Chương 99: Tôi Là Họa Sĩ Chuyên Nghiệp
“Không biết nữa, A Kiều nói người đó ngồi ở tầng hai, không thấy rõ là ai.” Nguyễn Ngọc cũng rất thắc mắc.
Lục Thừa Vân nhận ra có điều bất thường, “Thế sao cô ấy không kể với em chuyện này?”
Nguyễn Ngọc thật thà đáp: “A Kiều bảo thắp thiên đăng là chuyện thường, đi đấu giá hay gặp mà.”
Lục Thừa Vân không chút do dự: “Lừa em đấy, cô ta có vấn đề.”
Tay Nguyễn Ngọc đang gắp mì khựng lại, lòng nặng trĩu, “A Kiều… có vấn đề gì cơ?”
Lục Thừa Vân chẳng thèm ngẩng đầu, nói: “Cô ta kể cả chuyện em bán cao hơn người thứ nhất năm vạn tệ còn phải báo cáo với em, thế mà chuyện thắp thiên đăng lớn thế lại không nói, chứng tỏ trong lòng có quỷ.”
“Người mua tranh, chắc chắn cô ta quen.”
Lục Thừa Vân thậm chí còn nghĩ, chính A Kiều là người mua.
Nếu là hồi chưa phá sản, anh nhất định sẽ không chút do dự cướp bức tranh đó của Nguyễn Ngọc về, mà A Kiều có tiền, lại thích tranh với anh giành Nguyễn Ngọc, chắc chắn là cô ta.
Nhưng nghĩ thế càng thêm khó chịu.
Anh là bạn trai chính thức còn chỉ được cầm bản phác thảo của Nguyễn Ngọc, còn A Kiều lại có được bức tranh đạt giải đầu tiên trong đời của cô ấy.
Dựa vào đâu chứ?
Lục Thừa Vân ghen tức đến chết đi được.
“Cô ấy quen?” Nguyễn Ngọc sửng sốt, “Em hỏi cô ấy xem.”
Lục Thừa Vân chẳng hiểu có gì để hỏi, chỉ thấy cô tốn thời gian vào A Kiều, bèn ngước lên nhắc, “Mì sắp nguội rồi, ăn cơm trước đã.”
Nguyễn Ngọc nghe lời làm theo.
Rồi tiện tay gắp cho anh một miếng xúc xích.
Lục Thừa Vân thấy trong lòng dễ chịu hơn.
Bạn gái vẫn yêu anh nhất, thương anh nhất.
Ăn xong, Lục Thừa Vân đi dùng máy rửa bát, đúng là khá tốt, hạnh phúc lại tăng lên một bậc.
Nguyễn Ngọc ngồi trong phòng khách không nhúc nhích, ôm điện thoại nhắn WeChat cho A Kiều, nhưng miệng A Kiều như bị keo dán chặt, nhất quyết không nhận quen người mua, bảo cô đừng nghe người ta xúi giục.
Nguyễn Ngọc ngơ ngác nhìn về phía người đàn ông đang loay hoay với máy rửa bát trong bếp.
Lục Thừa Vân xúi giục ư?
Không nên thế chứ.
Nguyễn Ngọc không tin A Kiều sẽ nói dối, cũng không tin Lục Thừa Vân sẽ xúi giục cô với A Kiều, thế là thôi.
Chuyện nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa.
“Lục Thừa Vân, chiều nay em muốn vẽ một bức tranh sơn dầu về hai đứa mình, anh muốn nền gì?” Nguyễn Ngọc gọi với theo bóng lưng anh.
Lục Thừa Vân bước ra liền bắt đầu ước: “Muốn em ngồi trên đùi anh, tư thế ôm nhau, ngực kề ngực, anh đỡ mông em, em ôm cổ anh, ngửa mặt lên hôn anh, phải thấy được đầu lưỡi quấn lấy nhau, tốt nhất là không mặc quần áo, chỉ vẽ nửa người trên thôi.”
Mắt Nguyễn Ngọc mở to dần.
Bị mô tả mặt dày của anh làm choáng váng.
Cô đỏ bừng mặt nói: “Lục Thừa Vân, anh có hiểu lầm gì về nghề nghiệp của em không? Em là họa sĩ chuyên nghiệp, không phải vẽ truyện tranh khiêu dâm đâu!!”
Còn đầu lưỡi quấn lấy nhau, còn không mặc quần áo.
Sao anh không lên trời mà sánh vai với mặt trời đi?
“Thôi được, vậy anh mặc áo cộc tay được không?” Lục Thừa Vân lại lùi một bước, “Em thì lộ một chút rốn thôi, eo em rất thon rất đẹp, vẽ ra sẽ rất xinh.”
Nguyễn Ngọc tức cười.
Cô không nhịn nổi nói thẳng: “Bức tranh này em định gửi đi đấu giá đấy, anh muốn cả thế giới thấy hai đứa mình ăn mặc hở hang à?”
Ánh mắt đầy mong đợi của Lục Thừa Vân lập tức biến thành mặt đen.
“Thế không vẽ nữa.”
Cứ tưởng là treo ở nhà cho hai người xem, ai ngờ lại cho nhiều người xem thế, anh tức đến nỗi muốn chém người.
