Chương 94: Anh yêu em, em biết không?
“Sao thế?”
Lục Thừa Vân cúi đầu nhìn cô, lại bắt gặp đôi mắt sáng ngời.
Không phải mệt mỏi, cũng chẳng phải đờ đẫn.
Mà là một Nguyễn Ngọc tỉnh táo, kiên định, bình thường.
Lục Thừa Vân vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, cửa phòng tắm mở toang, ánh đèn sưởi chói chang chiếu thẳng lên đỉnh đầu, mang theo hơi nóng và ánh sáng rực rỡ, nóng đến nỗi lưng người đàn ông đẫm mồ hôi.
Cô gái người mềm, tính cũng mềm, ngay cả giọng nói cũng mềm: “Lục Thừa Vân, em không muốn tự tắm.”
Hơi thở người đàn ông nghẹn lại, ánh mắt ngước lên.
Người thường ngày phản ứng cực nhanh, giờ phút này hiếm thấy mà đơ người: “Anh giúp em tắm?”
Không phải anh chưa từng tắm cho cô.
Anh tưởng cô mệt quá không còn sức.
Ai ngờ Nguyễn Ngọc ngước đầu, hôn lên môi anh, giọng nhỏ không thể nghe thấy: “Tắm cùng nhau.”
Lục Thừa Vân hoàn toàn đờ đẫn.
Anh ngây ngô nói: “Hôm nay nước nóng sẽ không tắt.”
Đó là lý do lần trước anh tìm để được cùng cô tắm chung, sau đó chẳng bao giờ gặp cơ hội tốt như vậy nữa.
Nguyễn Ngọc bị dáng vẻ ngốc nghếch của anh chọc cười khúc khích: “Lục Thừa Vân ngốc, không tắm thì em đi đây.”
Nói rồi cô định tụt xuống khỏi người anh.
Lục Thừa Vân nào chịu buông tha cô, bạn gái mặt mỏng đến mức nào, anh rõ nhất, khó lắm mới được cô chủ động mời một lần, thằng ngốc mới từ chối.
Người đàn ông ôm chặt cô, một chân bước vào phòng tắm: “Mơ đi, em chạy không thoát đâu.”
Dưới ánh đèn sưởi chói chang và nóng bỏng.
Mọi động tác chậm rãi đều bị nhìn thấy rõ mồn một.
Lục Thừa Vân đội cho cô một chiếc mũ tắm màu hồng xinh xắn, rồi từng món từng món cởi đồ của cô, cởi ngoài xong lại cởi trong, cho đến khi thấy trọn vẹn con người cô.
Cơ thể con gái, mềm mại và nhỏ nhắn, lại trơn bóng xinh đẹp như một miếng ngọc sứ, khiến người ta chỉ muốn hằn lên đó màu sắc của riêng mình.
Cơ thể Lục Thừa Vân như bốc lửa.
Anh nhanh chóng cởi sạch đồ trên người, bật vòi hoa sen, nước nóng từ đỉnh đầu phun xuống, người đàn ông áp môi nóng bỏng xuống thật mạnh.
Phía sau Nguyễn Ngọc là bức tường lạnh lẽo, phía trước là lồng ngực đàn ông nóng hổi, đè ép không gian của cô.
Bàn tay to lớn của anh lướt qua thân thể cô, gợi lên từng đợt run rẩy, Nguyễn Ngọc khó chịu ưỡn thẳng lưng, người đàn ông lại cúi đầu bế cô lên, cô gái cao hơn vị trí của anh.
“A…” Nguyễn Ngọc đột nhiên bị nâng cao như vậy, hoảng sợ kêu lên một tiếng.
Nhưng rất nhanh, cô lại thấy kỳ lạ, mọi thứ dưới đất trở nên nhỏ bé và xa xôi, đây là góc nhìn của người cao mét chín sao?
Cao thật đấy…
Người đàn ông ôm cô ngồi trên hai cánh tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng cắn lên thân thể cô, lắng nghe âm thanh tràn ra từ miệng cô, đầu lưỡi từng chút một lướt qua trái tim cô.
Cô gái được anh đỡ mông, thân thể bị đẩy vào tường, ôm chặt cổ anh, cúi đầu hôn anh.
Lục Thừa Vân cảm thấy mình sắp nổ tung.
Thật dễ chịu, lại thật khó chịu.
Rất muốn, rất muốn.
Nhưng bạn gái chỉ biết ghé vào tai anh, cười khẽ chỉ huy anh tắm nghiêm chỉnh: “Lục Thừa Vân, không có nước nóng rồi.”
Giọng cô gái cũng hơi khàn, làn da mịn màng sờ lên cơ bụng săn chắc của anh, không ngừng chạm vào người anh, thúc giục anh làm việc chính.
Lục Thừa Vân vừa dễ chịu vừa giày vò.
Thậm chí bắt đầu thấy tắm chung là một sự giày vò, vì còn phải tắm nghiêm chỉnh, anh có rảnh đâu.
Cứ giày vò như vậy hơn mười phút, cuối cùng cũng tắm sạch sữa tắm và xả hết, Lục Thừa Vân tắt vòi hoa sen một cái, ôm bạn gái trơn trượt mềm mại, thẳng tiến về phòng ngủ chính.
Nguyễn Ngọc bị ném lên giường mềm mại, mái tóc dài không bị mũ tắm kìm hãm, xõa tung như rong biển trước ngực.
