Chương 77: Ngủ đi, anh ở đây
Anh sợ cô sẽ rời đi sau khi anh ngủ.
Chỉ khi nắm chặt tay cô, anh mới dám nhắm mắt.
Nguyễn Ngọc không do dự, cũng leo lên giường. Cô đặt điện thoại giữa hai người, rồi đưa tay phải cho anh.
Thử ngủ cùng xem, nếu không ngủ được thì dùng tay trái lướt điện thoại đọc tiểu thuyết.
Lục Thừa Vân như ý nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, hít hà mùi hương nhàn nhạt trên người bạn gái, toàn thân thư thái buông lỏng.
Anh rất mệt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng vì trước khi ngủ cảm xúc quá kích động, giấc ngủ này không được yên ổn. Lúc thì đột nhiên siết chặt tay cô, lúc thì cả người run lên, trán đổ mồ hôi lấm tấm, làm ướt một mảng tóc mái.
Nguyễn Ngọc bỏ điện thoại xuống, cầm tay áo bên cạnh lau mồ hôi trên trán anh. Người đàn ông sau khi ngủ không còn ánh mắt sắc bén, ngũ giác trở nên mềm mại dưới lớp tóc mái, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, tuấn mỹ đến mức không chân thực.
Đẹp thật đấy.
Đẹp đến mức khiến Nguyễn Ngọc cảm thấy, đề nghị chia tay với anh là tội lỗi biết nhường nào, sao cô có thể đối xử với anh như vậy.
Trong lòng cô gái dâng lên sự áy náy, cô cảm thấy rất có lỗi với Lục Thừa Vân, dù sao trong cốt truyện gốc, người vô tội nhất chính là anh. Anh chẳng biết gì, lại phải chịu đựng tất cả.
“Nguyễn Ngọc…” Giọng nói mơ hồ của người đàn ông vọng ra.
Nguyễn Ngọc áp sát mặt anh, nín thở.
Tiếng nói mê nhỏ lại vang lên: “Xin lỗi em… anh biết sai rồi…”
Mắt Nguyễn Ngọc lại đỏ hoe trong chốc lát.
“Đồ ngốc.” Cô khẽ nói.
Anh biết sai gì chứ, anh chẳng có lỗi gì cả.
Sai là do họ có duyên không phận, sai là do số phận sắp đặt.
“Nguyễn Ngọc!” Lục Thừa Vân đột nhiên giật mình tỉnh dậy.
Anh siết chặt tay cô, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh. Người đàn ông thở hổn hển, như vẫn còn hoảng sợ.
“Em đây, em đây mà!” Nguyễn Ngọc bị anh làm giật mình.
Anh mới ngủ được hơn mười phút, căn bản chưa vào giấc ngủ sâu.
Mắt Lục Thừa Vân đầy tơ máu, thấy cô vẫn còn trong tầm mắt, nhịp thở gấp gáp dần chậm lại, anh lại nhắm mắt, tay vẫn nắm chặt cô.
Nguyễn Ngọc nhìn mà xót xa, đưa tay sờ trán anh, lại lau mồ hôi trên trán, cơ thể cũng áp sát anh hơn.
Lục Thừa Vân chưa ngủ lại, anh cầm tay cô đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim nặng nề đập càng lúc càng nhanh. Nhịp đập mạnh mẽ ấy cho thấy cô khác biệt thế nào trong lòng anh.
Nguyễn Ngọc không kìm được nữa, lao vào lòng anh, ôm chặt eo anh. Bàn tay nhỏ mềm mại vuốt ve lưng anh hết lần này đến lần khác, giọng nghẹn ngào: “Ngủ đi, em ở đây.”
Lục Thừa Vân ôm lại cô, má áp vào cổ cô, hít sâu mùi hương trên người cô, rồi chìm vào giấc ngủ say.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa.
Ôm bạn gái trong lòng, Lục Thừa Vân ngủ rất ngon, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Tỉnh dậy thấy cô gái trong lòng nhắm mắt, anh chợt nhớ cảnh cô đếm lông mi anh ở quê.
Rất dễ thương, cũng rất nhớ.
Thế mà anh cũng đếm lông mi cô. Lông mi cô gái rất mảnh, từng chùm dính vào nhau, khó đếm vô cùng.
Lục Thừa Vân cúi sát mặt cô nhìn kỹ, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô. Nguyễn Ngọc dụi mắt tỉnh dậy, mơ màng chu môi, như thường lệ hôn lên khóe môi anh, rồi lại rúc vào lòng anh.
Người đàn ông sững sờ, mắt dần sáng lên.
Động tác quen thuộc này như đang nói với anh, họ vẫn như trước, chuyện đề nghị chia tay đã qua rồi.
Tâm trạng Lục Thừa Vân như tàu lượn siêu tốc, nhưng niềm vui sướng mất rồi lại có ấy khiến cả con người anh như sống lại.
