Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Đại Phản Diện: Em Trai Ta Là Con Cưng Của Trời - Tần Phong > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69: Gọi Ba Đi.

 

“Rõ!”

 

Thiên Quân vội vàng dừng tay, thức thời rời khỏi hang động.

 

“Không đúng, loại kịch bản này là thứ phản diện như ta có thể gặp sao!?”

 

Tần Phong lúc này thời gian vạn lần lĩnh ngộ đã kết thúc, nhặt cành cây nhỏ trên đất chọc chọc, thực sự không tin nổi thiên tuyển chi nữ lại tự dâng tới cửa như này.

 

Là một phản diện có tố chất chuyên nghiệp cực cao, Tần Phong vẫn không yên tâm mở Trọng Đồng ra xem.

 

“Đệch!!”

 

Tần Phong không nhịn được chửi thề, phát hiện quả nhiên là một cái hố to.

 

Chỉ thấy trong cơ thể Vu Lan phong ấn thứ gì đó rất khủng bố, mới liếc mắt một cái, đã truyền về một áp lực khủng khiếp.

 

“Đinh đông, chúc mừng kí chủ kích hoạt nhiệm vụ lựa chọn…”

 

“Một, kéo quần lên nói chuyện cứng rắn, thưởng một bộ thần cấp côn pháp!”

 

“Hai, một đao chém chết thiên tuyển chi nữ, thưởng một thanh thần khí Đồ Long Bảo Đao!”

 

“Ba, giúp thiên tuyển chi nữ giải độc, thưởng thể chất bách độc bất xâm!”

 

“Hệ thống, ta phát hiện, mày đúng là dâm đãng thật!”

 

Tần Phong trợn trắng mắt, tỏ ý hắn căn bản không có lựa chọn.

 

Hắn cũng muốn kéo quần lên nói chuyện cứng rắn, cũng muốn một đao chém chết thiên tuyển chi nữ, nhưng thứ khủng bố phong ấn trong cơ thể cô ta, là thứ hắn không đăng nhập lão quái tóc đỏ có thể giải quyết sao!?

 

Còn cả phần thưởng chết tiệt kia, hắn luyện kiếm, cần côn pháp làm gì, cần Đồ Long Bảo Đao làm gì, thứ duy nhất có ích với hắn là thể chất bách độc bất xâm.

 

Khoan đã!.

 

Nếu hắn nhớ không nhầm, hẳn là không nhầm, mẹ của Vu Lan chính là Lam Ma, một trong tứ đại mỹ nhân Hoang Cổ, tồn tại sánh ngang với Nguyệt Thần.

 

Mình bây giờ cứu con gái bà ta, thế nào cũng phải có chút biểu hiện chứ!.

 

“Coi như sau này có hai khả năng cô kêu ta là ba, ta sẽ giúp cô giải độc vậy!”

 

Tần Phong bồng Vu Lan lên một tảng đá trong hang, theo quy tắc giang hồ, giải độc cho nam sinh không cần cởi quần áo, giải độc cho nữ sinh thì nhất định phải cởi quần áo.

 

Quy tắc là quy tắc, không thể vì hắn mà thay đổi!.

 

(Để tiết kiệm lưu lượng, ở đây lược bỏ 1 vạn chữ……)

 

“May mà bảy năm ở Nguyệt Thần Cung, ta học được chút y thuật!”

 

Tần Phong tuy chỉ học được lông chim, nhưng đối với việc giải độc cho Vu Lan cũng đủ dùng.

 

Chỉ thấy hắn từ Tùy Thân Không Gian lấy ra mấy cây ngân châm, chạm vào là một mảnh tinh tế, đụng vào mướt mát đàn hồi, suýt chút khiến đạo tâm hắn bất ổn, chỉ có thể trong lòng không ngừng niệm Bồ la bồ la mật.

 

Rất nhanh——

 

Độc của Vu Lan đã được Tần Phong giải, cũng để chứng minh là hắn giải độc cho cô, còn ở thắt lưng sau lưng cô xăm mấy chữ ‘Tần Phong đáo thử nhất du’.

 

“Hay là đổi thành lão bản xuất nhập bình an!?”

