Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phế Thổ Sinh Tồn: Mang Theo Dị Đồng Nuôi Hai Bảo Bối - Vân Hi > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 90 có bản audio.

Chương 90: Có chút nhan sắc

 

Trời sáng, nhiệt độ ấm lên, sau đó mặt trời sẽ càng gay gắt.

 

Đang lúc Vân Hi không biết phải làm gì tiếp theo, bên tai bỗng vang lên tiếng ồn của động cơ xe.

 

Cô quay phắt đầu về phía phát ra âm thanh.

 

Người lái xe có lẽ đã phát hiện ra cô, tiếng động cơ giảm dần cho đến khi tiếng phanh xe vang lên, chiếc xe dừng lại không xa chỗ cô.

 

Tiếng bước chân nhịp nhàng từ xa đến gần.

 

Vân Hi lắng nghe tiếng bước chân, phán đoán đối phương chỉ có một người.

 

Không phải đội nhặt rác, mà là một con sói đơn độc.

 

Thông thường, thực lực của sói đơn độc không thấp hơn cấp B.

 

Tốt hay xấu?

 

Trai hay gái?

 

Vân Hi lo lắng siết chặt cây gậy kim loại, đứng yên tại chỗ chờ người đó đến gần.

 

“Khu Bảo hộ số 68 cách đây bao xa?”

 

Vân Hi nghe thấy giọng một người đàn ông trẻ vang lên trước mặt.

 

Cô nắm bắt thông tin then chốt trong câu hỏi, hiểu rằng đây là cơ hội tốt để thoát thân và quay về khu bảo hộ.

 

“Khoảng mười nghìn cây số.”

 

“Đồng đội của cô đâu? Sao một mình ở vùng hoang dã?”

 

“Tôi gặp bão cát sa mạc, lạc mất họ.”

 

“Anh… có thể đưa tôi về Khu Bảo hộ số 68 được không?”

 

“Mắt tôi bị ảnh hưởng bởi bão phóng xạ nên không nhìn thấy gì.”

 

Nghe câu này của Vân Hi, người đàn ông giơ tay tháo kính chống cát trên mặt cô xuống, quả nhiên thấy đôi mắt cô trống rỗng vô hồn.

 

“Cô rất đáng thương, cũng đáng được cảm thông.”

 

“Chúng ta không thân không quen, không có lý do gì để giúp cô.”

 

Vân Hi vội đáp: “Tôi có thể trả tiền xe cho anh!”

 

Người đàn ông trẻ nhìn chằm chằm nửa khuôn mặt lộ ra của Vân Hi hồi lâu, giơ tay tháo khẩu trang của cô, nhìn đôi môi cô có chút ngẩn ngơ.

 

“Cũng tàm tạm, có chút nhan sắc.”

 

“Tiền xe thì không cần, cô ngủ với tôi một đêm, tôi đưa cô về Khu Bảo hộ số 68.”

 

Nghe yêu cầu của người đàn ông, trái tim Vân Hi chìm xuống đáy vực.

 

Không phải tham tiền, mà là tên háo sắc nhắm vào thân thể cô!

 

“Tôi đã kết hôn…”

 

Nghe câu này của Vân Hi, người đàn ông cười khẩy: “Vậy càng tốt, vợ người ta càng có hương vị.”

 

Mặt Vân Hi lập tức trắng bệch.

 

“Cân nhắc nhé?”

 

“Một mình cô ở lại đây, hay ngủ với tôi một đêm, tôi đưa cô về khu bảo hộ?”

 

“Trinh tiết hay sự sống, đó là một câu hỏi đáng suy nghĩ.”

 

Giọng nói đầy thích thú của người đàn ông tiếp tục vang lên bên tai Vân Hi.

 

Vân Hi không thấy rõ dung mạo người đàn ông, chỉ có thể phán đoán từ giọng nói rằng anh ta còn trẻ.

 

Không thể dùng khả năng thiên phú để thẩm định, cô hoàn toàn không biết thông tin gì khác về người đàn ông.

 

“Tôi chỉ cho cô 5 phút suy nghĩ, hết giờ không chờ.”

 

Nói xong, người đàn ông mở vòng tay phát một bản nhạc nhẹ: “Nhạc dừng, cơ hội kết thúc.”

 

Vân Hi cắn chặt môi dưới, đứng ngây ra không biết làm sao.

 

Phải chờ bao lâu mới gặp được người thứ hai đi ngang qua?

 

Người thứ hai, sẽ tham tiền, tham sắc? Hay thậm chí lấy mạng cô?

 

Dù trước đây ở Hoa Hạ cô đã từng trải qua hai mối tình.

 

Nhưng bây giờ, với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, thậm chí không biết mặt biết tên…

 

Không chấp nhận, chết giữa sa mạc.

 

Cứ chịu số phận thế này sao?

 

Không giãy giụa nữa ư?

 

Cán cân trong lòng Vân Hi không ngừng nghiêng.

 

Không sao đâu, chủ cũ đã sinh hai đứa con, chuyện này nhắm mắt mở mắt là qua.

 

Nhanh thôi.

 

Còn sống là còn hy vọng.

 

Coi như đi khách miễn phí vậy.

 

…

 

“Suy nghĩ kỹ chưa?”

 

“Thời gian của cô không còn nhiều.”

 

Vân Hi cắn răng đáp: “Anh muốn trong xe hay ngoài xe?”

 

Nụ cười thích thú của người đàn ông nghe câu này lập tức đông cứng trên mặt.

 

Vân Hi không thấy rõ mặt người đàn ông, lại không nghe thấy trả lời, đành phải nói suy nghĩ của mình: “Ngủ với anh thì không vấn đề, nhưng phải có biện pháp an toàn.”

 

“Anh có mang bao không?”

 

Sau khi hỏi câu này.

 

Vân Hi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập và tiếng cát tung bay trong gió trên sa mạc.

 

Im lặng như chết, như thể đã qua nửa thế kỷ.

 

Giọng người đàn ông khàn khàn, không cảm xúc: “Đeo cái đó không thoải mái.”

 

Vân Hi cau mày đáp: “Tôi bị bệnh phụ khoa nặng, anh không sợ mắc bệnh thì tùy.”

 

“Cô bị bệnh phụ khoa nặng?”

 

“Đương nhiên, anh không tin thì có thể tự mình kiểm tra.”

 

“Sao mà mắc bệnh?”

 

“Anh nghĩ sao? Đương nhiên là do làm chuyện đó.”

 

“…”

 

“Lúc nãy tôi do dự là vì không muốn hại anh.”

 

“Bệnh này chữa xong sẽ tái phát.”

 

“…”

 

“Tôi bảo anh đeo là vì tốt cho anh.”

 

“…”

 

Một hồi im lặng kéo dài.

 

Người đàn ông lạnh lùng đáp: “Cô làm cái này bao lâu rồi?”

 

“Mấy năm rồi.”

 

“Cô làm mấy năm rồi, sao vừa rồi còn do dự?”

 

Vân Hi: “Tôi sợ anh mắc bệnh rồi nổi khùng, giết tôi diệt khẩu.”

 

Vân Hi: “Nếu anh thực sự nhịn không nổi, tôi còn có cách khác.”

 

Vân Hi: “Vừa không mắc bệnh, lại vừa khiến anh thoải mái.”

 

Người đàn ông trẻ: “Tôi không hứng thú với đàn bà bán thân.”

 

Vân Hi: “Đã thế anh không coi trọng thứ đó, tôi trả anh tiền xe vậy.”

 

Người đàn ông trẻ không nói gì, đeo lại kính chống cát và khẩu trang cho Vân Hi, cầm một đầu cây gậy kim loại, nhàn nhạt nói: “Lên xe.”

 

Vân Hi lập tức thấy nhẹ nhõm.

 

Cô men theo cây gậy kim loại leo lên ghế sau xe.

 

Một lát sau.

 

Xe khởi động.

 

Vân Hi nghe tiếng cát ma sát với xe bên tai, hai mí mắt bắt đầu nặng trĩu.

 

Từ tối qua đến giờ, cô luôn sợ hãi, tinh thần căng thẳng cao độ.

 

Bây giờ hơi thả lỏng một chút, cơn buồn ngủ ập đến.

 

Tuy nhiên, chưa kịp nhắm mắt, xe đang chạy bỗng dừng lại.

 

Vân Hi nghe tiếng người đàn ông mở cửa rồi đóng cửa.

 

“Cô, xuống xe.”

 

Không biết chuyện gì xảy ra, Vân Hi nắm chặt cây gậy kim loại bên cạnh, mò mẫm bước xuống xe.

 

“Anh đổi ý rồi à?”

 

“Ở đây có một ốc đảo khô cạn.”

 

Ốc đảo khô cạn?

 

Cái này…

 

Vân Hi nhớ lại cuộc sống ở ốc đảo.

 

Nước trong ốc đảo xanh đen, sâu không thấy đáy.

 

Sao có thể một đêm mà khô cạn?

 

Ốc đảo khô cạn, vậy những người nhặt rác quanh ốc đảo đâu rồi?

 

Người đàn ông thấy cơ thể Vân Hi cứng đờ bất thường, lại gần hỏi: “Có vẻ cô biết điều gì đó.”

 

“Trong ốc đảo này, không có chút nước nào sao?”

 

“Ừ.”

 

“Trước khi mắt tôi chưa hỏng, ốc đảo này có đầy nước hồ.”

 

“Anh có thể miêu tả cho tôi, ốc đảo bây giờ trông thế nào không?”

 

Vân Hi rất tò mò về chuyện đã xảy ra đêm qua.

 

Sao có thể chỉ trong một đêm, cả ốc đảo đột nhiên khô cạn?

 

Hơn nữa, những đội nhặt rác đó không một ai rời khỏi khu vực ốc đảo?

 

Giọng người đàn ông trẻ vọng vào tai Vân Hi: “Toàn là bùn sền sệt, trong bùn có rất nhiều cá đen to.”

 

“Những con cá này… dường như đã bị nấu chín.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi