy tháng không làm việc chân tay, nhưng ngón tay vẫn khá thô ráp, từ lưng cô mò ra phía trước, kích thích đến nỗi Nguyễn Ngọc không nhịn được mà cong lưng lên.

 

Nhưng động tác này lại khiến cô chủ động đưa người vào lòng bàn tay anh.

 

Lục Thừa Vân cảm thấy hơi thở mình như nghẹn lại.

 

Nguyễn Ngọc đỏ mặt tới tận mang tai, cô kéo tay anh ra, nghiến răng nói: “Không phải anh muốn ngủ à?”

 

Bỏ mặc bữa sáng còn nóng hổi không ăn, lại ở đây quấy rầy cô.

 

Đúng là muốn ăn đòn.

 

Lục Thừa Vân cũng không nản chí, lại vòng tay ôm eo cô, cọ cọ vào người cô: “Buồn ngủ quá.”

 

Nguyễn Ngọc nhìn đỉnh đầu anh, túm tóc anh giật nhẹ hai cái, dạy dỗ: “Buồn ngủ sao không ngủ, anh không ngoan rồi.”

 

Người đàn ông nhắm mắt bất động.

 

Hai tay vẫn giữ nguyên động tác ôm cô.

 

Nguyễn Ngọc đợi một hồi lâu, cuối cùng Lục Thừa Vân cũng không động đậy nữa.

 

Anh ngủ rồi.

 

Nguyễn Ngọc vốn định đợi anh ngủ say thì rút tay ra cài lại cúc áo sau lưng, nhưng Lục Thừa Vân ôm cô rất chặt, động tĩnh lớn sẽ đánh thức anh.

 

Cô gái hít một hơi thật sâu, từ bỏ giãy giụa.

 

Thôi, đợi anh dậy rồi cài sau.

 

Lục Thừa Vân ngủ một giấc tới mười hai giờ, tiếng chuông điện thoại đánh thức anh, Nguyễn Ngọc lúc này mới nhớ ra anh nói muốn xin nghỉ, nhưng vừa nói với cô xong là ngủ luôn, chưa xin nghỉ với công ty…

 

Người đàn ông bắt máy, nói với đầu dây bên kia xin nghỉ đến chiều mới đi, rồi mới cúp máy.

 

Quay người lại, Nguyễn Ngọc đã cài cúc áo xong, còn đầy mặt oán trách trừng mắt nhìn anh.

 

Lục Thừa Vân ngẩn ra, rất nhanh nhớ ra vì sao mình bị trừng, nhưng anh nhanh chóng chuyển chủ đề: “Em có ngủ cùng anh không?”

 

Nguyễn Ngọc phồng má tức giận nói: “Không, em đang đọc tiểu thuyết, nhưng bị anh ôm thế này rất bất tiện, tay em mỏi hết rồi.”

 

Lục Thừa Vân liền lo lắng: “Cánh tay nào khó chịu? Anh xoa bóp cho em.”

 

Nguyễn Ngọc không khách khí: “Chỗ này, chỗ này, và chỗ này nữa.”

 

Có chỗ nằm mỏi, có chỗ giơ điện thoại mỏi.

 

Dù sao thì để anh ngủ ngon giấc, cô đã hy sinh rất nhiều!

 

Lục Thừa Vân xót xa xoa bóp vai cho cô: “Lần sau khó chịu thì em đẩy anh dậy.”

 

Nguyễn Ngọc được ấn rất thoải mái, mắt lim dim như một chú mèo lười, cô thuận miệng hỏi: “Đẩy anh dậy thì anh không ôm em ngủ nữa à?”

 

Lục Thừa Vân đương nhiên là không: “Anh có thể ôm lưng em ngủ, như vậy không ảnh hưởng đến việc em đọc tiểu thuyết.”

 

Nguyễn Ngọc: “…”

 

Em cảm ơn anh đã thông cảm cho người yêu tiểu thuyết nhé.

 

Lục Thừa Vân xuống giường hâm nóng bữa sáng, Nguyễn Ngọc cũng xuống giường đi đánh răng rửa mặt, hai người nhanh chóng ăn trưa.

 

“Chiều nay thời gian rất gấp, hay là em để mai vẽ?” Lục Thừa Vân nhớ cô còn phải hoàn thành bức tranh đó.

 

Nguyễn Ngọc đầu óc xoay chuyển, bịa ra một lý do: “Cũng được, vừa hay hôm nay em muốn đọc thêm một cuốn tiểu thuyết nữa, sáng mai sẽ vẽ thật tốt.”

 

“Ừ, đừng căng thẳng quá, nghỉ ngơi nhiều vào.” Lục Thừa Vân không muốn cô quá mệt, nhưng cô lúc nào cũng không nghe.

 

Hiện tại đúng là cơ hội tốt để khuyên nhủ.

 

Nguyễn Ngọc gắp cho anh một cái sủi cảo chiên, thò đầu qua dò hỏi: “Nhưng mà cuốn tiểu thuyết em đang đọc, tác giả muốn bỏ dở.”

 

Lục Thừa Vân khựng lại, cố gắng hiểu từ này: “Là không muốn viết tiếp?”

 

Nguyễn Ngọc gật đầu thật mạnh: “Tác giả này xây dựng một nhân vật phản diện tổng tài rất lợi hại, nam chính đánh thương chiến với hắn sắp không lại rồi, nên cô ấy không muốn viết nữa.”