Lục Thừa Vân vẫn chưa hết giận, lại nói thêm một câu, “Gửi đấu giá không được vẽ người thật, của em hay của anh đều không được.”
Không muốn bị người ta bình phẩm, càng không muốn bạn gái bị người khác để ý.
Cô ấy tốt như vậy, nhất định sẽ có người tranh với anh.
Lục Thừa Vân bây giờ không tiền không thế, tiện tay một thằng nhà giàu cũng có thể đè bẹp anh, phiền chết.
Nguyễn Ngọc nghe thì cười, “Vậy em vẽ lưng nhé. À đúng rồi Lục Thừa Vân, hay mình lên công viên Cảnh Sơn ngắm bình minh đi?”
“Công viên Cảnh Sơn?”
Lục Thừa Vân ở Bắc Kinh bao nhiêu năm, không thì bận học, không thì bận làm, chẳng có thời gian đi dạo Bắc Kinh, mấy điểm tham quan này đều không rõ lắm.
Nguyễn Ngọc hào hứng kể: “Phải đấy, chính là công viên Cảnh Sơn, đó là điểm cao nhất trên trục trung tâm Bắc Kinh, có thể thấy nóc vàng Tử Cấm Thành đón bình minh, mình đến đó ngắm mặt trời mọc, nhờ người chụp cho tấm ảnh lưng, rồi em vẽ lại, thế nào?”
Lục Thừa Vân bị cô miêu tả làm cho xao xuyến, “Bao giờ đi?”
“Ngày mai!” Nguyễn Ngọc hành động rất nhanh.
Hai người quyết định xong, liền bắt đầu đặt vé cho ngày mai.
“Rẻ thật, mới có 2 tệ một vé.” Nguyễn Ngọc cảm thán, “Bắc Kinh chỉ có vé tham quan là rẻ thôi.”
Lục Thừa Vân cũng phối hợp tra giờ mở cửa công viên, “Ngày mai sáu giờ mở cửa, phải đến xếp hàng ở cổng nam trước 15 phút. Từ nhà mình lái xe mất 40 phút, có thể xuất phát lúc năm giờ, dậy lúc bốn rưỡi. Anh tra rồi, sáng mai năm giờ đường đến đó không kẹt xe, thời tiết báo mặt trời mọc khoảng hơn sáu giờ, chắc kịp.”
Nguyễn Ngọc nghe ngẩn người, không nhịn được khen: “Anh nghĩ kỹ thế, đến cả đường kẹt xe cũng tra rồi. Lục Thừa Vân, anh cung gì thế?”
Tò mò quá, chưa bao giờ hỏi anh.
“Cung?” Lục Thừa Vân lại bị hỏi vào vùng mù, “Chưa tìm hiểu.”
Nguyễn Ngọc lại hỏi: “Sinh nhật anh ngày nào?”
Lục Thừa Vân đáp: “Ngày 3 tháng 7.”
“Cự Giải!” Nguyễn Ngọc không chút do dự, “Anh đừng nói, cũng khá hợp đấy.”
Lục Thừa Vân không hiểu, lại càng không tin.
Người đàn ông thực tế lại đi tra thời tiết, “Sáng lạnh, phải mang áo khoác dày, nếu nóng thì cởi ra anh cầm cho.”
“Vâng.”
Có Lục Thừa Vân làm công tác chuẩn bị, Nguyễn Ngọc chỉ việc làm một em bé đáng yêu không có não, gật đầu như gà mổ thóc bên cạnh.
Tối đến, Lục Thừa Vân chín giờ đã tan làm về.
Vì mai phải dậy sớm, bạn gái hôm nay phải ngủ sớm, anh lo Nguyễn Ngọc phải chờ anh mở cửa, nên cố tình mang máy tính về nhà, đợi cô ngủ rồi mới ra phòng khách làm việc.
Cô gái tắm xong, mặc váy dây màu hồng, vừa ngáp vừa chui vào chăn, thì Lục Thừa Vân đang mặc đồ ngủ ở nhà, dùng điện thoại trao đổi công việc với đồng nghiệp.
Dưới ánh đèn vàng ấm, anh ngước lên liếc bạn gái một cái, bỗng phát hiện… cô ấy không mặc áo lót.
Ánh mắt Lục Thừa Vân tối sầm lại.
Nguyễn Ngọc tối nào ngủ cũng bọc kín mít, đến áo không tay cũng ít khi mặc, hôm nay bỗng nhiên mặc đồ không phòng bị, chẳng lẽ vì hôm qua họ đã làm rồi?
Ánh mắt xâm lược của người đàn ông nhìn lên giường.
“Lục Thừa Vân, em ngủ trước nhé, anh cũng ngủ sớm đi.” Mí mắt Nguyễn Ngọc chớp mấy cái, người đã mơ màng.
Lục Thừa Vân đặt điện thoại lên bàn, cũng chui vào chăn, đưa tay ôm cô gái mềm mại trơn mượt vào lòng, da thịt dán sát, hương thơm thoang thoảng xộc vào mũi.
Thơm, dễ chịu.
Như một chiếc bánh nhỏ thơm thơm mềm mềm.
