Chương 84: Cho em cắn lại
Lục Thừa Vân là thiên tài với chỉ số IQ 160, nếu cô nói sai câu nào, lộ ra thân phận người xuyên sách, liệu anh có coi cô như quái vật rồi đưa đến mấy cơ quan đặc biệt nghiên cứu không?
Tim Nguyễn Ngọc lập tức tăng vọt lên 180.
Thuần túy là sợ thôi.
Lục Thừa Vân chống tay ngồi dậy, coi như không có ai vào phòng tắm, hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện tối qua.
Lần này Nguyễn Ngọc càng thấy mất đáy hơn.
Tình huống gì thế, bình tĩnh như không có chuyện gì vậy?
Nguyễn Ngọc cảnh giác nhìn về phía cửa phòng tắm, tưởng anh sẽ tắm lâu, dù sao buổi sáng cũng hay có tình huống đặc biệt, nhưng không lâu sau Lục Thừa Vân đã ra, có vẻ chỉ là tạt qua loa.
“Chà, chào buổi sáng…” Nguyễn Ngọc cứng đờ chào anh.
Lục Thừa Vân đứng trước bồn rửa mặt, cầm cốc đánh răng của mình, đáp lại cô: “Em không đi rửa mặt à?”
Nguyễn Ngọc nghe vậy chợt nhớ ra, tối qua không chỉ chưa tắm đã ngủ, mà còn ngủ với cả một thân mùi rượu!
A a a a!
“Rửa rửa rửa! Em đi ngay đây!”
Nguyễn Ngọc luống cuống bò dậy tìm quần áo, rồi hối hả vào phòng tắm bật vòi hoa sen, trước khi tắm cô còn cố tình ngửi thử, mùi rượu nồng quá.
Lạ thật, rượu gạo mấy độ sao lại nặng mùi thế, chẳng lẽ qua một đêm còn lên men lần hai?
Nguyễn Ngọc tắm xong bước ra, Lục Thừa Vân đã nhóm lửa nấu cháo rồi. Cô đứng trước bồn rửa mặt đánh răng, thỉnh thoảng liếc trộm anh, nhưng người đàn ông khá tập trung, chưa một lần quay đầu lại.
Ăn xong bữa sáng.
Nguyễn Ngọc đói meo đã ăn no nê, theo thói quen định đi tìm cọ vẽ để hoàn thành đơn hàng của mình, nhưng lần này chưa kịp bắt đầu làm việc thuận lợi thì đã bị ai đó bất ngờ nắm chặt cổ tay.
Cánh tay người đàn ông rắn chắc khỏe khoắn, cổ tay không dùng nhiều lực, nhưng cũng khó thoát. Anh nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm: “Chuyện tối qua quên hết rồi à?”
Nguyễn Ngọc lập tức thấy chột dạ.
Quên hết thì không, chỉ nhớ toàn bộ cảnh mình khóc sướt mướt, nghĩ lại thấy xấu hổ chết mất.
Cô ho một tiếng nói: “Nhớ, nhớ một chút.”
Nguyễn Ngọc thầm cầu mong anh mau bỏ qua.
Đừng nhắc mấy chuyện mất mặt này nữa được không.
Ai ngờ người đàn ông còn được đà lấn tới, truy hỏi: “Nhớ chỗ nào?”
“Ờ… lau nước mắt.” Nguyễn Ngọc hết cách đành khai hết.
Lục Thừa Vân lại nghe mà cười.
Thì ra ngoài khóc ra, một câu cũng chẳng nhớ.
“Đồ ngốc.” Lần này anh nói thẳng mặt.
Nguyễn Ngọc lập tức nổ tung.
Cô tức tối la lên: “Tại anh thông minh quá nên em mới trông như ngốc, em là người bình thường mà, người bình thường! Em còn chưa chê anh thông minh đây, sao anh còn mặt mũi chê em ngu?”
Lục Thừa Vân nhịn cười, bất lực gật đầu: “Phải, cảm ơn bạn gái không chê anh thông minh, nhưng không nhớ cũng không sao, anh sẽ giúp em nhớ.”
Câu này làm Nguyễn Ngọc thấy lòng dạ bất an, cô không nhịn được hỏi: “Em đã nói gì?”
Lục Thừa Vân mặt nghiêm chỉnh nói bậy: “Em nói em yêu anh, muốn ở bên anh cả đời, bắt anh chết cũng phải chết bên cạnh em.”
Nguyễn Ngọc mắt mở to, không thể tin mình say rượu lại nói ra mấy câu biến thái thế.
Cô lập tức phản bác: “Không thể nào, em đâu có tính chiếm hữu mạnh thế, không bắt anh chết, chết bên cạnh em đâu.”
Nói xong câu này, cô thấy cả miệng nóng ran.
Sao có thể nói ra mấy lời sến súa thế chứ!
Ai ngờ Lục Thừa Vân cúi người xuống, nghiêm túc nói: “Vậy là em không phản bác câu đầu tiên.”
Nguyễn Ngọc ngây ra nhớ lại câu đầu tiên.
Cô nói cô yêu anh.
Mắt cô gái mở to hơn nữa.
