Chương 37: Trộm Trộm Trộm
Ba người lén lút men theo chân tường, Vân Hi đi đầu, nhón chân khom lưng, dáng vẻ linh hoạt cẩn thận y hệt đang đào trộm mìn.
Kỳ Giác ở giữa, động tác có phần ngượng ngùng, nếu phải hình dung thì cậu như một tân binh đi theo sư phụ đào mìn vậy.
Còn Dạ Tẫn.
Dạ Tẫn lặng lẽ bám theo sau hai người, cách chừng mười mấy mét, cố tình giả vờ không quen biết, bước chân cứng nhắc, thỉnh thoảng lại hốt hoảng nhìn trái nhìn phải. So với hai người kia...
Tống Hạ Miên cảm thấy Dạ Tẫn giống một gã si tình to xác đang lén lút đi theo người trong lòng hơn.
Hai người trong lòng của hắn phía trước nhanh chóng tách ra, một người rẽ trái, một người rẽ phải.
Dạ Tẫn đi đến ngã rẽ, suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng chọn tiếp tục đi theo Kỳ Giác.
Cũng không phải thật sự coi Kỳ Giác là người trong lòng.
Bên trong không gian không lớn, nếu gặp nguy hiểm, hắn có thể nhanh chóng qua hỗ trợ, nên đi theo ai cũng như nhau.
Chỉ là hắn cảm thấy đi theo sư muội... dễ làm hỏng thanh danh của mình.
Mục tiêu của Vân Hi là con Hắc Cốt Điêu vẫn đang ở Nguyên Anh kỳ.
Khi nàng đi qua, Tống Hạ Miên đang vừa lén nhìn bọn họ vừa lười biếng, cơ bản là Lục Thê Ngô một mình chống đỡ.
Lục Thê Ngô bị dồn vào góc, ôm vết thương thở hồng hộc, nếu còn sức thì chắc là muốn chửi người lắm.
Trong tầm mắt xuất hiện một màu xanh.
Hắn khựng lại một chút, chú ý thấy một cây Xà huyết đằng trông có vẻ lén lút đang âm thầm bò lên cánh con Hắc Cốt Điêu.
Rõ ràng trước đó, thái độ của Lăng Tiêu Tông là không muốn liều mạng nữa.
Hắn không ngờ đám người này sau khi từ bỏ lại đứng ra lần nữa, nhận ra cơ hội xoay chuyển, trong lòng còn có chút cảm động bất ngờ.
Lục Thê Ngô nói: “Thật không ngờ, người Lăng Tiêu Tông các ngươi cũng khá coi trọng đạo nghĩa.”
Dây leo cũng không giống trước đó quấn quanh cổ chân, mà cẩn thận bò trên lông của Hắc Cốt Điêu, như đang làm chuyện gì đó trọng đại.
Thấy có người vào hỗ trợ, Lục Thê Ngô cũng định bày ra thái độ liều mạng, nhưng...
Hắc Cốt Điêu không ngừng tấn công hắn, dây leo ngược lại nhân khe hở thuận lợi tiến lên, một mạch bò tới cổ yêu thú.
Nó móc sợi dây buộc chìa khóa, buộc chặt một nút chết.
Xà huyết đằng trên người Hắc Cốt Điêu trong nháy mắt được rút về.
Yêu thú chỉ cảm thấy cổ căng cứng như sắp bị siết chết, đầu óc cũng không xoay chuyển kịp, động tác khựng lại một chút.
Mà cảm giác căng cứng đó chỉ trong chớp mắt đã biến mất, nó cúi đầu nhìn xuống, chìa khóa đã bị Xà huyết đằng đột nhiên xuất hiện cướp mất.
Lục Thê Ngô: “?”
Vân Hi không nói lời nào, quay đầu bỏ chạy,
Cứ như vậy, cướp chìa khóa, nhanh nhẹn ra ngoài...
Lục Thê Ngô ngơ ngác mở to mắt, nhất thời không biết nên nói gì.
Còn Tống Hạ Miên vẫn luôn lén chú ý bọn họ, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Các ngươi không phải chuyên tới để trộm chìa khóa đấy chứ?”
Hắn theo bản năng nhìn về phía Kỳ Giác.
Thiếu niên đang lén lút bò ra phía sau chiến trường, tay đã đặt lên chiếc hộp vàng nhỏ.
Thấy Tống Hạ Miên nhìn mình, cậu ngoan ngoãn cười một cái, hoàn toàn là biểu cảm của một kẻ đi trộm bị bắt quả tang.
Tống Hạ Miên: “...”
Bọn họ là thủ tịch hoặc thân truyền của tông môn, hy vọng của chính đạo, sao có thể đi trộm đồ được?
Hơn nữa người khác đang đánh nhau, lúc này kéo nhau vào nhặt mót, thật sự có chút không đạo đức!
“Đáng ghét!”
Tống Hạ Miên bĩu môi oán giận: “Tại sao chuyện tốt như vậy không gọi ta, ta chạy nhanh lắm đấy...”
Tống Hạ Miên không giống Lâm Vô Vọng là một kẻ đầu đất thuần chủng, hắn không thuần.
Thật ra ngay ngày đầu tiên vào bí cảnh hắn đã nghĩ đến việc một mình trộm bảo vật ra, chỉ là thực hiện quá khó nên chỉ có thể chờ người đến hợp tác, kết quả người tới lại là Lâm Vô Vọng, Lâm Vô Vọng khinh thường nhất mấy chuyện trộm cắp vặt vãnh này, tự nhiên sẽ không đồng ý.
Hắn cảm thấy đã là kiếm tu thì phải một mạch chiến đấu đến cùng.
Đã chọn hợp tác với Lâm Vô Vọng, Tống Hạ Miên đành vứt bỏ kế hoạch trộm đồ, kết quả vất vả bao nhiêu ngày, đánh tới mức toàn thân là thương, chỉ có thể ngồi xổm trong góc tự thương hại mình.
Khoảnh khắc Vân Hi trộm được chìa khóa, Tống Hạ Miên cảm thấy khá là sảng khoái.
Nhưng có người không nghĩ như vậy.
Nhất là Thẩm Khanh Khanh, nàng cảm thấy Vân Hi làm vậy là sai, Vân Hi làm gì cũng sai.
Thấy Kỳ Giác trộm đồ, Thẩm Khanh Khanh theo bản năng hét lên: “Các ngươi đang làm gì vậy? Sao có thể trộm đồ?”
Con Hắc Cốt Điêu Hóa Thần đang hung hãn đấm Lâm Vô Vọng nghe thấy động tĩnh quay đầu lại.
Kỳ Giác đã cầm chiếc hộp nhỏ trong tay.
Hắc Cốt Điêu nổi giận, cánh vung mạnh xuống, đánh bay Lâm Vô Vọng.
Thanh niên nặng nề đập vào một bức tường băng, bức tường băng lập tức sụp đổ, máu thịt lại lần nữa vỡ ra.
Hắc Cốt Điêu Hóa Thần hướng lên trời kêu thảm hai tiếng, một con Hắc Cốt Điêu khác nghe tiếng mà đến, hai con yêu thú cùng nhau kẹp đánh Kỳ Giác trước sau.
Lòng bàn tay cậu xoay chuyển, đưa chiếc hộp vàng nhỏ vào Giới tử túi, tay cầm Độ Ác hướng về một hướng khác chạy nhanh.
Cái mỏ vừa nhọn vừa dài của Hắc Cốt Điêu hóa thành một thanh kiếm băng cứng rắn, yêu thú Hóa Thần tốc độ cực nhanh, kèm theo uy áp trí mạng.
Chịu ảnh hưởng của uy áp, Kỳ Giác cảm thấy trên người như bị đè rất nhiều tảng đá, so với đó động tác chạy trốn trở nên chậm chạp.
Cậu nghiến răng, bước chân xê dịch,
Tầng thứ hai của Tiên Thiên Cương Khí Quyết.
Thiếu niên hóa thành một ngôi sao băng màu xanh nhạt trên chiến trường, xoay người, ném Độ Ác ra.
Lôi linh lực quấn quanh thần kiếm, chỉ vài lần va chạm đơn giản, trên người Hắc Cốt Điêu đã lóe lên chút kim quang.
Bị công kích thuộc tính lôi, nó cũng chậm lại tốc độ.
Tô Nguyên Sương ngón tay nhẹ nhàng lướt, thi triển hết khúc tăng tốc mạnh mẽ nhất lên người cậu.
Cậu giơ tay, thu hồi Độ Ác.
Lưỡi kiếm đồng thời lóe lên điện quang, cực kỳ đơn giản chém xuống.
“Ầm” một tiếng.
Kèm theo tiếng phá cảnh của thiếu niên.
Đòn tấn công giản dị mà mạnh mẽ của Kỳ Giác, trên cánh phải của Hắc Cốt Điêu, để lại dấu vết lôi điện lóe sáng.
Cánh nó tê dại, nửa người chìm xuống.
Nhân cơ hội, Tống Hạ Miên bước chân quỷ mị, như gió trên lưỡi đao, nhẹ nhàng đáp xuống người nó, rút kiếm khẽ nhấc một cái.
Tống Hạ Miên mang theo chiếc chìa khóa cuối cùng hạ xuống đất bình ổn.
Hắc Cốt Điêu gào thét phẫn nộ như muốn chấn nát cả Bất Quy Xuyên.
Tống Hạ Miên nói: “Mau ra ngoài!”
Lại là một màn mọi người ai nấy chạy về khu an toàn.
Thẩm Khanh Khanh biến sắc, không chút do dự chạy ra ngoài.
Chu Bách Xuyên dừng lại, sốt ruột quay đầu: “Đại sư huynh, chạy mau.”
Người cuối cùng ở lại trong mê cung, lại là Lâm Vô Vọng.
Thanh niên trên người máu thịt lẫn lộn, khó khăn chống tường đứng dậy, loạng choạng chạy được hai bước.
Vân Hi hướng về phía hắn vươn dây leo.
Thuận tiện trói luôn Chu Bách Xuyên đang quay về cứu sư huynh kéo ra ngoài.
Chỉ còn lại hai người này.
Hai con yêu thú xoay vòng trên không trung, cánh đen hóa đao, băng thuộc tính phát huy đến cực hạn, đồng thời lao xuống tấn công.
Hòn đảo của Bất Quy Xuyên chìm xuống nửa mét.
Mặt đất rung chuyển, ngay cả những người đã chạy ra ngoài cũng không tránh khỏi bị liên lụy.
Vân Hi nghiến răng nửa ngồi xuống, khoảnh khắc này, trên dây leo như có nghìn cân.
“Ta kéo không nổi...”
Tống Hạ Miên bên cạnh vội vàng chạy tới, hai tay đặt lên dây leo, cùng nàng dùng sức.
Bên trong băng tuyết bay loạn, không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.
Dù thêm một Tống Hạ Miên cũng không kéo ra được, hắn bắt đầu gọi: “Lâm Vô Vọng, Chu Bách Xuyên, nếu nghe được thì bóp nát lệnh bài ra ngoài.”
“...”
“...”
Không ai trả lời.
Tống Hạ Miên nhíu mày: “Không phải thật sự xảy ra chuyện gì rồi chứ!”