 

Đang lúc Tần Phong do dự vì chuyện này, thân thể Vu Lan bắt đầu run rẩy dữ dội.

 

Làn da như mỡ như ngọc tựa như phủ một tầng đỏ ửng, đôi mắt như nước vẫn nhắm, hàng lông mi dài không ngừng run rẩy chứng tỏ cô đã tỉnh.

 

“Cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ dùng châm cứu không đau giúp cô giải độc thôi!”

 

Tần Phong trong giây lát biến thành quân tử đứng đắn, khiến người ta không tìm ra tì vết nào.

 

Giải độc em gái mày!!.

 

Cô ta bị tên bắn trúng vai, cởi yếm của cô ta, châm vào thắt lưng sau là có ý gì!?

 

Vu Lan cũng không nói gì, cứ mặt đỏ bừng nhắm mắt, có cảm giác bịt tai trộm chuông.

 

“Đinh đông, chúc mừng kí chủ chiếm tiện nghi thiên tuyển chi nữ, nhận được 10 vạn phản diện điểm!”

 

“Đinh đông, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ chọn một trong ba, nhận được thể chất bách độc bất xâm!”

 

“Như vậy có 10 vạn phản diện điểm!?”

 

Mắt Tần Phong lập tức sáng lên, như tìm được buf cày điểm.

 

Chỉ là chưa kịp để Tần Phong bắt tay, bên ngoài hang đã truyền đến tiếng đánh nhau của Thiên Quân với ai đó.

 

“Chuyện gì thế nhỉ!?”

 

Tần Phong đành phải buông việc kim chỉ trong tay, ra ngoài xem chuyện gì.

 

Ngay sau khi Tần Phong rời đi, Vu Lan vội mở mắt mặc quần áo vào, mặt đỏ sắp nhỏ máu.

 

Cô không ngờ mình cứ thế bị Tần Phong là đồ xấu xa kia nhìn hết, hai người trước sau cũng chỉ gặp hai lần mà thôi.

 

“A, thẹn chết mất!”

 

Vu Lan ôm mặt đỏ ửng, trong lòng mừng không có người ngoài ở đây, nếu không cô thực sự không còn mặt mũi gặp ai, chỉ có thể tìm kẽ đất chui vô sống.

 

“Chép…”

 

Tiểu Bạch ở bên cạnh chép miệng, lật bụng tiếp tục ngủ say.

 

………

 

Ngoài hang.

 

Thiên Quân đang giao chiến với một đại hán vạm vỡ, cao hơn Thiên Quân nguyên một cái đầu, giống hệt Hắc Tuyền Phong Lý Quỳ, tay còn cầm hai cây búa tạ khổng lồ, nhìn là biết chiến sĩ kiểu hổ báo.

 

“Dừng tay, ta tìm Tần Phong!” Đại hán vạm vỡ không ngừng né tránh, không có ý giao thủ với Thiên Quân.

 

“Muốn giết lão đại, bước qua xác ta đã!”

 

Ánh mắt Thiên Quân dâng lên sắc bén, chiến kích trong tay bùng lên một tia kim quang.

 

“Mẹ kiếp, mày tưởng tao sợ mày chắc!?” Đại hán vạm vỡ cũng nổi giận, giơ búa tạ chuẩn bị khai chiến.

 

“Cả hai dừng tay!”

 

Tần Phong vội vàng lên tiếng ngăn hai người, tổng cảm thấy đối phương có chút quen.

 

“Tần thiếu, Tần thiếu, cuối cùng tôi tìm được anh rồi!”

 

Người đàn ông vạm vỡ thấy Tần Phong, kích động nói không ra hồn, bỏ búa tạ ôm chân Tần Phong khóc, như đứa trẻ bị bắt cóc cuối cùng tìm được nhà.

 

“Tần thiếu!?”

 

Sắc mặt Tần Phong biến đổi khó thấy, đã lâu không nghe thấy xưng hô này.

 

Khi trước ở Tần gia, người Tần gia đều gọi hắn là Tần thiếu, thiếu chủ, đại thiếu gia, cũng cuối cùng nhớ ra người này là ai.