Cô vẫn còn đây.
Cô không đi nữa.
Phải, đúng vậy, cô bỏ qua buổi đấu giá quan trọng như vậy, chỉ để ở nhà với anh, đến cả A Kiều cũng nói cô là 'não tình yêu'.
Chắc chắn cô rất rất quan tâm đến anh.
Lòng Lục Thừa Vân chua xót, vừa chua vừa ngọt. Anh ôm eo thon của cô gái, lại lưu luyến cọ vào cô.
Nguyễn Ngọc bị anh cọ tỉnh.
Có thứ gì đó nóng hôi hổi cứ chui vào lòng cô. Mở mắt ra mới thấy là một cái đầu, lại còn là cái đầu quấn băng.
Nguyễn Ngọc hoảng hốt ngồi bật dậy, lo lắng ấn đầu anh, “Đừng cử động, băng bị em cọ bung ra rồi.”
Kỹ thuật băng bó của ông bác sĩ già trong khu thực ra rất tốt, nhưng không chịu nổi Lục Thừa Vân không chịu yên. Băng không những bị bung góc mà còn xê dịch vị trí. Cô vạch ra xem, thấp thoáng thấy máu rỉ ra.
Cô gái lo lắng chỉnh lại băng cho anh, mặt đầy lo âu: “Có cần thay cái mới không? Bác sĩ nói hôm nay không cần thay, nhưng anh làm rối thế này, thuốc bột có bị lệch hết không?”
Nói rồi cô lại hỏi: “Đầu và tai anh có đau không?”
Lục Thừa Vân nhìn ánh mắt quan tâm của cô, nắm lấy ngón tay cô ngậm vào miệng, cắn nhẹ một cái rồi nói: “Không đau.”
Nguyễn Ngọc bị cắn đến tê người, cô rút ngón tay về, lại lo lắng nhìn tai anh. Tai hình như không chảy máu.
Lục Thừa Vân cảm thấy cô rất để ý đến tai anh, “Tai đau nhẹ nhất, chắc không nặng đâu, sẽ không có vết sẹo ba cm.”
Sau đó anh nghĩ lại, có lẽ Nguyễn Ngọc sợ vết thương trên tai anh quá to, quá xấu, đưa ra ngoài sẽ làm cô mất mặt.
Lục Thừa Vân bỗng nhiên bắt đầu để ý chuyện để lại sẹo.
Nguyễn Ngọc nghe xong lòng phức tạp, cô lẩm bẩm: “Thật sự sẽ không để lại sẹo ba cm sao…”
Vết sẹo đó là dấu hiệu rất rõ ràng trên người nam chính. Nếu vết sẹo không để lại, có phải là vẫn còn cơ hội?
Nguyễn Ngọc là người luôn có kỳ vọng vào tương lai.
Nhưng cô cũng sợ kỳ vọng quá cao, cuối cùng hụt hẫng sẽ càng thất vọng hơn.
Lục Thừa Vân.
Lại gần anh, có thể sẽ làm em tổn thương.
Rời xa anh, em lại đau khổ như vậy.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới được cả đôi đường?
Nguyễn Ngọc không nhắc lại chuyện chia tay nữa, chủ yếu là vì Lục Thừa Vân còn đang bệnh, cô sợ anh kích động sẽ tổn thương cơ thể.
Bữa trưa do Nguyễn Ngọc nấu.
Cô nấu rất thanh đạm, còn nấu thêm cháo kê. Ban đầu định nấu cháo thịt nạc, nhưng không tự tin vào tay nghề nên đành bỏ.
Lục Thừa Vân nhìn cô chằm chằm suốt, dù chỉ là bóng lưng, nhưng chỉ cần người còn ở trước mắt là được. Cô gái tất bật chăm sóc anh, vừa chu đáo vừa dịu dàng.
Cô tốt như vậy, anh căn bản không nỡ chia tay.
Lục Thừa Vân thậm chí chỉ cần nghĩ đến từ đó, đã thấy trong lòng khó chịu.
“Lục Thừa Vân, em xuống lầu mua sườn, chiều hầm canh cho anh.” Nguyễn Ngọc nghĩ vẫn nên bồi bổ cho anh chút canh thịt, không thì đồ chay quá, dinh dưỡng không theo kịp.
Lục Thừa Vân đang nhìn bóng lưng cô thất thần, nghe câu này mắt liền có tiêu cự ngay: “Anh đặt trên Meituan cũng được, bảo họ mang lên.”
Nguyễn Ngọc nhíu mày, quay đầu nhìn anh: “Nhưng xuống lầu mua sườn tiện lắm mà, gọi ship còn mất phí ship nữa.”
Lục Thừa Vân đương nhiên sẽ không thừa nhận, anh sợ cô rời khỏi tầm mắt anh.