 

Lục Thừa Vân hỏi ngược lại: “Em muốn giúp cô ấy?”

 

Nguyễn Ngọc lại gật đầu: “Bây giờ nhiều độc giả đang nghĩ cách giúp cô ấy, em cũng muốn giúp. Trước đây anh làm ăn giỏi như vậy, chắc chắn rất có nghiên cứu về chuyện này đúng không?”

 

Lục Thừa Vân vì chuyện phá sản, đã không còn tự tin vào bản thân như trước, nhưng bạn gái đã hỏi, anh cũng khó từ chối: “Em nói trước bối cảnh thế nào.”

 

Nguyễn Ngọc đem toàn bộ tài liệu dự án mà An Bách Nguyên gửi cho cô, đổ hết lên người nam phụ trong tiểu thuyết, rồi hỏi Lục Thừa Vân: “Nếu anh là nam chính, anh có cách nào ngăn phản diện làm được chuyện này không?”

 

Thực ra cả buổi sáng cô đọc tiểu thuyết là để tìm cảm hứng.

 

Lật nhanh hơn chục cuốn tiểu thuyết đã đọc qua, cuối cùng mới nghĩ ra cái cách mượn đầu heo nấu cháo này, vừa đạt được mục đích, vừa không bị anh phát hiện ra điều bất thường.

 

Nhưng Lục Thừa Vân nghe xong toàn bộ câu chuyện thì im lặng.

 

Đũa không động, tư thế không đổi.

 

Anh thậm chí còn không chớp mắt.

 

Nguyễn Ngọc vội vàng đưa tay lắc lắc trước mặt anh: “Tỉnh hồn, anh hóa đá rồi à?”

 

Chẳng lẽ bài toán này khó đến mức ngay cả nam chính cũng không giải được?

 

Nhưng trong sách gốc, An Bách Lâm rõ ràng không phải đối thủ của Lục Thừa Vân, thực lực của cậu ấm trong giới kinh doanh là vô địch mà.

 

Một lúc lâu sau, Lục Thừa Vân mới ngước mắt nhìn cô, nhưng ánh mắt rất phức tạp, mang theo sự không cam lòng và hoang mang.

 

Nguyễn Ngọc không biết có phải mình nói sai gì không, nếu không sao anh lại có vẻ mặt như thế, “Hay là ăn cơm trước đã, tác giả muốn bỏ dở thì bỏ…”

 

“Cách đánh theo kiểu nhượng quyền của phản diện rất mạo hiểm, ưu điểm là có thể mở rộng nhanh chóng trong thời gian ngắn, nhược điểm là nếu gặp nhiều đối thủ cùng vây đánh, chuỗi vốn sẽ đứt.” Lục Thừa Vân nói đến cuối thì nắm chặt tay lại.

 

Bởi vì, anh cũng từng đánh theo cách mạo hiểm như vậy.

 

Khác biệt là, anh đã chuẩn bị rất đầy đủ, cơ bản không thể xảy ra sai sót.

 

Nhưng những đối thủ bất ngờ xuất hiện, vô cớ cùng nhau tấn công, anh – một kẻ mới nổi không có nền tảng vững chắc – chắc chắn không chịu nổi, mới phá sản nợ ngân hàng một khoản lớn.

 

Nguyễn Ngọc đọc nguyên tác không thấy kể chi tiết Lục Thừa Vân phá sản thế nào, nhưng chỉ nghe anh nói vậy thôi cũng cảm nhận được trong lời nói của anh ẩn chứa cảm xúc sâu sắc.

 

Cô nhận ra sự bất thường của anh.

 

“Lục Thừa Vân…” Nguyễn Ngọc gọi tên anh, muốn an ủi.

 

Đôi mắt cô gái long lanh, mang theo sự đau lòng và thương tiếc, khiến Lục Thừa Vân trong lòng mềm nhũn.

 

Anh cúi đầu kìm nén cảm xúc, ngẩng đầu lên lần nữa đã chín chắn và trầm ổn hơn trước: “Nhưng điểm yếu chí mạng của phản diện không phải cái này.”

 

“Tập đoàn của hắn là thế gia, chứ không phải công ty không có nền tảng. Với thế gia, điều quan trọng nhất là sự ổn định và danh tiếng. Mà chất lượng nhượng quyền không thể kiểm soát, một khi xảy ra vỡ nợ sẽ kéo theo cả thương hiệu, thậm chí là danh tiếng của cả tập đoàn thế gia, và địa vị tích lũy nhiều năm.”

 

“Cho nên, nếu nam chính muốn ngăn chặn kế hoạch của phản diện, có thể bắt đầu từ lãnh đạo cốt lõi của gia tộc hắn.”

 

Lục Thừa Vân phân tích lý trí không chút cảm xúc, phát huy tối đa thế mạnh của dân khoa học tự nhiên, trong chốc lát đã đưa ra cách giải cho cô.

 

Nguyễn Ngọc vốn không hiểu mấy về thương chiến này, đống tài liệu An Bách Nguyên gửi, cô đọc mù mờ, căn bản không phân biệt được tốt xấu.

 

Nhưng Lục Thừa Vân giải thích đơn giản như vậy, vài câu đã chạm đúng điểm yếu, cô lập tức hiểu ra.

 

Đúng là… giỏi thật.

 

Nguyễn Ngọc không nhịn được vỗ tay khen: “Giải hay lắm! Chiều nay em sẽ đi nói với tác giả muốn bỏ dở kia, anh ấy nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt vì anh!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn