Chương 24: A Lê cứu người
“Bà thông gia, đi nào, cháu cùng bà ra tiền viện xem cháu bé thế nào.” Lục Tụng Lê bước tới khoác tay bà cụ Từ, kéo bà đi về phía trước.
Hạo Hạo? Hình như thằng bé mới có hai tuổi? Nhà họ Từ làm ăn thế nào, sao lại cho trẻ nhỏ như vậy ăn lạc?
Sau này Lục Tụng Lê mới biết, là anh họ Từ Vinh bảy tuổi được mấy hạt lạc, ăn thì theo nguyên tắc có ngon phải chia sẻ, nên đã chia cho Hạo Hạo hai tuổi hai hạt.
Bà cụ Từ chưa kịp phản ứng, ừ một tiếng, đã bị cô kéo đi về phía trước.
Khi Lục Tụng Lê tới nơi, chị dâu cả họ Từ đang bế đứa bé, vừa vội vừa sợ.
Ông cụ Từ đứng bên cạnh cũng luống cuống vô cùng, không biết nghĩ gì, bước tới định bế đứa bé, miệng lẩm bẩm: “Móc hạt lạc ra là được.”
Ông ấy định dùng tay móc họng đứa bé! Lục Tụng Lê thấy vậy vội la lên: “Không được!” Lục Tụng Lê liếc mắt đã nhận ra, đứa bé gặp nạn chính là cậu nhóc ba đầu mà cô mới cho kẹo hồ lô!
Ông cụ Từ và chị dâu cả họ Từ đều quay đầu nhìn cô, như hỏi tại sao.
Lục Tụng Lê vừa chạy tới vừa giải thích: “Không thể móc họng trẻ con như vậy được!”
Cô để ý thấy đứa bé khó thở, mặt mày tím tái, đang trợn mắt trắng dã.
“Cô em, cho chị mượn xe ngựa nhé.” Vừa thấy Lục Tụng Lê, chị dâu cả họ Từ đã lớn tiếng.
“Xe ngựa cứ dùng thoải mái! Nhưng tình trạng thằng bé nguy kịch, e rằng không kịp đưa tới y quán đâu.”
“Vậy làm thế nào?” Chị dâu cả họ Từ gấp đến suýt khóc.
“Đưa cháu cho con, để con thử xem.” Tình hình gấp gáp, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, Lục Tụng Lê vừa nói vừa bước tới bế đứa bé lên, rồi áp dụng phương pháp sơ cứu Heimlich.
Cô bế đứa bé lên, tay nắm hai bên gò má, cánh tay cô áp vào ngực bé, tay kia đỡ phía sau gáy, úp ngược bé lên đầu gối, đầu cúi thấp hết mức. Sau đó dùng mu bàn tay nhanh chóng vỗ vào điểm giữa hai xương bả vai lưng, một lần, hai lần, ba lần…
Động tác của cô có nhịp điệu đều đặn.
Người nhà họ Từ dù sốt ruột, nhưng vẫn không dám quấy rầy cô.
“Đây là làm gì vậy? Mau đưa thằng bé đến y quán chứ!”
“Đúng đấy, một cô gái nhỏ thì làm sao cứu người, thật là hồ đồ.”
Nhà họ Từ náo động lớn, hàng xóm chung quanh nghe tin đứa bé gặp nạn, đều chạy sang xem có giúp được gì không. Khi thấy người nhà họ Từ không vội đưa bé đến y quán, lại để mặc một cô gái làm bừa, ai nấy đều cho rằng nhà họ Từ hồ đồ.
Bà cụ Từ ngăn chồng và con dâu cả đang dao động vì lời nói của mọi người.
Tiền viện xảy ra chuyện lớn như vậy, Lục Tụng Vân cũng không ngồi yên được, mặc thêm một chiếc áo ngoài dày rồi ra ngoài, thấy em gái dường như đang cứu người, trong lòng sốt ruột muốn chết.
Bà cụ Từ cũng thấy con dâu thứ ba ra ngoài, nhưng lúc này bà chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới cô ấy.
Khi mồ hôi lấm tấm trên trán Lục Tụng Lê, đứa bé oa một tiếng, hạt lạc bằng đầu ngón tay từ miệng nó rơi ra ngoài.
Mọi người: “Ra rồi! Ra rồi!”
Cậu nhóc sau khi nhổ hạt lạc mắc kẹt trong họng ra, như bị dọa sợ, theo bản năng ôm chặt cổ người trước mặt khóc oà lên.
Lục Tụng Lê cứng người, để mặc thằng bé vùi đầu vào cổ mình khóc nức nở.
“Hạo Hạo!” Được người báo tin, chạy suốt một đường về nhà, chị dâu hai họ Từ vốn mặt mày như trời sập, vừa bước vào cửa đã thấy cảnh con trai được cứu sống, lập tức mừng quá khóc òa.
Chị ấy bước tới, bế thằng bé ra khỏi lòng Lục Tụng Lê, ôm đứa con trai nhỏ vừa tìm lại được mà khóc lớn.
“Oa, thật sự cứu được rồi à?”
“Đây... đây là cách gì vậy?”