Có vẻ không dám tin, nhưng lòng lại hồi hộp, cô đã nói thế sao?
Nguyễn Ngọc lại lục tìm ký ức trong đầu, cảm giác hình như thực sự đã nói yêu, nhưng, nhưng, sao cô có thể nói mấy lời này?
Người đàn ông nhìn vào mắt cô, bỗng nhiên rất nghiêm túc gọi cô một tiếng: “Nguyễn Ngọc, anh đã nói với em chưa?”
“Gì?” Nguyễn Ngọc còn đang mơ hồ.
Giọng Lục Thừa Vân như từ chân trời vọng về, xa vời hư ảo, nhưng lại kiên định, trong buổi cuối xuân chim hót hoa thơm này, cô nghe anh nói: “Anh yêu em.”
Anh đã nghĩ rồi, cũng nghĩ thông suốt rồi.
Nguyễn Ngọc chỉ là không có niềm tin vào tương lai của hai người, chứ không phải không thích anh, vậy thì anh sẽ cho cô cảm giác an toàn, đợi cô từ từ chui ra khỏi vỏ ốc, tình yêu của cô sẽ như nước lũ dâng trào cho anh.
Vậy nên Lục Thừa Vân ít nói, đã luyện tập câu này cả buổi sáng trong lòng, cuối cùng cũng nói trôi chảy ra miệng.
Anh yêu cô.
Anh muốn nói cho cô biết.
Nguyễn Ngọc loạng choạng lùi một bước, kinh ngạc không nói nên lời, cô căng thẳng bấu chặt đùi mình, nhưng căng thẳng quá nên cũng chẳng phân biệt được có đau hay không.
Đây là mơ sao?
Một giấc mơ sau khi say rượu, mơ thấy Lục Thừa Vân đầy tình cảm tỏ tình với cô?
Lục Thừa Vân đưa tay vẫy trước mặt cô, “Sao lại không nói gì nữa rồi?”
Nguyễn Ngọc không dám nói, sợ tỉnh mộng.
Cô không lên tiếng, vẫn dùng đôi mắt như nai tơ nhìn anh, ánh mắt rụt rè, không tin, đề phòng.
Lục Thừa Vân lần đầu tiên trong đời nói mấy lời sến súa thế, anh cũng hơi ngại, cổ và tai đều đỏ lên.
Anh quay mặt đi nói: “Thế em vẽ đi, anh…”
Chưa nói hết câu, cô gái đã lao tới, ôm chặt lấy anh, mềm mại nói: “Dù có là mơ hay không, em cũng muốn ôm anh, Lục Thừa Vân.”
Lục Thừa Vân nghẹn lời, chẳng trách không để ý anh, hóa ra là tưởng đang mơ, nhưng nghĩ vậy lại thấy xót xa.
Phải không dám tưởng tượng đến mức nào, mới cho rằng đang mơ?
Lục Thừa Vân cúi người xuống, hôn lên môi cô gái, lúc đầu còn nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng sau đó không kìm được, càng lúc càng mạnh.
Đầu lưỡi đầy tính xâm lược của người đàn ông, không chút nương tay công thành đoạt đất trong khoang miệng cô, không khí bị cướp đoạt, cúc áo bung ra, cô gái được đỡ mông bế về giường.
Lục Thừa Vân vén áo cô lên, nhẹ nhàng cắn lên trước ngực cô, khiến cô run nhẹ đồng thời cũng hơi đau.
Nguyễn Ngọc nắm chặt ga giường, mắt đỏ hoe quát: “Lục Thừa Vân, anh cắn em!”
Lục Thừa Vân ngẩng đầu, lại nhẹ nhàng cắn lên cằm cô, giọng khàn khàn nói: “Không phải em không phân biệt được có phải mơ không sao? Đau một chút thế này, chắc là phân biệt được rồi nhỉ.”
Nguyễn Ngọc mặt đỏ bừng, cô đẩy đầu anh, giận dữ: “Vậy cũng không được cắn em!”
Anh cao thế, to thế, hung thế.
Cắn một cái đau lâu lắm.
Lục Thừa Vân bật cười, rất hào phóng nói: “Vậy anh cho em cắn lại, em muốn cắn chỗ nào cũng được.”
Nói rồi anh còn cởi một cúc áo sơ mi, thân hình áp xuống mang theo hơi nóng hừng hực, hơi nóng làm cô hơi choáng.
“Da anh dày quá, em mới không cắn.” Nguyễn Ngọc từ chối, nhưng trốn không thoát, lại bị anh ấn lên giường hôn.
Lục Thừa Vân như phát điên, kề sát cô quấn quýt, kéo tay cô đi cởi cúc áo sơ mi anh, nhanh chóng chạm vào lồng ngực săn chắc.
Người đàn ông ấn tay cô rong chơi trên người anh, những ngón tay cô gái mềm mại, mỗi lần lướt qua đều khiến anh run nhẹ.
Lục Thừa Vân cứng đờ vùi mặt vào cổ cô, hít sâu mùi hương cơ thể cô, những nụ hôn li ti rơi trên cổ cô, rồi ghé sát tai cô, giọng khàn khàn hỏi:
“Thứ trong ngăn kéo, em thấy rồi đúng không?”
