Chương 72: Trọng kim huyền thưởng
Một thành viên bên cạnh cô ta nhắc nhở: “Theo kết quả điều tra, cô ta đúng là không có liên quan gì với Mộ Tinh Từ, chỉ mới gặp nhau trong nhiệm vụ lần này mà thôi.”
“Đều là phụ nữ, cô còn mang theo hai đứa trẻ, cũng không dễ dàng gì.”
“Thế này nhé... tôi cho cô một cơ hội, dẫn chúng tôi tìm đến nơi cất giấu Sa Mạc Ưng, chứng minh giá trị của cô, tôi sẽ cho phép cô gia nhập Đội lính đánh thuê Huyết Sắc.”
“Chờ khi cô trở thành thành viên của chúng tôi, không những không phải chết, mà còn được Đội lính đánh thuê Huyết Sắc che chở.”
Vân Hi nắm bắt được lối thoát trong lời nói của cô ta, yếu ớt đáp: “Được.”
Chỉ cần sống qua hôm nay, sau này lại tìm cơ hội đột phá vây!
“Vết thương trên chân tôi…”
Huyết Ngọc căn dặn Dược sư cấp C bên cạnh: “Chữa lành chân cho cô ta, đừng để ảnh hưởng đến việc đi đường của chúng ta.”
Dược sư cấp C gật đầu, ngồi xổm bên cạnh Vân Hi, đặt tay lên chỗ đùi đã băng bó của cô, giải phóng dị năng hệ trị liệu.
Một luồng ánh sáng trắng ấm áp lấp lánh, mang đến cho Vân Hi cảm giác dễ chịu ấm áp.
Cơn đau dữ dội ở đùi đang nhanh chóng biến mất.
Một lát sau, Dược sư cấp C đứng dậy, nói với Huyết Ngọc: “Vết thương của cô ta đã lành, sẽ không ảnh hưởng đến việc đi đường sau này.”
“Cô đưa cô ta lên chiếc xe việt dã mà cô đang ngồi, phái hai người trông giữ cô ta.”
“Vâng.”
Vân Hi nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, thử cử động đùi, ngạc nhiên phát hiện vết thương ở chân dường như đã hoàn toàn lành.
Cô tháo băng cá nhân phế thổ ra, thấy chỗ đùi vốn máu thịt lầy nhầy đã đóng vảy, hoàn toàn không còn cảm giác đau đớn.
“Đi thôi, theo tôi lên chiếc xe việt dã bên cạnh.”
Vân Hi nghe tiếng thúc giục, đứng dậy khỏi mặt cát, theo Dược sư cấp C Huyết Linh Linh lên một chiếc xe việt dã của Đội lính đánh thuê Huyết Sắc.
Ngồi vào ghế sau xe việt dã, Vân Hi phát hiện trên xe này đều là nữ, tổng cộng bốn người:
Dược sư cấp C Huyết Linh Linh.
Tài xế cấp C.
Hai người canh giữ cô bên trái bên phải là hai người thức tỉnh dị năng cấp C.
Vân Hi lặng lẽ thi triển thuật giám định lên họ, nhận ra họ đều là người thức tỉnh loại hỗ trợ.
Chỉ số thuộc tính của họ tương đương với cô, sức chiến đấu cũng không mạnh.
Vân Hi thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu như ở cùng đội với họ, hẳn có thể tìm được cơ hội đột phá.
Còn về việc gia nhập Đội lính đánh thuê Huyết Sắc, chỉ là kế sách tạm thời mà thôi.
Vân Hi lặng lẽ ngồi ở ghế sau xe, qua kính chắn gió phía trước ghế lái nhìn thấy Phó đội trưởng Huyết Ngọc đang bàn bạc gì đó với đội trưởng Huyết Sắc.
Một lúc sau.
Đội trưởng Huyết Sắc và Huyết Ngọc sánh vai đi đến trước chiếc xe việt dã mà họ đang ngồi.
Bốn thành viên trên xe chào Huyết Sắc một tiếng.
“Cô thực sự biết nơi cất giấu Sa Mạc Ưng?”
Vân Hi nghiêm sắc mặt: “Vâng, tôi đã giúp họ tìm ra nơi cất giấu, chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
“Nơi cất giấu ở gần một ốc đảo, có rất nhiều đội đã phát hiện ra địa điểm, họ đã đánh nhau kịch liệt ở ốc đảo vì kho báu.”
“Bây giờ chạy đến đó, e rằng sẽ cuốn vào nguy hiểm.”
Vân Hi đã tiêm phòng trước cho họ, để phòng khi đến nơi phát hiện tình hình thực tế không giống như họ tưởng tượng mà đột nhiên nổi sát tâm ra tay với cô.
Lúc đó dù có gặp nguy hiểm, cô vẫn có thể lợi dụng khả năng tìm báu vật giả mạo để nâng cao giá trị bản thân, từ đó sống sót.
Huyết Sắc chất vấn: “Đây chẳng lẽ là lý do các người rời khỏi nơi cất giấu?”
Vân Hi lắc đầu: “Trong hỗn loạn, chúng tôi biết được nơi cất giấu ở dưới đáy hồ có nồng độ phóng xạ cao, muốn lặn xuống đáy hồ, phải về nơi trú ẩn mua tàu ngầm, mới có thể ngăn nhiễm bệnh phóng xạ từ nguồn nước có nồng độ phóng xạ cao của hồ.”
“Tôi thấy có người nhảy xuống đáy hồ tìm báu vật, rồi không bao giờ lên nữa…”
Huyết Sắc và Huyết Ngọc nghe xong những lời này của Vân Hi, liếc nhìn nhau rồi lặng lẽ rời đi.
Lại qua khoảng nửa tiếng đồng hồ.
Huyết Ngọc trở lại xe việt dã, ngồi cạnh Vân Hi, “Cô còn nhớ đường?”
Vân Hi hồi tưởng hướng đi khi đang trên đường, gật đầu đáp: “Địa chỉ ở ngay trạm nghỉ bỏ hoang xa nhất cách nơi trú ẩn…”
Nói đến đây, Vân Hi đột nhiên ngừng lại.
Huyết Ngọc nhìn ra sự do dự của cô, cười đáp: “Cô lo lắng nói ra địa điểm tôi sẽ lập tức giết cô diệt khẩu?”
“Ừm.”
“Yên tâm, tôi là phó đội trưởng trong đội, đã hứa giữ mạng cô thì sẽ không nuốt lời.”
Vân Hi nào dám tin, cô do dự đáp: “Chờ đến trạm nghỉ, tôi sẽ tiếp tục chỉ đường cho cô.”
Sau 00:00 kỹ năng làm mới, lúc đó lại giám định, thông qua mức độ nguy hiểm để quyết định có nên nói toàn bộ địa điểm cất giấu hay không.
“Cũng được.”
“Mở định vị, địa điểm mục tiêu, trạm nghỉ bỏ hoang xa nhất về phía nam.”
Huyết Ngọc lên tiếng căn dặn thành viên ở ghế lái.
Rất nhanh, ba chiếc xe việt dã khởi hành lần lượt rời đi.
Vân Hi chú ý thấy một chiếc xe việt dã khác phóng nhanh về hướng nơi trú ẩn.
Huyết Ngọc chú ý đến ánh mắt của Vân Hi, dùng giọng khàn khàn nhẹ nhàng lên tiếng: “Hy vọng tình báo cô cung cấp không có chỗ nào sai, tôi đã phái thành viên về nơi trú ẩn mua tàu ngầm rồi.”
“Một khi tôi phát hiện cô nói dối, hậu quả cô biết rồi đấy.”
Vân Hi lập tức đáp: “Tôi thề vừa rồi nói đều là thật.”
Huyết Ngọc khẽ cười: “Tôi tạm thời tin cô.”
Vân Hi biết, cái mạng nhỏ của cô tạm thời được giữ lại.
Cùng với tiếng xóc nảy và tiếng gầm rú của xe, cô không tự chủ được nhớ đến Mộ Tinh Từ và Mộ Uyển vừa rồi bỏ rơi cô.
“Họ... đuổi kịp rồi sao?”
“Chạy mất rồi.”
“Vào khu vực nghỉ ngơi, tạm thời không động đến họ được.”
Vân Hi tò mò truy vấn: “Tại sao các người muốn giết Mộ Tinh Từ và Mộ Uyển?”
“Chúng tôi nhận một nhiệm vụ truy nã ở chợ đen, có người muốn mua mạng của Mộ Tinh Từ và Mộ Uyển.”
“Tiền thưởng rất cao.”
“Cô nên mừng vì không có trong danh sách truy nã, nếu không tôi nhất định sẽ giết cô để đổi lấy phần thưởng.”
Vân Hi cười khổ một tiếng: “Nói vậy thì tôi rất may mắn.”
“Các người sẽ tiếp tục truy sát Mộ Tinh Từ và Mộ Uyển chứ?”
“So với tiền thưởng mà họ mang lại, bây giờ chúng tôi hứng thú với kho báu Sa Mạc Ưng hơn.”
“Phải đó, tệ phế thổ làm sao bằng kho báu Sa Mạc Ưng đáng giá.”
“……”
Chặng đường tiếp theo, họ không gặp nguy hiểm.
Vân Hi vì mất máu hơi nhiều, sau khi nói chuyện với Huyết Ngọc một lúc thì mơ màng dựa vào lưng ghế chìm vào giấc ngủ.
Huyết Linh Linh trong lúc cô ngủ, lấy một thiết bị kiểm tra huyết áp và nhịp tim cho cô.
“Đội trưởng, cô ta mất máu quá nhiều, thể lực không đủ.”
“Tiêm cho cô ta một mũi thuốc dinh dưỡng?”
“Cô ta là một kẻ đáng thương, bị đồng đội vứt bỏ.” Huyết Ngọc nói rồi thay đổi sắc mặt, dường như nhớ lại ký ức không vui, “Tiêm đi, đừng để cô ta kéo chúng ta.”
Dược sư nhận được lệnh, tìm hộp thuốc dùng chung của tiểu đội, chích cho cánh tay Vân Hi một mũi thuốc dinh dưỡng bổ máu.
*
Đêm khuya.
Ý thức của Vân Hi dần dần tỉnh táo.
Cô chợt mở mắt, thấy Huyết Ngọc đeo khẩu trang trên xe, ý thức được tình cảnh hiện tại của mình không lạc quan.