Hàng xóm xung quanh không dám tin. Trẻ nhỏ như vậy bị dị vật mắc kẹt cổ họng, đưa đến y quán chưa chắc đã cứu được, nhiều khi chưa kịp tới y quán thì đứa bé đã tắt thở.
“Cô gái này có bản lĩnh thật.”
Mọi người xung quanh nhìn Lục Tụng Lê với ánh mắt khâm phục.
Lục Tụng Lê không cho rằng mình giỏi giang gì. Phương pháp sơ cứu Heimlich, hồi sức tim phổi… đều là những kỹ năng sơ cứu cô học được khi tham gia câu lạc bộ ở đại học, với suy nghĩ biết nhiều không thừa, cô học rất nghiêm túc, dù sao cô cũng là người có dã tâm, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để tăng thực lực bản thân. Chỉ không ngờ, đời sau học mà chưa từng dùng đến một lần, đến thời cổ đại lại phát huy tác dụng.
Lục Tụng Lê nhắc nhở người nhà họ Từ: “Đứa bé đã được cứu, nhưng vừa rồi có thể bị thương cổ họng, mọi người hãy đưa cháu đến y quán khám, kê chút thuốc dưỡng họng cũng được.”
“Phải phải, đi khám cũng tốt.”
Bà cụ Từ sợ hãi một hồi lâu, Hạo Hạo là đứa nhỏ nhất của nhà thứ hai, lạc là do Vinh ca nhi nhà cả cho. Nếu Hạo Hạo thực sự mất, nhà cả và nhà thứ hai sẽ mang mối thù người chết, ắt sinh hiềm khích. Cái gia đình này sẽ tan. Thật may nhờ có cô em nhà thứ ba này.
Trong nguyên tác, nỗi lo của bà cụ Từ đã thành sự thật. Trong nguyên tác, Hạo Hạo cũng gặp chuyện hôm nay, nhưng không có một Lục Tụng Lê tình cờ đến thăm họ hàng cứu mạng. Chị dâu hai họ Từ ngày ngày khóc lóc, không lâu sau nhà họ Từ chia gia, anh em qua lại cũng thưa thớt. Từ Vinh, người anh họ, vì hại chết em họ, trở nên trầm mặc ít nói, cả đời mang gông cùm không được vui vẻ.
Sau khi người nhà họ Từ bình tĩnh lại, họ cảm ơn Lục Tụng Lê không ngớt. Họ thực sự biết ơn cô từ tận đáy lòng. Đặc biệt là chị dâu cả họ Từ, nếu Hạo Hạo không cứu được, chị ấy có mặt mũi nào đối diện với chị dâu thứ hai.
Chị dâu hai họ Từ thậm chí ôm con quỳ xuống dập đầu với cô một cái, Lục Tụng Lê kéo thế nào cũng không nổi.
Bị trì hoãn như vậy, lúc Lục Tụng Lê về đã muộn. Cô đến thăm chị cả chỉ mang theo ba người: chú đánh xe Lưu, Mặc Băng, và một bà tử khỏe mạnh, đi đường đêm sẽ không an toàn.
Chị cả Lục Tụng Vân lo lắng về muộn không an toàn, muốn giữ cô ở lại một đêm.
Lục Tụng Lê từ chối, cô vốn không có ý định ở lại, huống chi nhà họ Từ đông người, chỗ ở cũng chật chội, nếu cô ở lại một đêm, họ sẽ phải dọn ra hai ba gian phòng, phiền phức lắm. Chủ yếu là cô thấy bây giờ cũng chưa quá muộn, về vẫn được.
Lúc này, anh hai họ Từ đi thu mua lợn ở quê về, biết chuyện xảy ra hôm nay trong nhà, đặc biệt là Lục Tụng Lê đã cứu con trai nhỏ của anh, không nói hai lời, liền định hộ tống cô về Trường An.
Anh hai họ Từ là người giống bà cụ Từ nhất, cao to vạm vỡ, lại là nghề đồ tể giết lợn, chỉ cần đứng đó, cả người đã tỏa ra sát khí. Có anh hộ tống, người nhà họ Từ mới yên tâm để cô về nhà.
Lúc cô đi, nhà họ Từ lại tăng thêm ba phần lễ vật so với lễ hồi môn trước, đó là kết quả sau khi cô từ chối không ngớt. Lễ vật nhà họ Từ hồi đáp rất thực tế, một mảnh thịt lợn, e rằng nặng gần hai mươi cân, đều chọn phần ngon nhất. Ngoài ra còn tặng thêm một ít đồ khô khá hiếm, đều là đồ người nhà họ Từ lên núi hái hoặc anh hai họ Từ thu mua ở quê.
Chỉ ở lại nửa buổi chiều, Lục Tụng Lê đã nhận ra nhà họ Từ là một gia đình rất tốt, không thể không nói, cha mẹ cô chọn rể cho con gái vẫn có mắt nhìn tốt.
Trước khi đi, bà cụ Từ còn nắm tay cô, dặn dò mãi phải thường xuyên đến chơi.
“Đúng là cô gái tốt.” Nhìn chiếc xe ngựa dần xa, bà cụ Từ thở dài.