Người đàn ông bị vẻ đẹp ấy làm cho mắt bốc lửa, anh nhanh chóng áp xuống, xé toạc khăn tắm của cô định tiếp tục hôn.
Nguyễn Ngọc bịt miệng anh, nhắc nhở: “Sấy tóc.”
Tóc anh còn đang nhỏ nước kìa.
Bây giờ tuy là giữa tháng tư, nhưng lỡ may cũng có thể bị nhiễm lạnh, lúc đó không chỉ sốt, còn đau đầu nữa, rất khó chịu.
Lục Thừa Vân sắp bị giày vò đến phát điên.
Anh tiếp tục kéo khăn tắm của bạn gái, muốn thân mật thêm với cô.
Nguyễn Ngọc bị anh chọc vào huyệt cười ở hõm eo, không nhịn được cười né tránh: “Đừng giỡn nữa Lục Thừa Vân, anh không đi sấy tóc thì đừng trách em không cho anh cơ hội.”
Tay Lục Thừa Vân đang kéo khăn tắm của cô khựng lại, anh nhanh chóng bắt được trọng điểm: “Cơ hội gì?”
Người đàn ông ngước đầu, trong lòng âm ỉ mong chờ, nhưng không dám nghĩ sâu, sợ thất vọng.
Ngón tay Nguyễn Ngọc vân vê khăn tắm trước ngực, mặt đỏ như nhỏ máu, cô đưa tay chỉ vào ngăn kéo, nhỏ giọng nói: “Không phải anh đã mua cái đó từ lâu rồi sao?”
“Không muốn thử à?”
Ánh mắt người đàn ông nhìn về phía ngăn kéo.
Nhớ đến một hộp đồ từng mua.
Lục Thừa Vân trong khoảnh khắc cảm thấy não mình như muốn xung huyết.
Toàn thân tế bào gào thét, máu nóng hổi chảy loạn trong cơ thể, cuối cùng đều chảy đến chỗ cần đến, niềm vui sướng khổng lồ khiến anh phấn khích đến tim đập thình thịch.
Vốn dĩ anh chỉ muốn như mọi khi, dù không làm đến cuối, anh cũng thấy rất thoải mái.
Mà ý bạn gái nói rõ ràng là cô đồng ý, cô đã nghĩ kỹ, cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Khóe miệng Lục Thừa Vân không kìm được niềm vui.
Nhưng soái ca cuối cùng vẫn là soái ca, dù vui đến mấy biểu cảm trên mặt cũng không dao động nhiều.
Anh nhanh chóng bò dậy khỏi giường, ba bước gộp hai bước đi sấy tóc, tiếng máy sấy nhanh chóng vọng ra từ ngoài, âm thanh rất to, chắc là bật mức lớn nhất.
Nguyễn Ngọc nghe mà bật cười.
“Lục Thừa Vân ngốc.”
Như một thằng nhóc mới lớn, hấp tấp nóng vội.
Hậu quả của việc bật máy sấy ở mức lớn nhất là da đầu suýt bị bỏng, Lục Thừa Vân “chẹp” một tiếng tắt bớt gió nóng xuống một nấc, nhưng gió vẫn ở mức lớn nhất.
Người đàn ông sấy tóc ngoài phòng khách, khóe miệng có đè thế nào cũng không xuống, anh cố hít sâu mấy lần, nhưng vẫn không kìm nổi tâm trạng phấn khích.
“Tách.” Máy sấy tắt.
Lục Thừa Vân vứt nó đại sang một bên, hấp tấp lao vào phòng ngủ, lên giường nhào về phía Nguyễn Ngọc.
“Nhanh vậy, sấy khô chưa?” Nguyễn Ngọc sờ tóc anh kiểm tra.
Hơi ẩm, nhưng cũng tạm, miễn cưỡng coi như qua.
Lục Thừa Vân bị cô chạm vào da đầu, kề trán cô, nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi cô: “Anh nghe lời em nhất, chắc chắn sấy kỹ rồi.”
Nguyễn Ngọc bật cười, ôm khuôn mặt ngoan ngoãn của anh, hôn lên môi anh, khen ngợi: “Ừ, anh nghe lời em nhất, em cũng thích anh nhất.”
“Em thích anh, Lục Thừa Vân.”
Cô gái kề trán anh thì thầm, hai người thân mật không chút khoảng cách, Lục Thừa Vân ngọt đến nỗi lồng ngực như sắp đầy tràn.
Anh quỳ bên hông cô, thành kính hôn lên má cô: “Đồ keo kiệt, anh yêu em, anh yêu em em biết không?”
Chỉ biết nói thích anh.
Anh cũng muốn nghe cô nói yêu anh.
Má Nguyễn Ngọc ửng hồng, cô quay mặt đi nhỏ giọng: “Em sẽ cố gắng thêm mà.”
Không biết là cố gắng yêu anh, hay cố gắng nói ra câu yêu anh, nhưng Lục Thừa Vân đều rất hài lòng.
Vì cô thực sự rất biết chuẩn bị tâm lý.
Khăn tắm lại bị xé toạc, người đàn ông toại nguyện.
“Kẽo kẹt—”
“Rầm—”
Ngăn kéo được mở ra rồi đóng lại.
Thứ mua ở siêu thị cuối cùng cũng thấy ánh sáng.