 

Hắn là con trai của lão đại Thập Tam Thái Bảo Tần gia, tên Tần Vạn, địa vị ở Tần gia chỉ dưới gia chủ, cũng nói người này là do Tần gia phái đến.

 

Tần gia xảy ra chuyện gì, hay không yên tâm phái người đến phò tá hắn!?.

 

“Tần thiếu, cuối cùng tôi tìm được anh, anh nhận tôi đi, sau này tôi Vạn Mã lấy anh làm chủ, anh bảo tôi đi đông, tôi tuyệt không đi tây…”

 

Tần Vạn tiện thể bịa ra cái tên Vạn Mã, nước mắt đầm đìa ngước lên nhìn Tần Phong, khiến Tần Phong chỉ thấy lòng dạ xao động ghê.

 

Đại ca!.

 

Mày với cái tạo hình Lý Quỳ này, đừng có làm nũng nữa!.

 

“Được rồi, được rồi, ta nhận mày còn không được sao!?”

 

Tần Phong bất kể Tần gia sắp xếp thế nào, thực sự bị đối phương làm cho buồn nôn.

 

Vội bấm ra một đạo Tiên Nô Pháp Ấn đánh vào mi tâm Vạn Mã, chỉ hy vọng hắn mau tránh xa mình.

 

Do Vạn Mã hoàn toàn không có ý kháng cự, cũng coi Tần Phong là chủ nhân, Tiên Nô Pháp Ấn nhẹ nhàng đánh lên, sức chiến đấu gấp năm lần cũng theo đó cộng dồn.

 

“Cái, cái này…”

 

Vạn Mã khó tin mở to mắt, một bộ dạng chưa thấy việc đời.

 

Hắn biết vị thiếu chủ này là hy vọng của cả Tần gia, nhưng không ngờ hắn có thể biến thái đến mức này, giơ tay nhấc chân đã khiến người ta tăng sức chiến đấu gấp năm lần.

 

“Đinh đông, Tiên Nô Pháp Ấn đã đạt thượng hạn, kí chủ có thể thông qua tăng tu vi để mở khóa thượng hạn.”

 

“Cái này còn có thượng hạn!?”

 

Tần Phong trong lòng cảm thấy thất vọng ghê, hắn còn trông cậy chiêu này để thu thêm nhiều tiểu đệ.

 

Không mang theo cả vạn người cũng ngại ra đường, bây giờ tới thượng hạn, sau này chỉ còn đường đi theo tinh anh.

 

“May mà hai thằng này cũng không yếu!”

 

Tần Phong đánh giá Thiên Quân và Vạn Mã, có khá nhiều vị Hử Trữ, Điển Vi.

 

Cũng nói sau này có hai hộ pháp này ở, hắn có thể đường hoàng kế thừa ý chí Thừa Tướng rồi.

 

Đạp! Đạp! Đạp!.

 

Một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, chỉ thấy trong bóng đêm đi ra nhiều thân ảnh, bọn họ ánh mắt đờ đẫn, nhưng chết nhìn chằm chằm Tần Phong.

 

“Không ổn, lão đại mau chạy!”

 

Sắc mặt Vạn Mã biến đổi dữ dội, biết Phương Trường đã tìm tới.

 

“Sợ hắn làm gì!”

 

Tần Phong đã lĩnh ngộ tầng thứ tư Tam Thập Tam Thiên Tạo Hóa Quyết, thương thế trên người cũng đã tốc độ mắt thường có thể thấy mà lành lại.

 

Còn có Chí Tôn Cốt, Trọng Đồng, Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật, Đại Hà Kiếm Quyết đều có lĩnh ngộ, căn bản không cần sợ Phương Trường là thiên tuyển chi tử này.

 

“Hắc hắc hắc hắc…”

 

Nghĩ đến đây, Tần Phong không nhịn được phát ra tiếng cười chuyên thuộc của phản diện, quay người lại bước vào hang, nếu Vu Lan không gọi hắn là ba, hắn sẽ bắt cô gọi ba.

 

“Lão đại bị sao thế!?”

 

Thiên Quân, Vạn Mã hai người nhìn nhau một cái, chỉ có thể ngoan ngoãn canh giữ ngoài hang……

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích