Chương 63: Ta cũng là đệ tử của Ngũ Thượng Tông
Quà sao?
Kỳ Giác lập tức nhớ lại món quà đầu tiên sư muội tặng mình.
Là viên đan dược còn nóng hổi trong luyện võ trường, lần đầu ăn xong hắn và Trình Kiếm Quy quấn lấy nhau ba ngày ba đêm, đến khi dược hiệu phát huy hết thì đã biến thành một bãi bùn nhão không dậy nổi, tay chân không còn là của mình.
Nghĩ đến quá khứ thảm không nỡ nhìn ấy, thiếu niên không hiểu sao lại rùng mình một cái.
Vân Hi thì vui vẻ ra mặt, trên đường lắc lư cái đầu: "Luyện đan sư đúng là kiếm được nhiều tiền thật!"
Ngay cả loại đan dược cơ bản nhất cũng bán được hơn mười vạn, Vân Hi định bụng sau khi bí cảnh kết thúc sẽ đi mua một ít linh thực, lần sau luyện loại đan dược đắt giá hơn.
Kỳ Giác ngơ ngác: "Vậy sao vừa nãy không mua?"
Nàng hừ hừ, lộ ra bộ mặt keo kiệt: "Lỡ may khi xuống bí cảnh nhặt được linh thực ta muốn thì khỏi cần mua."
Tốc độ sinh trưởng linh thực trong Không Gian Thần Thú tuy không nhanh bằng bí cảnh tiểu thiên địa lần trước, nhưng cũng rất nhanh,
hơn nữa khoảng thời gian này Vân Hi không chỉ vào đó một lần, phát hiện linh lực trong không gian lại tăng lên một chút, không gian đi theo Độn Độn mà đến, chắc hẳn khi Độn Độn phá cảnh thì không gian cũng sẽ được nâng cấp theo, sau này trồng linh thực sẽ càng ngày càng tiện.
Thí nghiệm trên thuyền cũng rất thành công, những linh thực lẽ ra phải sinh trưởng trên đất liền thì ở trên thuyền cũng sinh trưởng rất tốt.
Vân Hi không nhịn được thầm khen ngợi bản thân một câu, nàng đúng là đại thông minh mà.
Đi đến cuối con phố này, người đông hơn, ồn ào náo nhiệt.
Vân Hi nhón chân nhảy lên nhìn một cái: "Có vẻ náo nhiệt thật."
Kỳ Giác cũng nhảy lên theo: "Phía trước chính là nhà họ Diêu."
Ánh mắt vô tình quét qua vài gương mặt khá quen thuộc, hắn sửng sốt, dùng cùi chỏ huých Vân Hi: "Tiểu sư muội, ngươi nhìn người phía trước nhất kìa, có phải là người của Thanh Vân Tông không?"
Thiếu nữ mắt sáng lên, lập tức ôm chặt áo bào đen kéo Kỳ Giác chen vào: "Đi đi đi, xem thử."
Nhờ thân hình nhỏ nhắn linh hoạt, hai người chen lên hàng đầu để xem kịch vui.
Ở giữa đám đông chính là đội ngũ lộn xộn của Thanh Vân Tông, Vân Hi nhìn thấy hai huynh đệ Phương Lăng Sơn và Phương Lăng Vân, lòng hiếu kỳ càng tăng.
Hai huynh đệ cãi nhau đến đỏ mặt tía tai với người trước mặt: "Dựa vào đâu mà khinh thường bọn ta?"
"Thanh Vân Tông ta chịu hợp tác với nhà họ Diêu các ngươi là đã nể mặt lắm rồi, đừng có mà không biết điều."
Hai người đứng trước cửa nhà họ Diêu, trước cổng có mấy tên vệ sĩ đứng canh một thiếu niên, thiếu niên khoanh tay trước ngực, nhìn xuống: "Thanh Vân Tông thì đã sao? Nhà họ Diêu ta chưa bao giờ hợp tác với tông môn, đừng nói là các ngươi, cho dù là Lâm Vô Vọng có đến, chúng ta cũng cứ từ chối không tiếp."
"Cứng rắn thật!" Vân Hi không nhịn được khẽ thốt lên.
Một đệ tử Thanh Vân Tông đứng gần đó dường như nghe thấy tiếng bàn tán bên này, nhíu mày nhìn sang, nàng và Kỳ Giác đều cúi đầu, giả vờ ngoan ngoãn trong đám đông.
Kỳ Giác tỏ vẻ đã hiểu ra câu chuyện, nhỏ giọng nói: "Hình như là đám đệ tử Thanh Vân Tông này đến xin hợp tác với phù tu nhà họ Diêu, bị từ chối."
Vân Hi thì thầm: "Ta cũng hiểu rồi."
Phương Lăng Vân tức đến bốc khói, là thân truyền đệ tử Thanh Vân Tông, vốn dĩ tông môn đã liên hệ với phù tu nhà họ Tiêu, sắp xếp cho bọn họ một vị trí, ai ngờ nhà họ Tiêu lại bùng kèo trước ba ngày, bất đắc dĩ bọn họ chỉ có thể tìm đến nhà họ Diêu ở Nguyệt Nha Thành, kết quả là ngay cả cửa cũng chưa vào được đã bị từ chối thẳng thừng.
Thiếu niên luôn tự hào vì được gia nhập Thanh Vân Tông, đương nhiên không chịu được sự sỉ nhục này, rút kiếm chỉ vào đối phương: "Các ngươi... sao có thể làm nhục tông môn ta như vậy?"
Ánh bạc vừa lóe lên, một cơn gió mạnh quét qua.
Vân Hi giơ tay giữ chặt áo bào đen, thuận theo hướng gió thổi, lại nhìn thấy thiếu niên cụt một tay từng gặp ở Vạn Bảo Lâu, thiếu chủ nhà họ Diêu, Diêu Hạc.
Thiếu niên như bóng ma xuyên qua đám đông, uy áp đặc trưng của Nguyên Anh nhàn nhạt bao phủ lấy Phương Lăng Vân.
"Keng"
Kiếm linh rơi xuống đất.
Diêu Hạc đã đứng trước cửa nhà họ Diêu, vẻ mặt thản nhiên như trước mặt không có ai, giọng nói cũng nhẹ bẫng: "Trước cửa nhà họ Diêu, không được rút kiếm."
"Diêu Hạc!"
Trong hai huynh đệ, Phương Lăng Sơn trầm ổn hơn, trước khi Phương Lăng Vân xông lên liều mạng thì đè hắn lại tại chỗ, che giấu sự bất mãn rồi lại thành khẩn mời gọi: "Bọn ta chỉ muốn mượn một phù tu có thể tham gia Vạn Linh Uyên của nhà họ Diêu, điều kiện thì các ngươi cứ nói."
"Nhà họ Diêu sẽ không hợp tác với tông môn."
Diêu Hạc trả lời rất dứt khoát, giọng điệu cũng mang theo sự ngạo nghễ và địch ý khó có thể bỏ qua: "Nhất là Ngũ Thượng Tông."
"Ngươi..."
Phương Lăng Sơn cũng có chút kìm nén không được, hít sâu hai hơi: "Vạn Linh Uyên yêu thú nhiều, nguy hiểm khắp nơi, đội ngũ của các ngươi chỉ có hai kiếm tu rõ ràng không chống đỡ nổi, chi bằng hợp tác với bọn ta, cùng có lợi cùng thắng, có gì không tốt?"
Ánh mắt hắn rất tối, không có chút dao động cảm xúc nào,
"Chỉ bằng các ngươi?"
Thiếu niên đứng sau Diêu Hạc tên là Diêu Vũ, thực lực Kim Đan trung kỳ, so với người trước thì cảm xúc bình tĩnh hơn, còn hắn thì càng coi thường đám kiếm tu tự tìm tới cửa này, ra sức châm chọc: "Nói thì hay ho, rốt cuộc chẳng phải vẫn phải đến cầu xin bọn ta sao?"
Diêu Vũ nói: "Ngũ Thượng Tông có gì ghê gớm, năm tông có thể tham gia Vạn Linh Uyên thì phù tu cộng lại chỉ có năm người, Vô Cực Tông có bốn, Lăng Tiêu Tông có một, còn chưa bằng số người của thế gia chúng ta..."
Nghĩ đến con số buồn cười này, hắn nhếch môi khiêu khích: "Sao các ngươi không đi tìm Tạ Mặc, chẳng phải hắn vẫn chưa có đội sao?"
"Tạ Mặc không tham gia Vạn Linh Uyên, chẳng lẽ sắp chết rồi à?" Thiếu niên không hiểu sao lại nói xỏ xiên, khiến hai người bên cạnh vô tội dính đòn.
Kỳ Giác nheo mắt, có chút không vui: "Đúng là cuồng ngạo thật..."
Hắn tuy không thích Thanh Vân Tông, nhưng thái độ của Diêu Vũ khiến hắn càng không thích hơn.
Còn Diêu Hạc thì lạnh lùng ngắt lời: "Câm miệng."
Hắn có vẻ rất sợ thiếu chủ nhà mình, lập tức im bặt.
Diêu Hạc nhẹ nhàng ngăn cản màn kịch này: "Các ngươi đi đi, nhà họ Diêu không hợp tác với người ngoài, bất kỳ ai cũng không."
Vân Hi kéo tay áo Kỳ Giác: "Đi thôi!"
"Hai vị dừng bước."
Đệ tử Thanh Vân Tông còn chưa rời đi, Diêu Hạc lại gọi bọn họ lại,
Khoảng thời gian này có thể đến Nguyệt Nha Thành, Diêu Hạc nghĩ đối phương cũng giống những người khác, muốn hợp tác với nhà họ Diêu, hơi suy nghĩ một chút rồi bước tới.
Đám đông tự động nhường ra một con đường.
Hắn trên dưới đánh giá hai người, vì dán Ẩn Nặc Phù nên Diêu Hạc không nhìn rõ thực lực đối phương, cũng không để ý lắm, giọng lạnh nhạt: "Hai vị cũng vì Vạn Linh Uyên mà đến?"
Kỳ Giác không nói gì,
Vân Hi tò mò một chút, hạ giọng hỏi ngược lại: "Nếu là thì sao? Ngươi không phải nói không hợp tác với người ngoài sao?"
"Không hợp tác với người ngoài." Diêu Hạc lặp lại với vẻ mặt vô cảm: "Nhưng nếu hai vị chịu gia nhập nhà họ Diêu, ta sẵn lòng phá lệ cho các ngươi."
Nghe vậy, ánh mắt mọi người xung quanh đổ dồn về phía này.
Vân Hi nhướng mày.
Diêu Hạc giải thích đơn giản: "Đan dược bán ở Vạn Bảo Lâu, là do ngươi tự luyện đúng không, trên đan dược có mùi của ngươi."
Nhà họ Diêu tuy là thế gia phù tu, nhưng cũng bỏ tiền nuôi vài luyện đan sư đàng hoàng.
Diêu Hạc lần đầu tiên nhìn thấy Hồi Khí Đan chất lượng tốt như vậy, có hứng thú với Vân Hi, nên mới lên tiếng mời.
Vân Hi nghĩ ngợi một chút, "Vậy phải làm sao?"
Nàng hỏi: "Ta cũng là đệ tử của Ngũ Thượng Tông."
